Tác giả: Trùng Tiểu Biển
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341176
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1176 lượt.
n, nước mắt vẫn đang rơi.
Trong đầu vẫn còn vang vọng những tin tức gom nhặt được từ trong những câu nói của hắn —
Hắn không đi.
Thì ra hắn không có đi.
Ta giống như lần trước, đột nhiên đưa tay lên bưng kín hai mắt hắn. Trong lòng mềm dịu, giọng nói không hiểu sao cũng khàn đi. Ta cũng không nhận rõ giọng điệu của mình thế nào. Ta chỉ nói: “Đừng làm em ngã…”
Nhưng mà lần này, hắn đưa tay lên cầm lấy cổ tay ta rồi chậm rãi kéo xuống. Hắn nói: “Tương Hiểu Mạn, lần này anh muốn nhìn thấy rõ con đường phía trước.”
Ta bắt đầu nghẹn ngào. Nghiêm Tử Tụng, cái tên yêu nghiệt nhà ngươi!
Đối với hắn, chung quy ta vẫn không thể quá nhẫn tâm.
Nhất là khi ông nội đột nhiên muốn đuổi hắn đi, ta nằm trên ghế xếp nói. “Đã trễ quá rồi, bên ngoài có sói đó.”
Bà nội ở bên cạnh cũng khuyên bảo một hồi, phân tích cái gì mà bây giờ còn có người nào có thể dung nạp hắn được nữa chứ. Cũng không biết trải qua bao lâu, rốt cuộc ông nội cũng thỏa hiệp. Nghiệp Tử Tụng gật đầu nói cảm ơn, rồi lặng lẽ đứng qua một bên, không hé răng thêm lần nào nữa.
Lúc chúng ta về đến nhà, mưa đã tạnh. Quần áo của hắn đều ướt hết, lại phải tắm rửa một lần nữa, mặc chiếc áo ba lỗ màu cháo lòng và quần tứ giác của ông nội vào, trông giống như đang ở nhà mình vậy.
Ăn cơm, trầm mặc, vậy mà đã đến buổi tối rồi.
Ta nặng nề thở dài, rồi đứng dậy trở về phòng ngủ.
Ta nhớ lại lúc hắn cõng ta về nhà…
Con gái hay thay đổi. Nhìn trái nhìn phải, nhìn trên nhìn dưới, xoay tròn 360° thế nào thì ta vẫn là một đứa con gái. Được rồi, ta thừa nhận, ta đột nhiên mềm lòng rồi…
Có lẽ như vậy cũng tốt.
***
Hắn ở luôn tại nhà ông nội ta.
Ban ngày cùng ta chạy khắp núi này sang núi nọ. Ta không cự tuyệt nữa, nhưng cũng không chủ động. Giữa chúng ta đa số chỉ là trầm mặc. Thoạt nhìn có lúc giống như nước sông không phạm nước giếng.
Có điều, phải nói là thời gian này, hai chúng ta như hình với bóng. Cô dì chú bác vân vân, cứ len lén hỏi bà nội, hôn sự của cháu gái bà có phải đã được định rồi hay không.
Bà nội lại đến hỏi ta, sau đó còn nói, ‘Ông nội lo lắng cho con đấy’.
Ta cười cười không trả lời.
Nông thôn không thể phồn hoa như thành thị. Sống ở chỗ này, ngay cả phương thức cũng đơn thuần hơn một ít.
Nghiêm Tử Tụng giống như nhìn ra sự bất mãn của ông nội, liền chăm chỉ phụ giúp việc này việc nọ. Bình thường hay có người dùng xe tải nhỏ mang gạo hay hoa quả gì đó đến biếu ông nội ta, hắn cũng sẽ giúp đỡ dỡ hàng. Nhưng vì không thuần thục, thường xuyên làm hỏng việc, quả thật không khác gì một tên công tử bột.
Rất rõ ràng, ông nội cũng không có cảm tình gì tốt đối với tướng mạo của Nghiêm Tử Tụng, thường hay nhíu mày phẫn nộ. Thỉnh thoảng thoáng nhìn mặt Nghiêm Tử Tụng, trái ngược với hình dạng, sẽ cảm thấy hắn rất oan ức.
Ta thì cứ mặc kệ.
Quê nhà có hội chợ, ngày mồng tám tháng này sẽ khai mạc. Ta vội vàng chạy đến góp vui. Nghiêm Tử Tụng cũng theo đi.
Nơi này nhỏ hơn ta tưởng, nhưng người lại nhiều hơn ta nghĩ.
Hội chợ thoạt nhìn có chút phức tạp, chật cứng người. Bán rổ bán rá, bán gà bán vịt, bán chó bán ngỗng, còn có đủ thứ đồ tạp hóa… quả thật là muôn hình muôn vẻ.
Chúng ta bị cuốn theo dòng người. Chen chúc một hồi, Nghiêm Tử Tụng và ta bị áp lại càng gần. Sau chẳng biết thế nào, cánh tay hắn lại đáp xuống bên hông ta. Hôm đó nắng to, thật là nóng muốn chết. Nghiêm Tử Tụng đột nhiên kéo ta đến một sạp hàng, dùng ba đồng rưỡi mua cho ta một cái mũ rơm, còn đội lên giúp ta nữa.
Về nhà bằng xe buýt loại nhỏ, lúc chờ xe, thấy toàn thân đều nhễ nhã mồ hôi, rất bẩn. Nhưng mũ rơm trên đầu rất lớn, không ngờ có thể giúp ta xua đuổi bớt một ít cảm giác mệt mỏi rã rời.
Đứng chờ xe ngoài đường rất bụi, hắn đột nhiên cúi xuống hái một đóa hoa dại bên đường rồi cắm lên mũ rơm trên đầu ta.
Trong lúc nhất thời, lòng ta ngổn ngang trăm mối, cứ thích trách hắn sao không tháo mắt kính xuống đi, trông đẹp quá thật là không tốt chút nào…
Chim non hót cho ta nghe, hoa tươi mỉm cười với ta. Ngày tháng qua đi, chớp mắt đã qua ba bốn tuần rồi. Đếm nhẩm bằng đầu ngón tay, cũng đã đến lúc phải chào tạm biệt rồi.
Phải về thành phố rồi, trong lòng ta, lại có chút không nỡ.
Mỗi ngày đã quen chân chạy loạn, thỉnh thoảng cũng đi mua đồ này nọ. Nghiêm Tử Tụng sẽ theo sát bên người ta, rồi hái những bông hoa dại bên đường tặng cho ta. Hoa hồng hoa trắng, tuy giản dị nhưng luôn nở rộ.
Chỉ là một đóa hoa dại, ta tiếp nhận rồi cầm trong tay lắc lư. Vừa quay đầu lại, sẽ phát hiện hắn đang chăm chú nhìn mình, ánh mắt như ẩn chứa thâm tình. Ta đột nhiên đỏ mặt, đột nhiên không được tự nhiên, dùng dằng quay người bước đi.
Ta nghĩ, hiện tại ta đáp lại hắn, đại khái có thể dùng từ ‘Xa cách’ để hình dung. Nhưng cũng tương đối hiệu quả, chí ít thì Nghiêm Tử Tụng cũng đã biết săn sóc ta chứ không còn như lúc trước nữa, khiến cho ta mỗi lần như vậy lại nhịn không được cảm thấy ngọt ngào. Vì thế, ta cứ ở trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh