Tác giả: Đường Quả
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 134673
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/673 lượt.
, phần quà tặng này đến bây giờ vẫn còn nằm bên trong ngăn tủ ở phòng anh, căn bản không có mở ra.
"Cậu là đầu heo àh! Cửa hàng trưởng là có người nhờ vả làm, cậu không thấy trên tập giấy đó ghi nhất định phải nộp sao?"
Ngô Hiếu Thiên không nói gì mà lắc lắc đầu. Anh căn bản cũng không mở ra, làm sao thấy được?
"Tóm lại, chỉ còn thiếu phần của cậu thôi." Trưởng ca sử dụng ánh mắt cảnh cáo anh tốt nhất nhanh chóng nộp. "Ah, đúng rồi, còn Tiểu Lê nữa nếu nộp cùng với cậu là tốt."
"Cô ấy cũng có?" Tại sao bọn họ không phát hiện nhỉ?
"Đúng vậy, tập giấy đó nhét phía dưới cái hộp! Các cậu cũng không phát hiện sao?" Trưởng ca chậc chậc mấy tiếng, trêu chọc nói: "Sẽ không phải là mở ra liền vội vã dùng thử chứ? Cậu cũng đừng dạy hư Tiểu Lê ah. . . . . ."
Ngô Hiếu Thiên không nhịn được mắt trợn trắng. "Dạy hư người là cửa hàng trưởng đi! Thế nhưng lại đưa cho nhân viên đồ chơi tình thú trong lễ Noel?" Đây là quà tặng lễ Noel vớ vẩn nhất mà anh nghe được.
"Tóm lại, nhớ nhanh nộp báo cáo, nếu không sẽ trừ tiền lương đó!"
"Vâng, vâng! Sau khi trở về lập tức viết, ngày mai sẽ nộp." Ngô Hiếu Thiên dĩ nhiên biết trừ tiền lương là đang nói đùa, chỉ là Trưởng ca cũng đặc biệt tới đây nói cho anh, vẫn tốt hơn là nên về nhà viết báo cáo rồi nộp cho rồi, dù sao cũng là cửa hàng trưởng chịu sự nhờ vả của người khác, thiếu một phần báo cáo thì không tốt.
Sau khi tiệc tiễn đưa chấm dứt, Ngô Hiếu Thiên uống say, bọn họ cũng không ở lại trong tiệm qua đêm, bởi vì sau đó cửa hàng trưởng thét to ai có thể cùng anh ta uống rượu, uống thắng anh ta thì sẽ có thưởng, Ngô Hiếu Thiên sợ bị gọi đi uống rượu, lấy lý do đưa bạn gái về nhà chạy trốn.
Cùng cửa hàng trưởng uống rượu?
Ha ha, chớ có nói đùa, trước đây chưa bao giờ có người nào cả gan dám đi uống rượu cùng cửa hàng trưởng cả.
Sau khi về đến nhà, Ngô Hiếu Thiên tắm rửa sạch sẽ, sau đó liền nghĩ tới lời dặn dò của Trưởng ca, anh kéo ngăn tủ lấy phần quà vẫn chưa mở ra, chuẩn bị mở ra xem thử.
Lê Chương Vi cũng đi tắm rửa sạch sẽ, cô gần đây lén đem theo đồ dùng của mình tới đây, ngay cả áo ngủ cũng cầm hai bộ tới.
Ban đầu Lê Chương Vi sợ mẹ cô nói yêu đương sẽ hoang phế việc học, đặc biệt đưa ra một quy định, chỉ có chủ nhật mới được qua đêm tại nhà bạn trai, nhưng đã đến kỳ nghỉ đông rồi, điều quy định này có thể không cần phải tuân thủ.
Nếu như không phải là Ngô Hiếu Thiên hiểu tấm lòng của ba mẹ cô, mỗi đêm đều kiên trì đưa cô về nhà, thì cô đều muốn ngày nào cũng qua đêm tại nhà họ Ngô rồi.
Dĩ nhiên, thỉnh thoảng vẫn sẽ có ngày đặc biệt không phải là ngày làm việc của Ngô Hiếu Thiên thì sẽ phá lệ để cô lưu lại qua đêm, giống hôm nay vậy, sau khi rời khỏi bữa tiệc tiễn Tiểu Liêu, cũng đã hơn hai giờ đêm, dù thế nào cũng không thể đưa cô về nhà trong khoảng thời gian này, quấy rầy người lớn nghỉ ngơi.
"Muốn dùng thử thì nói một tiếng! Bộ dáng như vậy làm anh không viết được bài báo cáo dùng thử."
"Không cần, không cần!" Cô lần nữa đẩy nó về trước mặt anh.
Chỉ chốc lát sau, khi cô lần thứ ba muốn đưa tay tới, Ngô Hiếu Thiên ngẩng đầu nhìn cô.
"Muốn dùng thử thì nói! Anh có thể dạy em cách dùng——"
Lê Chương Vi nhìn cái đó một chút, sau đó liếc mắt nhìn về phía bụng dưới của Ngô Hiếu Thiên, sau đó không nhịn được lại nhìn cái đó một chút. . . . . .
"Làm gì? Đang làm so sánh sao?" Ngô Hiếu Thiên không nhịn được hất cằm lên, kiêu ngạo mà nói: "Đồ của anh không thua nó chứ?"
Lê Chương Vi đỏ mặt gật đầu một cái, theo con mắtcủa cô, thì cả hai đều sàn sàn nhau, chỉ là cô không có dũng khí ép Hiếu Thiên lấy ra so sánh thử.
Một đồ vật như vậy nằm trên giường, anh còn phải tiếp tục cúi đầu viết báo cáo. Lần thứ ba Lê Chương Vi muốn đưa tay tới, lại bị dọa trở lại, bây giờ đã không dám động thủ, không thể làm gì khác hơn là vẫn tò mò nhìn chằm chằm vật đó.
"Cầm đi!" Ngô Hiếu Thiên thở dài một tiếng, đem đồ vật đó đưa tới tay cô. "Đừng giống như chó con không ăn được xương, mà vẫn nhìn nó chảy nước miếng."
"Cái gì? Người ta nào có chảy nước miếng?!" Lê Chương Vi tức giận đánh bả vai của anh, chỉ là lực chú ý của cô đương nhiên vẫn đặt ở trên cái dương vật màu đen nằm trên tay. "Cái này. . . . . . Bình thường ở tình huống nào mới có thể dùng được?"
"Anh vẫn còn dùng được, cũng không cần loại đồ vật này." Ngô Hiếu Thiên nhìn bụng dưới của mình một chút, sau đó nhìn cô một cái: "Thế nào, em có muốn dùng thử vật này một chút không?"
"Không có. . . . . ." Lê Chương Vi đỏ mặt, nhỏ giọng nói, "Dùng của anh là được rồi. . . . . ."
Dù thế nào đi nữa anh đã nói anh vẫn còn dùng được, vậy thì chỉ dùng của anh là được rồi!
Cô chỉ cảm thấy tò mò chút thôi, loại đồ vật này. . . . . . Cô không cần biết cũng không sao, cô gái tốt cũng không thể quá tham lam, cô đã có Hiếu Thiên rồi, không cần phải có loại đồ vật này.
Ngô Hiếu Thiên thật vất vả mới viết xong báo cáo trên tay, phục hồi tinh thần lại phát hiện người bên cạnh vẫn còn rối rắm đồ chơi tình