Tác giả: Trùng Tiểu Biển
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341230
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1230 lượt.
thân cho lắm!”
Nụ Hôn Đầu Tiên
Nghiêm Tử Tụng ăn hết một chén lớn. Ăn sạch cả cái, sau đó nâng chén lên, húp hết không chừa lại giọt nước lèo nào.
Rồi hắn lẳng lặng ngồi ở chỗ đó, hạ chén đũa xuống. Qua một hồi mới đưa hai tay đặt trên đùi, nhẹ nhàng vuốt phẳng vải quần. Động tác rất nhỏ, biểu tình cũng không giống đang trở về chỗ cũ, mà ngược lại có cảm giác như hắn đang xấu hổ.
Ta không suy nghĩ sâu xa, chỉ đang nghĩ, hắn trông đáng yêu vô cùng.
Lồng ngực mềm mại, khoảng thời gian một mình du ngoạn bên ngoài, ta đặc biệt tưởng nhớ đến vẻ mờ ám của hắn.
Muốn cùng hắn nắm tay đi tới tương lai.
Người đó, tên của hắn là Nghiêm Tử Tụng.
***
Vừa ra khỏi cửa, một cơn gió to liền thổi tới.
Dư Hoàng Nhung rõ ràng rụt lui hai vai. Chiếc áo phông đơn bạc khiến cho hàm răng hắn run lên cầm cập, nhưng vẫn cố làm ra vẻ mình là một trang hảo hán, đứng thẳng tắp nhìn ta.
Ta cười hắc hắc, “Trước lễ, nhiệt độ đã giảm xuống rồi. Trầm Lôi vẫn chỉ mặc áo ngắn tay ngồi hóng gió ở ký túc xá ~”
“Cái bà đàn ông biến thái đó…” Dư Hoàng Nhung la lên một tiếng, lại giống như nghĩ rằng không đáng, nỗ lực thu hồi. Một lúc sau mới ý thức được chủ đề đang đi lệch khỏi quỹ đạo chính, lúc này mới ra vẻ nghiêm túc, nhìn ta chằm chằm, nhíu mày nói: “Tương Hiểu Mạn, đến tột cùng là cô có ý gì hả?”
Ta cười cười, “Tranh thủ ái tình, đã yêu thì phải ở cùng nhau thì mới có thể gặt hái kết quả chứ!”
“…” Hàng lông mày của Dư Hoàng Nhung càng nhíu chặt lại, “Tôi ghét nhất là cái bộ dáng cợt nhả của cô!” Sau đó, càng lẳng lặng lườm nguýt ta, “Nếu như cô chỉ muốn đùa vui, vậy thì cách xa hắn ra đi!” Lại còn nắm chặt bàn tay lại, cơ hồ có khuynh hướng bạo phát.
Ta nặng nề thở hắt ra, sau đó ra vẻ yếu đuối liếc mắt nhìn hắn, “Đồng chí Hoàng Vinh, hiện tại, kẻ đơn phương tình nguyện, chính là tôi…”
“Tôi khinh!” Hắn xì một tiếng, “Đừng có giả vờ nữa. Đừng nói cho tôi biết vừa rồi cô không thấy gì nha! Biểu tình của anh họ tôi lúc nãy, cô nhìn thấy chắc là vui lắm nhỉ! Hứm, lớn như vậy rồi mà vẫn chưa từng thấy anh họ ăn xong cái gì lại xấu hổ như vậy. Nhưng không có nghĩa là cô có gì đặc biệt đâu nha!”
“…” Ta đột nhiên ý thức được, vẻ xấu hổ của Nghiêm Tử Tụng vừa rồi…
Biểu tình xấu hổ đó, có phải là ám chỉ hắn đang hối hận vì đã ăn hết tô miến đó không?
