Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Trúc Âm

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342415

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2415 lượt.

Tôi đi trước đây!
Bạn bè cũ lâu ngày gặp lại đương nhiên rất vui, tuy nhiên cả hai đều không quá mức phấn khích. Có lẽ là bởi vì hai người đều đã không còn ở trong độ tuổi thanh xuân như ngày xưa nữa nên đã trở nên điềm đạm và biết kiềm chế hơn nhiều. Sau khi ôn lại chuyện cũ, hai người lại kể cho nhau nghe những thay đổi trong mấy năm nay, nói hết rồi thì chẳng còn gì để hàn huyên nữa. Khả Nhi chợt nhận ra rằng, sáu năm trời, mỗi người đều trải qua rất nhiều chuyện, tư tưởng và quan niệm đã thay đổi khá nhiều, giữa những người bạn thân giờ đã tồn tại những khoảng cách nhất định.
Tống Điềm nhìn đồng hồ rồi nói: -Cùng ăn bữa cơm đi! Ở cổng trường có một nhà hàng rất ngon!
Khả Nhi đề nghị: -Hay là đến nhà ăn của trường?-thấy Tống Điềm kinh ngạc nhìn mình, Khả Nhi liền bổ sung thêm một câu: -Mấy năm rồi không được ăn ở nhà ăn của trường nên có hơi nhớ!
Đang là giờ ăn tối của sinh viên, thế nên trong nhà ăn người ra người vào không ngớt. Bỗng nhiên có hai cô gái ăn mặc lịch sự, sắc nước hương trời bước chân vào nhà ăn đã gây sự chú ý đối với mọi người xung quanh. Khả Nhi thản nhiên trước những ánh mắt tò mò kia. Nhìn những khuôn mặt trẻ trung, tràn trề sức sống đi ngang qua, Khả Nhi vô cùng ngưỡng mộ: -Điềm Điềm, nhìn những sinh viên này mình phải thừa nhận là mình đã già rồi!
-Có thể vài năm nữa họ cũng có cảm nhận giống như cậu!- Tống Điềm gõ vào mặt bàn: -Còn nhớ chỗ này không?
Khả Nhi gật đầu: -Trước đây…- trước đây, cô và Dương Phàm, Tống Điềm và Ngô Tuyển Tùng, còn có cả Diệp Phi và Khương Lan nữa… mọi người ai nấy đều rất thích vị trí này, có một dạo họ đã từng coi cái bàn này là “bàn tình nhân của phòng 312”. Đến nay, trừ đôi của Diệp Phi đã đơm hoa kết quả ra, những đôi khác đều tan tác mỗi người mỗi nơi.
-Cậu và Dương Phàm thật đáng tiếc!- Tống Điềm thở dài: -Mọi người ai cũng biết là anh ấy vẫn chờ cậu quay về. Tại sao cuối cùng lại chia tay chứ?
Khả Nhi không đáp mà hỏi ngược lại: -Cậu và Ngô Tuyển Tùng thì sao? Rõ ràng là cùng ở lại trường cơ mà?
-Vốn dĩ đã định làm đám cưới rồi, đúng lúc ấy thì nhà trường tiến cử tớ đi học thạc sĩ, còn anh ấy được tiến cử vào làm trong cơ quan chính phủ. Bọn tớ quyết định sẽ hoãn đám cưới đến hai năm sau, đợi cả hai đều ổn định nền tảng sự nghiệp rồi sẽ kết hôn. Nào ngờ hai năm sau gặp lại mới phát hiện ra rằng người kia không còn là người ở trong kí ức của mình nữa. Không có ai thay lòng đổi dạ, chỉ là vì bản thân mình đã tự thay đổi mà thôi….
-Hóa ra là chúng ta đã thay đổi…






Khả Nhi và Tống Điềm nhìn nhau hồi lâu, nỗi buồn ánh lên trong đôi mắt của hai cô.
-Tần Khả Nhi…- bỗng nhiên có một tiếng gọi lảnh lót khiến cho cả Tống Điềm và Khả Nhi đều giật nảy mình. Đưa mắt nhìn quanh, một cô gái hình như là sinh viên của trường đang chạy như bay về phía hai người. Cô bé rụt rè hỏi: -Xin hỏi…chị…chị có phải là Tần Khả Nhi…gia sư của em không ạ?
Nhìn thấy ánh mắt tha thiết của cô gái ấy, Khả Nhi bất giác gật đầu.
Cô gái đó reo lên thích thú: -Hay quá, đúng là chị rồi!
Một đám sinh viên hiếu kì tò mò kéo đến xem: -Chị ơi, em bây giờ đã là sinh viên của học viện kinh tế rồi!
Thư Á mỉm cười đuổi theo: -Tiểu Hân à, diều hâu đến đây!
Dương Phàm chậm rãi đi đằng sau, nụ cười khẽ nở trên môi.
Ma xui quỷ khiến thế nào mà Khả Nhi cứ lái xe đi theo sau, mãi cho đến khi cả gia đình họ đi vào trong một tòa biệt thự. Đèn trong phòng đã bật sáng, Khả Nhi ngây người nhìn về nơi đang phát ra ánh sáng của biệt thự. Đã từng có một khoảng thời gian cô dường như muốn từ bỏ tất cả chỉ để có thể cùng Dương Phàm ở chung dưới một ngọn đèn. Tuy nhiên lúc bắt buộc phải lựa chọn, cuối cùng cô lại từ bỏ ngọn đèn nhỏ bình thường ấy. Có ngoảnh đầu lại cũng đâu còn như xưa, hai người cũng đều không còn như xưa nữa!
Cơn gió đêm lành lạnh thổi qua mặt Khả Nhi, cảm giác đau tức dâng lên ở trong lòng. Khả Nhi nhắm chặt mắt vào, gục mặt trên vô lăng. Tiếng chuông điện thoại không ngừng reo vang nhưng Khả Nhi bịt tai không nghe. Trong khoảng khắc này, trái tim cô chỉ còn lại sự lạnh lẽo, không còn tâm trí nào để để ý đến những việc khác.
Không biết qua bao lâu, có người gõ vào cửa kính xe. Giữa đêm khuya thanh vắng, tiếng gõ khô khan dường như đánh động cả trái tim Khả Nhi. Khả Nhi thẫn thờ ngẩng đầu mới phát hiện ra trời đã tối đen rồi, khuôn mặt lo lắng của Chu Chính Hạo đang hiện lên bên ngoài cửa kính xe.
Ngồi vào ghế lái phụ, Chu Chính Hạo nói: -Gọi điện thoại không có người nghe, anh sợ có điều gì bất trắc nên ra ngoài tìm em.
Chu Chính Hạo cố tình nói giảm đi nhưng nhìn vẻ mặt mệt mỏi của anh, Khả Nhi biết là Chu Chính Hạo đã sốt ruột đi tìm cô suốt cả đêm. Khả Nhi áy náy: -Em xin lỗi!
-Đừng nói xin lỗi!- Chu Chính Hạo buồn bã nhìn ra ngoài.
Ánh đèn trong biệt thự ấy đã tắt, nằm im lìm trong màn đêm tĩnh mịch: -Anh vốn định nói với em là Dương Phàm đang ở trong khu này. Chỉ có điều anh cũng chỉ là một thằng đàn ông hẹp hòi, cũng có lòng ích kỉ, vì vậy anh đã có