Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342006

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2006 lượt.

ng muốn mình phải hối tiếc…
Không hề do dự, cô nhanh chóng đưa hai cánh tay của mình lên, ôm chặt lấy chiếc cổ của anh, cuồng nhiệt đáp lại chiếc hôn đó. “Bây giờ anh chạy không thoát đâu”.
“Từ trước đến nay, anh chưa từng có ý định chạy trốn”. Cảm nhận được chiếc hôn đáp trả của cô, tế bào toàn thân anh đều như sống lại hết, cổ họng khẽ truyền ra tiếng cười vui sướng mà âm trầm, tiếp theo đó anh lại đắm đuối trao cô chiếc hôn nữa.
Từ trước đến giờ, cô cũng không hề biết rằng thì ra trong quan hệ nam nữ, chỉ cần một chiếc hôn thôi cũng có thể khiến cho cả thế giới xung quanh trời rung đất chuyển.
Vào khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngừng lại.






Ghen Tuông
Thời gian thấm thoát thoi đưa, vừa chớp mắt đã đến giữa tháng Chín.
Mới vừa qua tết Trung Thu được vài ngày, đợt nóng cuối cùng trong năm vô cùng dữ dội, khiến cho con người bức bối, khó chịu trong người.
Viên Nhuận Chi dùng chiếc thìa ngoáy loạn thức ăn trong đĩa cơm, trong đầu không ngừng hồi tưởng lại tình hình buổi tối ngắm sao trên đỉnh núi sau khi dự tiệc mừng thọ vào khoảng một tháng trước. Cũng kể từ sau ngày hôm ấy, mối quan hệ giữa cô với Kỷ Ngôn Tắc hoàn toàn thay đổi.
Cô vốn dĩ là người yêu thích ngắm sao trời, cứ rảnh rỗi là lại nghiên cứu về các chòm sao trên trời, không ngờ lại có thể dễ dàng mắc bẫy của Kỷ Ngôn Tắc như vậy. Hậu quả dẫn đến chính là thất thủ tuyến phòng bị ở trái tim, để anh công phá thành công. Điều đáng hận nhất chính là bản thân cô đã hoàn toàn đắm chìm, say mê trong chiếc hôn ngọt ngào của anh. Khoảng một tháng gần đây, mệnh lệnh cấm cầm tay, ôm hôn đều bị phá vỡ hết sạch.
Mã Hồng Diễm nói: “Chị Chi Chi, có phải chị với Kỷ tổng hai người đang lén lút hẹn hò yêu đương không?”.
Vương Viện Viện tiếp lời: “Kể từ sau hôm đi tập huấn về, quan hệ giữa hai người rất kỳ lạ và tràn đầy ám muội. Mấy đứa bọn em hỏi Tiểu Dạ Ca xem buổi tối hôm đó đã xảy ra chuyện gì, vậy mà anh ấy sống chết không chịu nói. Thế nhưng bọn này cũng đã đi nghe ngóng được rồi, gần đây chị không còn chống đối, thù địch Kỷ tổng như trước kia nữa”.
Chu Tiểu HIền phát hiện ý kiến cuối cùng mang tính chất tổng kết: “y da, chị đừng có giả vờ giả vịt với bọn này nữa. Bọn em đã quan sát chị nhiều ngày nay rồi. Lúc Kỷ tổng có mặt ở đây, khuôn mặt chị lúc nào cũng ửng đỏ, hớn hở, dáng vẻ chẳng khác nào “thiếu nữ hoài xuân”, lúc anh ấy bận việc ra ngoài, chị lúc nào cũng giống như người mất hồn, lại thường hay lặng cười ngốc nghếch giống như ban nãy, trông là biết đang hồi tưởng lại ký ức tươi đẹp”.
“Chị mau khai hết cho bọn này nghe đi”.
Mặt mày ửng đỏ, hớn hở? Dáng vẻ “thiếu nữ hoài xuân”? Lúc nào cũng như mất hồn? Hồi tưởng lại ký ức tươi đẹp?
Không ngờ cô lại si tình đến tận mức độ đó hay sao?
“Ba đứa nha đầu này có phải ăn no rửng mỡ không có việc gì làm không? Gần đây Tang tổng không hành hạ mấy đứa, cho nên ngứa thịt rồi đúng không?”. Viên Nhuận Chi vừa nhai rau cải, vừa trợn mắt lườm vào ba con nha đầu thối lắm chuyện trước mặt. Ba đứa này chẳng học được cái gì tốt đẹp, ngoại trừ khả năng nhào nặn, tra khảo tin tức từ cô.
“Đấy, đấy, lúc nào cũng hay nhắc đến người ta, đúng là có tật giật mình”. Ba đứa đồng thanh chỉ trách cô.
“Có tật giật mình cái đầu mấy đứa, đồ tiểu quỷ đáng ghét! Mau ăn cơm đi, cả cơm cũng không chặn nổi miệng mồm mấy đứa, thật là bó tay!”. Cô chán nản vùi đầu cắm cúi giải quyết đĩa cơm của mình. Dưới sự dạy dỗ, bảo ban hơn tháng nay của Kỷ Ngôn Tắc, cô đã biết thế nào được gọi là “nói dài nói dai thành nói dại”. Tóm lại, chuyện giữa cô và anh có đánh chết cô cũng quyết không hé răng tiết lộ nửa lời.
Vương Viện Viện huých nhẹ vào người Mã Hồng Diễm, ra hiệu bọn họ nhìn về phía đặt thức ăn ở trong nhà ăn.
Kỷ Ngôn Tắc vừa lấy xong cơm và thức ăn đang ngó nghiêng khắp nơi tìm chỗ ngồi.
Ba người nhìn lẫn nhau, bật cười đầy hứng thú, sau đó rất biết điều bê đĩa cơm đi tìm vị trí khác.
Kỷ Ngôn Tắc nhìn thấy chỗ đối diện với Viên Nhuận Chi nhanh chóng trống rỗng, lại nhìn thấy ba con tiểu nha đầu đang nhìn mình cười đầy ám muội, trong lòng đã thầm đoán ra đầu đuôi mọi chuyện. Chẳng suy nghĩ nhiều, anh nhanh chóng bước lại rồi ngồi vào chỗ đó.
“Chị ăn xong rồi, ba tên tiểu nha đầu cứ từ từ mà tận hưởng thức ăn rồi buôn dưa lê bán dưa chuột tiếp đi!”. Viên Nhuận Chi chẳng buồn ngước đầu lên, bê đĩa cơm của mình chuẩn bị rời khỏi. Đúng vào lúc đứng dậy liền nhìn thấy Kỷ Ngôn Tắc đang bình thản ngồi trước mặt mình, đôi chân như thể dính keo gắn chặt vào mặt đất, chẳng thể nào nhấc lên nổi.
“Sao thế? Ba tiểu yêu kia lại trêu chọc gì em sao?”. Kỷ Ngôn Tắc có thể nhận ra được sự do dự của cô lúc này.
Trong lòng nghĩ đến anh cả một buổi sáng, bây giờ gặp được, đột nhiên lại có cảm giác ngẩn ngơ, không biết phải làm sao. Nếu như để ba cho ba con nha đầu kia nhận ra cô đang căng thẳng vậy thì thanh danh một đời của cô sẽ bị hủy ngay trong giây phút này. Viên Nhuận Chi liền đưa tay vuốt tóc, tỏ vẻ không


Lamborghini Huracán LP 610-4 t