Dư Hoàng Nhung không cho ta thời gian suy ngẫm, hắn hít sâu một hơi, liếc nhìn ta bằng nửa con mắt, “Lòng dạ đàn bà của cô, đột nhiên xuất hiện rồi đột nhiên biến mất. Bây giờ lại xuất hiện trở lại, chơi trò lạt mềm buộc chặt à! Tôi khinh! Nói cho cô biết, ngày nào còn có tôi ở đây, cô đừng hòng tổn hại đến… Hắt xì!” Hắn day day cái mũi, bổ sung, “Hắn!”
Ta chưng hửng, phù một tiếng bật cười.
Thật xin lỗi, ta muốn biểu đạt tình cảm với Dư Hoàng Nhung khác cơ. Nhưng dáng dấp lòng đầy căm phẫn của hắn, nghèn mắt còn chưa lau sạch, mái tóc không chải vuốt lại còn dương nanh múa vuốt, toàn bộ hình dạng đều có vẻ rất mắc cười, thật sự ta nhịn không được.
Sau đó ta bắt chước bộ dạng của hắn vừa rồi, cũng hùng hùng hổ hổ nhắc lại câu nói sau cùng của hắn: “Ngày nào còn có tôi ở đây, anh đừng hòng tổn hại đến anh ấy…”
Tấm tắc, quả nhiên là kịch hay.
Hắn nghiến răng nghiến lợi: “Tương Hiểu Mạn…”
Cười đủ rồi, ta đơn giản nhếch miệng: “Lại đây, lại đây nào, tập theo tôi này.” Sau đó hai tay thủ theo thế thái cực, ngửa đầu, hít sâu, “Hít vào ——!”
“…”
“Thở ra ——!”
“…” Mặt mày hắn bắt đầu co quắp.
“Lại hít vào, rồi thở ra.”
“…”
“Chuẩn bị cho tốt bài học đánh rắm!”
“…” Ngũ quan của hắn đồng loạt co rút.
Ta không thèm để ý, cười hì hì, “Mỗi ngày đánh rắm một lần, bài độc dưỡng nhan, không khí tươi mát!”
Dư Hoàng Nhung trợn tròn hai mắt. Rõ ràng biết không thể biểu đạt hết được tâm tình lúc này. Vì vậy, hắn xoay người bỏ đi. Cuối cùng vẫn cố gắng cầm cự thêm ba giây. Hắn nhìn ta nói, “Một kẻ đáng sợ.”
“Anh sai rồi, tôi không hề đáng sợ…” Ta cười cười, “Tôi, giỏi lắm thì cũng chỉ có chút ghê tởm mà thôi.” Ta rất hiểu bản thân mình!
“…” Bàn tay đang nắm chặt của Dư Hoàng Nhung liền buông ra, thả lỏng rồi lại nắm chặt. Chỉ thấy hắn cố gắng hòa hoãn tâm tình, “Cô nghiêm túc một chút đi!”
Ta gật đầu, sau đó mở miệng, “Vì sao hai người lại ở chung với nhau vậy?” Ta nhớ rõ lần trước hắn đã từng nói, hẳn là còn có cậu mợ của Nghiêm Tử Tụng nữa mới đúng.
“…” Hắn dừng một chút, “Phòng này là do anh họ thuê. Hắn cố ý thuê ở luôn.”
“Ồ.” Ta cảm giác tốt hơn hẳn.
Hắn lại nói tiếp, “Mấy ngày nữa có lẽ tôi sẽ trở về nhà. Anh họ đoán chừng sẽ ở lại…” Chỉ thấy hắn đột nhiên hít vào một hơi, có chút không cam lòng, “Nếu như có thể, cô đến chơi với hắn cũng được. Chỉ là…” Biểu tình vẫn nghiêm túc như trước, bí mật mang theo một chút nghi hoặc, “Cô có thể kiên trì đến cùng không?”
Ta nhíu mày, “Anh —— về nhà?”
“…” Hắn có chút do dự, tựa hồ đang lo lắng có nên nói hay không. Sau đó, hắn nhìn thoáng vào phòng, lại đi qua đi lại vài bước. Một lúc