Tác giả: Mai Bối Nhĩ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341024
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1024 lượt.
ữa rơi nước mắt. "Tốt, hãy chăm sóc tốt chính mình."
"Dạ!" Nàng thanh thản liếc nhìn ông, "Khi nào thì phụ thân sẽ đi gặp nương?"
Trong lòng ông nặng trĩu lại, "Ta. . . . . . Ta sợ nàng không chịu gặp ta."
"Nam tử hán đại trượng phu, có cái gì phải sợ?" Bạch Linh Chi hào sảng nói, "Cùng lắm thì để cho nương đánh vài quyền, bằng không thì làm Độc Nhân để cho người thí nghiệm độc dược mới nhất, chờ đến khi hết oán giận, mà người vẫn còn sống, dĩ nhiên là sẽ tha thứ cho người, chúng ta một nhà ba người có thể đoàn viên."
Nghe xong miêu tả khủng bố của nàng, Bạch Chính Cương không khỏi rùng mình một cái.
"Khụ. . . . . . Ta sẽ suy tính một chút." Sắc mặt ông tái nhợt nói.
Hoắc Húc Dương buồn cười một tiếng, "Bạch sư thúc, ta xem người cần phải bảo trọng là người mới đúng."
"Đúng vậy nha!" Da mặt Bạch Chính Cương run rẩy cười khổ nói.
Nàng nghi ngờ nhìn bọn hắn, "Ta có nói sai cái gì sao?"
"Không có, không có." Hoắc Húc Dương nhịn cười nói: "Đi thôi! Chúng ta còn phải lên đường."
Bạch Linh Chi buông xuống tay áo nhỏ bé, đồng tình nói: "Phụ thân, nếu nương vẫn không chịu tha thứ cho người..., con sẽ giúp người nói tốt vài lời."
"Vậy phụ thân trước hết cám ơn con." Hắn quả thật thực rất cần nàng hết sức tương trợ.
Dần dần rời xa phòng nhỏ, nàng mới thở dài, "Ta thấy phụ thân muốn làm lành với nương chỉ sợ không dễ dàng." Nữ nhân môt khi bị tổn thương nặng, sẽ trở nên tàn nhân hơn so với bất kỳ ai.
"Dùng cái gì thấy được?"
Nàng lườm hắn một cái, "Bởi vì phụ thân không có võ công, nếu người thật sự đi gặp nương, sẽ phải thông qua trùng trùng lớp lớp trạm kiểm soát, đến lúc đó e rằng bị chết rất khó coi."
Hoắc Húc Dương hạ mày kiếm, "Bản thân ta không cho là như vậy."
"Có ý gì?"
Hắn hài hước dắt tay ngọc mềm mại của nàng. "Nếu như đổi lại là nàng..., rõ ràng rất giận ta, nhưng khi thấy ta chảy máu, bị thương, thậm chí sắp chết, nàng sẽ làm sao?"
"Ta hiểu được." Nàng đương nhiên sẽ không thể bỏ nha! Sao còn có thể nhớ rõ đang giận cái gì. "Miệng nương tuy nói hận phụ thân, nhưng trong lòng vẫn đang nhớ mãi không quên, cho nên, cuối cùng chắc chắn sẽ tha thứ cho người."
"Đúng vậy." Hoắc Húc Dương điểm nhẹ chóp mũi xinh đẹp của nàng.
Bạch Linh Chi bỗng nhiên toát ra một nụ cười yêu mị như hoa, "Bất quá, Hoắc đại ca vẫn không có nói trúng hoàn toàn, mặc dù nương ta cuối cùng sẽ tha thứ cho người. Nhưng vì trước đây, nhất định sẽ “hầu hạ” người gấp bội, làm cho người khắc cốt ghi tâm, cả đời khó quên, thề không dám tái phạm."
Hắn không biết tại sao, da đầu tê rần.
"Hoắc đại ca, huynh tốt nhất không nên nối gót theo phụ thân ta, nếu không" Nàng cười đến vừa ngây thơ lại vừa tà khí.
Hoắc Húc Dương thoáng chốc không cười được.5
Nhận được thông báo Đường Nhụy lập tức vọt ra khỏi đại sảnh, đúng lúc hợp mặt cùng những người khác ở hành lang.
"Đại sư huynh, nghe nói Tam sư huynh trở lại có phải không?"
Dịch Mục Hành vuốt cằm, "Ta cũng vừa nhận được tin tức này."
"Ta nói tam sư đệ chắc chắn sẽ về, muội đừng hồi họp nữa." Nữ nhân chính là thích ngạc nhiên, Tưởng Kỳ bật cười nói. "Hắn mới không sẽ vì một nữ nhân, mà không cần chúng ta."
Nàng thở phào nhẹ nhõm, "Muội không nên hoài nghi tam sư huynh, huynh ấy cũng kính yêu sư phụ không thua gì chúng ta, vì danh dự phái Tung Sơn, huynh ấy tuyệt đối sẽ không có bất kì quan hệ nào với yêu nữ kia."
Nói xong, Tưởng kỳ nện bước đi nhanh ra cửa.
Cứ như vậy ba chờ người ở bên ngoài sơn trang, chỉ thấy một chiếc xe ngựa trang bị đầy đủ rơm rạ chạy gần đến đây, sau đó dây cương bị kéo lại, một nam tử áo xanh nhảy xuống xe ngựa lộ ra gương mặt quen thuộc, chỉ là lúc này không cần dựa vào gậy trúc, hành động hoàn toàn lưu loát.
Từ Vương, có thể thấy được hai mắt hắn đã khôi phục ánh sáng.
Trong lòng mọi người không khỏi mừng rỡ, đang muốn tiến lên chúc mừng hắn, chỉ thấy Hoắc Húc Dương thanh toán cho ông lão lái xe một thỏi bạc vụn, sau đó duỗi hai cánh tay, ôm một cô nương áo trắng trên xe xuống.
Mặc dù không cố ý kéo dài lộ trình, nhưng bởi vì Bạch Linh Chi mệt nhọc khi đi xe ngựa mà có chút ủ rũ, chỉ có thể đem sức nặng toàn thân dựa vào hắn, bộ dáng nhu nhược quyến rũ không xương kia khiến cho những người ở đây lộ ra vẻ mặt khác nhau.
"Tam sư đệ!" Dịch Mục Hành gọi to.
Hoắc Húc Dương giương mắt nhìn lại, mặt tràn đầy ý cười, "Huynh là. . . . . . Đại sư huynh, đệ xem sư huynh vẫn giống như trước đây, không có gì thay đổi."
Hắn thật lòng chúc mừng, "Thật tốt quá!"
Trong lúc hai người mang lại không khí vui vẻ, thì máu nóng toàn thân Đường Nhụy đều dịch chuyển, thét chói tai. "Ngươi yêu nữ này còn có mặt mũi tới đây, Hiệp Khách trang chúng ta không chào đón ngươi." Không nghĩ tới nàng ta sẽ giật xuống khăn che mặt của Bạch Linh Chi, để lộ ra một dung mạo tuyệt sắc đủ để cho nam nhân thất thần, so sánh với Đường Nhụy mà nói, ngũ quan của nàng ta căn bản chỉ có thể coi là bình thường mà thôi.
Bạch Linh Chi cũng không