Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341971
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1971 lượt.
ôn mặt tươi tắn.
Bước vào trong phòng, Kỷ Ngôn Tác vứt quần áo ra trước mặt Viên Nhuận Chi rồi nói: “Mau thay đồ!”
Viên Nhuận Chi nhìn chiếc váy và đôi giày trong tay, còn có cả áo lót, quần lót, khóe miệng bất giác co giật, sau đó nhanh chóng ôm chúng chạy vào trong phòng thay đồ.
Khi nhìn thấy giá tiền treo trên bộ quần áo lót, cô bất giác nhíu chặt mày lại, sau đó lật tiếp giá tiền của chiếc váy, cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.
Cô ngẩng mặt lên nhìn căn phòng thay đồ này, sau đó bước tới phía trước tủ quần áo, tiện tay lật giở đống quần áo, nhìn nhãn hiệu, liền mím chặt môi. Khi xem kĩ từng bộ áo vest, quần âu, cà vạt, thắt lưng, giày da… miệng cô há hốc đầy kinh ngạc.
Nhớ lại cách bài bố, trang trí trong căn nhà này, cô đưa tay lên chống cằm, ngơ ngẩn đứng trong phòng.
Cô thực lòng không thể nào tưởng tượng nổi, người đàn ông mà trước kia cô từng mỉa mai cười khẩy cả năm mặc một bộ quần áo, rồi cưỡi trên chiếc xe đạp cũ kĩ lại chính là một người đàn ông đạt đúng tiêu chuẩn 3C.
Tại sao tên đàn ông này lại nhiều tiền đến vậy chứ?
Cô bất giác nhớ lại lần trước khi gặp anh ở ngoài cửa vào hộp đêm, nhìn thấy anh lôi lôi kéo kéo hai người phụ nữ giàu có. Quần áo lúc này cô mặc là do anh mua, nếu như nói tiền của anh là do mấy người phụ nữ giàu có cho, vậy thì điều này có nghĩa là… cả người cô bất giác rùng mình ớn lạnh.
“Dừng lại! Dừng lại! Tất cả mọi chuyện chẳng qua chỉ là một cơn ác mộng!” Cô hít một hơi thở sâu.
Cô nghiến răng nghiến lợi mặc đồ lót vào, trong lòng không ngừng nguyền rủa, tại sao tên đàn ông này lại có thể mua quần áo vừa vặn với cô thế? Đúng là đáng ghét!
Mở chiếc váy ra, cô vốn dĩ tưởng rằng đây là một chiếc váy liền, thì ra nó chỉ là chiếc chân váy.
Anh có nhầm không chứ? Chỉ có phần chân váy, anh không hề mua áo bên trên?
Cứ như vậy, cô mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của anh, kết hợp cùng chiếc chân váy tuyệt đẹp, phía dưới đi đôi giày lấp lánh ánh vàng, không cao cho lắm, chậm rãi bước ra khỏi phòng thay đồ.
“Có phải là anh cố ý không?” Cô đưa tay lên chỉ anh, tỏ ra trách móc.
Anh nhìn vào chiếc áo sơ mi to rộng cô đang mặc trên người, càng nhìn càng thấy đẹp mắt, nhanh chóng trả lời: “Có cái mặc rồi cô còn tính toán cái gì? Mua thêm một chiếc không phải là tốn tiền sao?”
Chỉ riêng chiếc quần lót ít vải nhất cũng đủ tiền mua hai, ba chiếc áo phông rồi! Rõ ràng anh không phải vì tiếc tiền.
Anh đi tớ gần chỗ cô, đưa tay cởi nút thắt phần dưới áo trên người cô. Cô lập tức tóm lấy tay anh rồi thét: “Này này, anh muốn làm cái gì thế? Đừng tưởng rằng anh hiến tặng phần trên, bỏ tiền mua phần dưới mà tôi để mặc anh làm gì thì làm đâu đấy. Nếu như anh dám thất lễ với tôi, tôi nhất định sẽ đánh nát đầu anh ra!”
Anh phớt lờ lời uy hiếp của cô, rút tay ra, nhanh chóng cởi phần nút thắt phía dưới ra.
Cô ngây người nhìn phần áo thắt nút của mình, đúng là trông đẹp hơn rất nhiều so với phong cách “điên cuồng” ban nãy.
Đột nhiên, tiếng động kì dị phát ra từ phần bụng khiến cô lúng túng đỏ bừng cả mặt.
Anh mím chặt đôi môi, không nói tiếng nào, đi thẳng ra khỏi phòng ngủ, xuyên qua phòng khách rồi tiến thẳng vào phòng bếp. Kỷ Ngôn Tắc lấy hai quả trứng gà từ tủ lạnh ra, sau đó nói vớ cô: “Chỉ có cơm rang trứng thôi!”
Cô bĩu môi nói: “Miễn cưỡng chấp nhận”.
Có điều, lúc này Viên Nhuận Chi thật sự rất đói, nheo nheo mắt nhìn chiếc đồng hồ treo tường, bây giờ đã sắp mười hai giờ trưa rồi.
Anh ngước mắt lên, mỉm cười dịu nhẹ.
Viên Nhuận Chi ngồi trên sofa, nhìn anh thuần thục rang cơm trong bếp, cảm giác hơi kì quái, thế là đành đưa tay nắm lấy chiếc áo của mình rồi nói chuyện vu vơ: “Cái đó, bộ quần áo mặc trên người hôm nay, tôi không có tiền trả anh đâu, cứ coi như anh vứt quần áo của tôi đi thì phải bồi thường đấy!”
Còn về việc làm bạn gái nửa năm của anh, coi như cô đã mặc nhận.
Nếu không thì biết phải là sao? Ai bảo cô đã “nuốt chửng” người ta?
May mà anh không bắt cô phải đền bù tiền bạc, nếu không cô thật sự muốn chết luôn cho rảnh nợ,
“Tôi đã nói từ trước rồi, trước nay chưa hề dám đặt hy vọng gì vào em”. Anh bê hai đĩa cơm rang trứng rồi bước ra ngoài.
Viên Nhuận Chi trợn mắt nhìn Kỷ Ngôn Tắc, lập tức cướp đĩa cơm trong tay anh, sau đó ăn hùng hục như trâu.
Mùi vị rất ngon, đây có thể coi là đĩa cơm rang trứng ngon nhất mà cô đã từng ăn trong cuộc đời,
“Ngày 15 tháng sau, ông ngoại tôi tổ chức đại thọ tám mươi, em cùng tôi về nhà một chuyến!” Anh ăn vài miếng, cuối cùng đã có thể nói ra những lời dồn nén bấy lâu.
“Ừm, tôi biết rồi!” Cô nhồm nhoàm nhai cơm trong miệng.
Thì ra là sợ người lớn cằn nhằn mới bắt cô phải làm bạn gái trong nửa năm. Thảo nào anh ta lại đưa ra yêu cầu kì quái, dị thường đến vậy! Nhất định là anh sợ người nhà biết chuyện anh làm trai bao, cho nên nhân cơ hội này uy hiếp cô! Hả? Tại sao đột nhiên lại có cảm giác phấn khích, vui vẻ đến vậy chứ?
Cô bỗng nhiên sực nhớ ra việc gì, liền đưa đũa lên chỉ về phía anh nói: “Làm bạn gái anh trong nửa năm cũng được, nhưng anh k