Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mối Tình Đầu Của Thiên Kim

Mối Tình Đầu Của Thiên Kim

Tác giả: Đường Quả

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 134683

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/683 lượt.

hông? Cô gần như đi 2 bước nhảy 1 bước, vui vẻ vẻ kanguru con, vui mừng phấn khởi theo Ngô Hiếu Thiên cùng nhau ra khỏi nhà.






Lễ Noel năm nay lại đúng ngày nghỉ, hàng năm cửa hàng bít tết mà Ngô Hiếu Thiên đi làm cũng thiết kế bữa tiệc Noel đặc biệt, cho nên cái ví của mọi người cũng bị giữ lại không tốn chút tiền. (có thể hiểu là lễ noel mọi người k phải tốn tiền đi chơi với bạn gái hay gì đó vì lúc đó rất bận)
Đặt bàn cho đêm Noel ngay từ nửa tháng trước đã hết, khi Lê Chương Vi phát hiện lễ Noel Ngô Hiếu Thiên lại muốn đi làm, cô thiếu chút nữa tức đến phát khóc.
Đây là ngày lễ quan trọng thứ nhất sau khi bọn họ lui tới, tại sao anh có thể đi làm chứ?
Tại sao anh không thể bồi cô?
Nhưng không có kháng nghị với Ngô Hiếu Thiên, bởi vì cô biết mình nhất định nói không lại Ngô Hiếu Thiên.
Lễ Noel hàng năm sau khi hết giờ buôn bán, cửa hàng sẽ vì các nhân viên mở một buổi liên hoan Noel muộn, bởi vì thời gian đóng tiệm đã trải qua nửa đêm.
Cửa hàng trưởng sẽ đảm đương ông già Noel, tặng cho mỗi nhân viên một món quà, còn có trợ cấp đặc biệt lễ Noel, khiến mọi người hy sinh ngày nghỉ quan trọng tới cửa hàng làm việc, phục vụ khách công nhân viên hưởng thụ được ngày nghỉ vui thích.
Lê Chương Vi vốn cho là Ngô Hiếu Thiên gọi cô đến hỗ trợ trong tiệm là rửa chén đĩa, kết quả ngày đó vừa đến mới phát hiện cô có nhiệm vụ khác.
Trưởng ca đưa cho cô một bộ con nai giả, để cho cô lúc khách dùng cơm được một nửa, tặng cho khách những vật kỷ niệm nhỏ mà trong tiệm đặc biệt chuẩn bị.
Lê Chương Vi thay bộ đồ con nai vào, bộ dáng đáng yêu khiến những khách nhân đều điên cuồng, rối rít lôi kéo cô chụp hình kỷ niệm, lamg cô cả buổi tối loay hoay không có thời gian thương tiếc mình cùng người thương vô duyên đêm Noel thứ nhất. (Không hẹn hò gì được trong lễ Noel thứ nhất sau khi lui tới)
Rốt cuộc, thời gian từng giây từng phút tiến tới gần thời gian đóng cửa tiệm, tiễn vị khách cuối cùng, Trưởng ca tập hợp mọi người lại.
"Đầu tiên, cám ơn các vị đồng nghiệp hôm nay đã hy sinh cùng dâng hiến, chúc mọi người lễ Noel vui vẻ."
Tầm mắt cửa hàng trưởng quét qua tất cả nhân viên, nhìn tới Lê Chương Vi mặc bộ con nai giả, mỉm cười hướng cô vẫy vẫy tay.
Lê Chương Vi quay đầu trưng cầu ý kiến của Ngô Hiếu Thiên, thấy anh gật đầu một cái, cô mới chậm chạp có chút thẹn thùng đi tới.
"Tiếp đó, tôi muốn cảm tạ vị tiểu thư nai xinh đẹp này, bởi vì có cô ấy, tối nay trong tiệm chúng ta tràn đầy rực rỡ ánh sáng như bảo thạch. . . . . ."
Lê Chương Vi xấu hổ hướng mọi người quơ quơ tay, đột nhiên lại giao cho nhiệm vụ mới.
"Kế tiếp là thời gian ông già Noel tặng quà, xin mời vị tiểu thư nai xinh đẹp tới làm trợ thủ của tôi được không?"
Trưởng ca kéo một bao tải quà tặng đi vào, đặt trước mặt của Lê Chương Vi, Lê Chương Vi hiểu ý mở cái bao tải to, sau đó từng bước từng bước lấy quà tặng ra đưa cho ông già Noel cửa hàng trưởng.
Phía trên mỗi quà tặng cũng dán con têm, cửa hàng trưởng từng cái tặng quà cho nhân viên, dĩ nhiên, tiểu thư nai xinh đẹp Lê Chương Vi cũng lãnh được một phần.
"Cửa hàng trưởng tuyên bố một câu, quà tặng năm nay Noel là bạn tốt vì tình bạn bè mà tài trợ, nếu như mọi người không thích, ngàn vạn đừng ném trả lại cho cửa hàng trưởng nha!"
Nghe nói thế, các nhân viên rối rít châu đầu ghé tai nghị luận, rốt cuộc là quà tặng gì? Không thích thì "Ném trả lại" cho cửa hàng trưởng?
Vừa tháo xuống bộ râu màu trắng cửa hàng trưởng lại bổ sung một câu: "Nếu như muốn ném trả lại cho cửa hàng trưởng cũng có thể, xin kèm theo một phần báo cáo dùng thử rồi ném trả lại, bạn của tôi vô cùng mong đợi báo cáo dùng thử của các vị."
Mọi người nghe thế không hiểu ra sao cả, rốt cuộc là quà tặng gì? Mấy người hiếu kỳ đặc biệt nặng, bắt đầu mở quà tại chỗ.
Trước khi có người hét lên kinh ngạc, cửa hàng trưởng đã sớm chạy mất dạng.
"Rốt cuộc là thứ gì?"
Ngô Hiếu Thiên tò mò tiến tới bên cạnh Tiểu Liêu, chỉ nhìn thoáng qua mà thôi, anh liền sắc mặt lúng túng mắng một câu: "Mẹ kiếp!"
Sao cửa hàng trưởng lại dám đưa cái này?! Lê Chương Vi ôm nàng quà đi tới Ngô Hiếu Thiên, không rõ chân tướng mà nhìn anh: "Là vật gì, nét mặt của anh sao kỳ quái thế?"
"Không được nhìn." Ngô Hiếu Thiên vội vàng ngăn đồng nghiệp mở cái hộp ra.
Anh càng như vậy, Lê Chương Vi càng tò mò, mặc dù chính cô cũng có một món quà tặng, nhưng là hiện tại có người mở, đương nhiên là nhìn người khác nhanh hơn, cho nên cô tiến tới liếc mắt nhìn.
"Ah, đó là vật gì vậy?" Cô không hiểu hỏi Ngô Hiếu Thiên.
Nghe được câu hỏi của cô, mấy đại nam sinh oanh một tiếng bật cười lớn, Ngô Hiếu Thiên thì nhanh chóng đỏ mặt.
"Tiểu Ngô, cậu phải cố gắng lên!"
"Thì ra còn không có được như ý? Tôi còn tưởng các cậu đã sớm. . . . . ."
Ngô Hiếu Thiên cực kỳ tức giận kéo tay Lê Chương Vi, giống như cửa hàng trưởng một làn khói từ cửa sau chạy ra ngoài, tại lúc đóng cửa lại, bọn họ nghe được Trưởng ca hướng bọn họ rống to: "Tiểu Ngô, cậu


Teya Salat