Tác giả: Đường Quả
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 134684
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/684 lượt.
nh ấy thích cô, cô sẽ rất vui vẻ mà nhảy dựng lên .
"Em thật đúng là cố chấp!" Nghe nói thế, Thái Hữu lặng lẽ hết hy vọng với cô.
Lê Chương Vi cười cười, cái đề tài này tới đây nên kết thúc rồi. "Hữu tiền bối, cả ngày hôm nay cám ơn anh dạy rồi, em thu lợi được rất nhiều!"
Trừ trên công tác huấn luyện, cuộc nói chuyện vừa rồi cũng làm cho cô có thu hoạch.
Để cho cô nhìn thẳng vấn đề tình cảm của mình với Ngô Hiếu Thiên, thì ra sâu sắc như vậy.
Sáng sớm hôm đó sau khi Lê Chương Vi rời đi, Ngô Hiếu Thiên bởi vì không yên lòng, lúc buổi trưa cùng buổi tối dùng cơm chọn thời gian đặc biệt lén gọi điện thoại cho Trưởng ca, xác nhận tình trạng của Lê Chương Vi , không ngờ Trưởng ca nói cô được huấn luyện khẩn cấp cũng không tệ lắm, mặc dù tay chân vẫn không thể coi là gọn gàng, ít nhất không phạm phải sai lầm lớn, có thể tạm thời lưu lại thay thế anh, cứ như vậy Trưởng ca cũng không tiếp tục đặc biệt phỏng vấn người mới.
Chỉ là nói không được mấy câu Trưởng ca liền bắt đầu nhạo báng anh, nếu có người thay anh thì nên nói sớm một chút!
Hại anh ta làm người xấu một lần, hơn nữa, không ngờ bạn gái của anh thế nhưng dáng dấp xinh đẹp như vậy, khiến trong tiệm không ít con trai đố kỵ muốn chết.
Ngô Hiếu Thiên lẩm bẩm người nọ căn bản không phải bạn gái của anh, nhưng tình huống này cùng trong bệnh viện cũng không kém nhiều lắm, Trưởng ca căn bản không tin tưởng anh phủ nhận.
Không ngờ Lê Chương Vi thế nhưng có thể kiên trì ở lại, thế nhưng được Trưởng ca khen. Công việc ở cửa hàng thịt bò bít tết kia là một công việc bận rộn sẽ có nhiều mệt mỏi, anh đã tự mình thể nghiệm qua, biết quá rõ ràng.
"Có cần tiền bối dạy em cách xoa bóp đôi tay không?" Vẻ mặt Thái Hữu đắc ý nhìn cô.
Đám con trai bên cạnh bắt đầu đánh trống reo hò, rối rít bày tỏ bọn họ cũng muốn thay cô làm mẫu xoa bóp —— luôn tiện có cơ hội vuốt ve đôi tay mỹ nữ, mặc kệ là ai cũng sẽ tự nguyện phục vụ cô!
Lê Chương Vi đang muốn cười cự tuyệt ý tốt của bọn họ thì nhìn thấy bóng dáng Ngô Hiếu Thiên đứng ở ngoài quán cách đó không xa, cô vừa mừng vừa sợ, vội vàng chạy gấp tới chỗ anh.
"Hiếu Thiên, sao anh lại tới đây?" Nhìn anh ngồi trên xe đạp, lê Chương Vi bị sợ không nhẹ. "Anh là đi xe đạp tới đây?! Như vậy rất nguy hiểm!"
Ngô Hiếu Thiên không để ý đến cô tra hỏi, giơ tay lên vẫy vẫy các đồng nghiệp trong quán thịt bò bít tết nói: "Cực khổ rồi!"
"Tiểu Ngô, diễm phúc không cạn ah!"
"Đố kỵ muốn chết áh!"
"Tiểu tử cậu thật đúng là có bản lãnh. . . . . ."
Mấy nam sinh lẩm bẩm, cuối cùng gật đầu một cái rồi ai đi đường nấy, ngược lại Thái Hữu đi về phía bọn họ.
"Tiểu Ngô, cậu không sao chứ? Tay phải cũng bọc thành như vậy rồi, còn dám đi xe đạp tới cửa hàng àh?"
"Không có việc gì, em từ từ đạp tới đây, rất cẩn thận."
"Tiểu Ngô, bảo trọng!" Thái Hữu liếc mắt nhìn Lê Chương Vi một cái, lại nói: "Sau khi trở về nên chăm sóc cô ấy, hôm nay cô ấy mệt muốn chết rồi."
"Ừh." Ngô Hiếu Thiên vừa bắt đầu đến làm việc ở cửa hàng này, người huấn luyện cho mình cũng là anh Hữu. Thời gian anh Hữu ở trong tiệm là lâu nhất, có lúc nói chuyện còn lớn tiếng hơn cả Trưởng ca!
"Đi đây, hai người các ngươi lúc trở về phải chú ý an toàn đó!"
"Ngày mai gặp, tiền bối." Lê Chương Vi phất phất tay với anh.
Ngô Hiếu Thiên cũng gật đầu về phía anh: "Cám ơn anh Hữu, ngủ ngon."
Đợi người đi xa, Ngô Hiếu Thiên nhìn Lê Chương Vi một chút, nhìn lại mình đi xe đạp tới, anh mặc dù dám một tay thao túng đạp xe tới đây, tuy nhiên lại không có lòng tin dùng kỹ năng biểu diễn đặc biệt đó đưa cô trở về.
"Đến trước mặt đường cái, tôi giúp cô đón một chiếc tắc xi." Ngô Hiếu Thiên xuống xe định dắt xe đạp đi ra bên ngoài đường cái, nhưng là bình thường có thói quen đứng ở bên trái xe, hiện tại tay phải bó thạch cao, anh chỉ có thể đứng ở bên phải xe, dắt xe như vậy có một chút nhỏ không thích ứng được.
Lê Chương Vi đoạt lại xe đạp. "Em tới đi!"
Ngô Hiếu Thiên nhìn cô một cái, cuối cùng không cùng cô tranh luận, trái lại đẩy xe đạp ra ngoài.
"Không cần gọi tắc xi, em trước tiễn đưa anh về nhà." Hai người đi tới cửa chính quán bít tết trên đường phố, Lê Chương Vi ngăn cản Ngô Hiếu Thiên đang chuẩn bị đón xe. "Anh như vậy em không yên lòng."
"Tôi nếu có thể đi tới đây, dĩ nhiên cũng có thể bình an trở về. Cô không cần nói, nhanh một chút đi về nghỉ ngơi!"
"Anh mới phải nhanh đi về nghỉ người." Lê Chương Vi đột nhiên bước chân vượt qua xe đạp, ngồi trên xe quay đầu lại nhìn anh chằm chằm: "Lên xe, em chở anh trở về."
Phát hiện Ngô Hiếu Thiên lại lộ ra vẻ "Cô đi được không?" Cái vẻ mặt kia..., Lê Chương Vi tức nói: "Chớ xem thường người khác, từ lúc đi nhà trẻ đã đi xe đạp rồi."
"Tôi cho là mặc kệ cô đi đâu cũng có người tới đón mới đúng."
"Anh là có thành kiến." Lê Chương Vi thúc giục anh: "Nhanh lên một chút lên xe, em thật sự mệt mỏi." Sáng sớm ngày mai mười giờ sẽ phải đi làm, thời gian cô nghỉ ngơi còn dư lại không nhiều lắm. "Trước ti