Tác giả: Trùng Tiểu Biển
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341286
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1286 lượt.
o, chân rất dài, vốn đang duỗi chân ra tận gầm ghế của bạn F. Kết quả, bị ghế của bạn F nghiến chân.
Bạn G, nam tử hán đại trượng phu, không ngờ lại ―Á‖ một tiếng ——
Lúc này, một tiếng sấm sét trống rỗng, ầm ầm!
Thời tiết thay đổi.
Hiện trường có thể nói là, hoàn toàn hỗn loạn.
Ta nghĩ, ngoại trừ ta.
Quay đầu lại nhìn giáo viên. Vì mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, cằm cô vẫn chưa khép lại được.
Lại nhìn về phía nhóm giáo viên phía sau, sắc mặt ai nấy đều rất khác thường.
Ta phân tích toàn bộ tình thế đã xảy ra…..
Rất rõ ràng, trong toàn bộ sự kiện, ta là người vô tội nhất.
Vì vậy, vô tội chớp mắt mấy cái.
Phi thường bình tĩnh nhặt sách vở lên, đi qua giữa đám bạn xung quanh đang trợn mắt há hốc mồm, rồi ngồi vào vị trí của mình.
Cuối cùng, ta bỏ cặp xuống, xoay người tựa lưng vào ghế. Lại hơi quay đầu về phía nhóm giáo viên, mỉm cười: Chào mừng đã đến Hoa gia nghe giảng bài.
Sau đó khoanh tay lên bàn, ngồi rất ngay ngắn chỉnh tề.
Rõ ràng là thắt lưng ta đang rất đau, nhưng trong khắp cả lớp, chỉ có ta là ngồi thẳng lưng nhất.
***
Không khỏi cười cười.
Xe buýt đi rất chậm. Hai bên ngẫu nhiên có mấy chiếc xe hơi phóng qua rất nhanh, nước bắn tung tóe, vô cùng hoành tráng.
Ta nghĩ, nguyên nhân duy nhất khiến cho mọi người đều đổ xô ra đường nhất định là để ngắm cơn mưa xối xả này.
Những hạt mưa to nặng trịch, hung hăng rơi trên mặt đất, tạo thành một bức màn.
Bầu trời vẫn sấm chớp ì đùng. Thỉnh thoảng còn nhìn thấy ở phía xa xa, những tia sét đang dương nanh múa vuốt, dàn trận trên bầu trời.
Người đi đường, căn bản là không dám đi ở trên đường.
Nói thật ra, con người khó tránh được cái chết. Ta hy vọng mình có thể sống đến một trăm tuổi rồi bị sét đánh chết. Như vậy, con cháu đời sau có thể sẽ vĩnh viễn tưởng nhớ đến ta.
Ngẫm lại đều thấy chết như vậy rất có phong cách!
Xe buýt ngừng lại chờ đèn đỏ. Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, chán muốn chết.
Vốn dĩ bầu trời đã đen như vậy, trong làn mưa lại càng mông lung mù mịt.
Trong màn mưa, thoáng nhìn thấy một nam sinh đang đi trên đường, chiều cao sấp xỉ cỡ ta, đúng là tự tại, bước đi dưới cơn mưa xối xả nhàn nhã như đi chơi.
Nói đúng ra thì đi dạo dưới cơn mưa xối xả như vậy cũng không đẹp. Nhưng dáng người của hắn lại tản mạn như vậy, bất giác tạo nên một cảm giác côi cút.
Sau đó hắn đột nhiên ngoái đầu nhìn lại…
Chỉ một thoáng nhìn nhau, ta giật nảy mình như gặp phải thần tiên. Dáng dấp của hắn phá vỡ tưởng tượng của ta, nhưng ánh mắt kia thì…
Ta cảm thấy trống rỗng như bị điện giật.
Toàn thân tê dại.
Không thể rời mắt đi được.
Trong khoảnh khắc đó, ta thực sự nghĩ, suốt đời này sẽ không bao giờ quên được khuôn mặt kia, còn có tình cảnh đó, cơn mưa, bầu trời đen kịt, gió thổi mạnh, khí trời oi bức… Tất cả mọi thứ đều được ghi sâu vào ký ức của ta.
Ta còn muốn nhìn kỹ hơi một chút. Lúc này… một chiếc xe buýt khác vừa vặn dừng ngay bên cạnh, ngăn trở tầm nhìn của ta.
Ta thoáng chốc sững sờ. Đến khi hoàn hồn, lập tức đòi xuống xe. Người bán vé liếc mắt nhìn ta một cái, nói: Đừng hòng.
Nếu khoa trương một chút, ta còn muốn nói, lòng ta đang nóng như lửa đốt.
Từ nhỏ da mặt ta đã rất dày, lá gan lại lớn. Rất hiếm có ai có khả năng thật sự ảnh hưởng đến tâm trạng của ta. Nhưng đây cũng là lần đầu tiên ta cảm thấy việc kết bạn lại trở thành một nhu cầu bức thiết đến như vậy. Vì vậy, tất nhiên là tâm tư vô cùng chấn động rồi. Nói không chừng, đây là tình yêu sét đánh trong truyền thuyết.
Trong xe buýt có bật điều hòa nên đóng cửa kín mít. Trong nháy mắt, ta thậm chí đã muốn đập cửa kính để nhảy ra khỏi xe.
Nhưng bỗng nhiên, một tia chớp xé toạc bầu trời, ngăn ta lại.
Bất thình lình…
Bổ vào thân cây đối diện.
―Két ~‖
Không xạo đâu nha, thật sự có thể nghe thấy âm thanh thân cây bị thiêu đốt lạch tạch lạch tạch hòa cùng tiếng mưa.
Tiếp theo, một cành cây kêu lên răng rắc, gãy nhào xuống đất.
Sự việc rõ ràng đã xảy ra trước mắt ta, cái cây kia cũng đặc biệt gần, chỉ cách một làn xe chạy.
Nhìn ra, giống như là vị trí của nam sinh kia.
Toàn bộ mọi người trong xe đều kinh hoàng.
Ta cảm thấy vô cùng căng thẳng, nghĩ thầm. Nam sinh kia sẽ không bị biến thành đống than đấy chứ!
Vừa vặn đèn xanh.
Những chiếc xe buýt xung quanh dường như sợ bị sét đánh trúng, cấp tốc nhấn ga phóng vọt đi.
Dòng xe đã thông, thoáng nhìn thấy nam sinh kia hai tay đút túi, không thèm để ý đến thân cây đang bị thiêu cháy. Trong làn mưa xối xả, miễn cưỡng ngáp một cái, sau đó bình thản bước qua khúc cây chắn ngang trước mặt hắn.
Dáng dấp chẳng hề hoảng sợ chút nào.
Hơn nữa, tướng mạo nam sinh đó tinh tế kinh người. Từ trên xuống dưới đều toát ra một loại yêu khí.
Đặc biệt là trong làn mưa xối xả đó, khiến cho trái tim ta đập rộn rã một cách khó hiểu, vô cùng mất tự nhiên.
Ta lại bị sét đánh trúng nữa rồi. Nhưng phải rất nhiều năm sau, ta mới biết được tên của hắn, Nghiêm Tử Tụng.
Đương nhiên không thể bỏ qua. Xe buýt vừa dừng ở trạm kế tiếp, ta liền