Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 134706
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/706 lượt.
nh ra sao, nhưng vừa nói xong đã hối hận. Chẳng phải đã nói không nhắc tới chuyện trước kia.”
Chỉ còn 10 ngày nữa, mà thời gian lại trôi qua quá nhanh.
Cũng may Cố Phi Trần không tiếp lời, chỉ khẽ nắm chặt bàn tay đang vắt lên vai cô. Cô biết mình đã phá hỏng không khí, liền bỏ quyển tạp chí xuống, nghiêng người, quay mặt vào anh ngủ.
Kết quả đến chiều thứ hai, cô quả nhiên nhận được điện thoại từ thư ký của Cố Phi Trần, nhắc cô kiểm tra hòm thư.
Cô mở vi tính, tải file, thấy bên trên là mấy địa điểm và lịch trình du lịch được lựa chọn kỹ lưỡng, tập file đó được làm rất cẩn thận, thậm chí còn kèm theo mất tấm hình lớn.
Ngón tay cô cố định trên chuột, mãi lâu sau mới bắt tắt file đi.
Thực ra đây đúng là mong ước của cô, trước kia cô từng mơ ước được đi chơi với Cố Phi Trần, đi càng xa càng tốt, đi xem chim cánh cụt ở Nam Cực hay đến sa mạc Ai Cập, xem văn minh cổ xưa của nhân loại.
Chỉ có hai người bọn họ.
Nhưng cứ mãi chưa thực hiện được. Anh quá bận, mà nhân duyên của anh và cô lại quá ngắn ngủi.
Xem ra lúc này anh thực sự muốn làm nốt những việc trước kia chưa kịp hoàn thành.
Cô không biết rõ trong lòng anh đang nghĩ gì, mọi thứ này đều là anh chủ động, anh mang đến cho cô loại rượu ngọt ngào như vậy, chẳng lẽ anh không biết, trong rượu có thuốc độc trào máu tươi, cũng có thể khiến cô cam tâm tình nguyện, tự nguyện uống hết.
Cuối cùng cô nhấc điện thoại lên, bấm máy cho Cố Phi Trần: “Em không muốn đi ra nước ngoài du lịch nữa.”
Anh đang tiếp khác ở văn phòng, nên chỉ trả lời ngắn gọn: “Ừ, anh biết rồi.”
Thấy anh cúp điện thoại, vị khách đang ngồi trên sofa mới cười nói tiếp chủ đề đang dang dở: “Nghe nói tổng giám đốc Cố sắp có chuyện vui, khi nào chuẩn bị tổ chức lễ cưới?”
Cố Phi Trần cười: “Đây là tin đồn ở đâu vậy?”
“Cái giới của chúng ta nói nhỏ không nhỏ, lớn không lớn, đã có nhiều người nhìn thấy tổng giám đốc dẫn bạn gái xuất hiện ở nơi công cộng. Đây chẳng lẽ không phải lời thông báo trước hay sao?”
Cố Phi Trần đứng lên, không trả lời, cầm bút viết tên một người lên giấy, giao cho đối phương: “Người này, e rằng phải nhờ anh giúp tôi điều tra một chút gốc gác của anh ta, cần thật nhanh.”
“Người này bình thường đều sống ở nước ngoài, chuyên lừa bịp, hơn nữa hai năm trở lại đây ngày càng to gan, nghe nói dạo này câu được con cá lớn.”
“Tôi biết.”
“Sao? Lần này anh ta làm gì tới tổng giám đốc?’
“Cứ coi là vậy đi.” Cố Phi Trần cười khẽ.
“Thế tôi biết phải làm gì rồi, tổng giám đốc cứ đợi thông tin của tôi.”
“Tốt.” Anh nghĩ một lát rồi nói: “Trong vòng 10 ngày, được không?”
“Tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Sau khi tiễn khách, Cố Phi Trần ngồi xuống ghế, day day lông mày nghĩ: Vẫn còn 10 ngày.
Anh từng nghĩ cuộc đời này sẽ không thể, không thể lại được chung sống với Tần Hoan như bây giờ. Mỗi buổi sáng tỉnh dậy nhìn thấy khuôn mặt cô, mái tóc cô dịu dàng thơm mát quấn lấy ngón tay anh, trơn như lụa. Cơ thể cô cũng vậy mềm mại ấp áp, khi chạm vào người anh giống như con rắn nhỏ tinh nghịch, cứ trườn thẳng vào tận đáy lòng anh.
Sao trên đời này lại có người phụ nữ như vậy?
Anh ôm lấy cô, hạnh phúc như tìm lại được báu vật đã mất. Cho dù biết chỉ là thoáng chốc, dù biết là chỉ tự mình dối mình, nhưng anh vẫn cam lòng làm những điều ngốc nghếch.
Lần đầu tiên từ khi sinh ra, cũng là lần duy nhất, anh không nỡ bỏ thứ đã cầm được trên tay.
Anh thường ngày ngủ rất ít, hay tỉnh giấc vào lúc nửa đêm, thường nhìn thấy cô say giấc nồng. Hơi thở dài đều đặn, cuộn tròn trong lòng anh, giống như đứa trẻ.
Cũng chỉ lúc đó, anh mới thấy được hình ảnh cô năm xưa.
Những năm gần đây cô thay đổi rất nhiều, có lúc thậm chí còn khiến anh cảm thấy xa lạ. Như đã trút bỏ sự dịu dàng, ngụy trang bằng những chiếc gai sắc nhọn, bất cứ lúc nào cũng có thể đâm xuyên qua được anh, đề phòng anh.
Nên anh không thể ngờ rừng, mình vẫn có một ngày còn được ôm cô đi vào giấc ngủ.
Mấy ngày hôm nay, cô dịu dàng như nước, đến đôi mắt cũng như dây đầy nước, sóng sánh rung động lòng người. Khiến anh chỉ muốn hôn cô, hết lần này đến lần khác, từ trán xuống toàn thân.
Chỉ duy có một chỗ, anh cẩn thận tránh qua.
Vết sẹo màu hồng nhạt nằm yên trên cổ tay trắng như ngọc của cô, cho dù trong bóng đêm đen sẫm vẫn vô cùng nhức mắt.
Mỗi lần anh đan tay vào tay cô, ép cô xuống giường, đều cố tình lấy lòng bàn tay xoa nhẹ nó.
Vài năm trước, cô tức giận chạy đến chất vấn anh, có phải anh dùng cô để đổi lấy lợi ích về thương mại.
Còn cô chỉ nhìn sang anh một cách ngây ngô, dừng lại trên khuôn mặt anh vài giây ngắn ngủi, rồi từ từ nhắm mắt lại.
Đại khái là từ lúc đó, anh thầm biết, anh và cô đã hoàn toàn chấm dứt.
Một cô gái nhỏ thích làm nũng, thích dỗi hờn, nhưng phần lớn thời gian lại rất thuận tòng anh, cuối cùng cũng thể hiện chút tình cảm cuối cùng với anh bằng sự kích động gần như tuyệt vọng. Sau đó, mọi thứ đều biến thành tro bụi, hóa thành một đám tro tàn.
Anh vốn có thể c