Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Trúc Âm

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342541

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2541 lượt.

ài mượt mà của mình. Dương phu nhân phát hiện ra Khả Nhi nói quả không sai, trên người cô đang tỏa ra một vẻ đẹp rất tự nhiên. Mặc dù chiếc váy xanh trên người cô không thể nào so bì với những chiếc váy hàng hiệu đắt tiền, nhưng khi mặc trên người Khả Nhi vẫn chẳng hề thua kém. Hơi thở cổ điển toát lên từ con người Khả Nhi. Hóa ra chiếc vòng ngọc trai và đôi giày gót thủy tinh cũng vẫn hợp với bộ váy màu xanh này. Dương Dĩnh có thể dễ dàng trang điểm lại cho Khả Nhi để phù hợp với chiếc váy này.
Bữa tiệc được mở màn bằng tiết mục hợp tấu đàn dương cầm với violong của Dương Phàm và Lương Dung Hinh. Hôm nay quả nhiên Lương Dung Hinh mặc một bộ váy màu trắng muốt, mái tóc ngắn được tạo kiểu rất phù hợp với bộ lễ phục, trên đỉnh đầu con đeo một chiếc vương miện nhỏ xíu, lớp trang điểm làm nổi bật khuôn mặt cô. Dương Phàm cũng đã thay một bộ quần áo khác, một bộ quần áo lễ phục màu đen sang trọng. Ánh đèn hào nhoáng chiếu vào người anh, khiến cho Dương Phàm càng trở nên anh tuấn và phong độ.






Hàng mi của Dương Phàm khẽ cụp xuống, cây violong trên tay anh phát ra một thứ âm thanh du dương, chỉ một lát sau, tiếng dương cầm lập tức hòa theo tiếng violong. Hai thứ âm nhạc hòa quyện vào nhau, lúc trầm lúc bổng.
Mặc dù Khả Nhi không hiểu được hàm ý của khúc nhạc nhưng vẫn có thể cảm nhận được nét đẹp và tao nhã trong thứ âm nhạc ấy. Có người ngồi xuống bên cạnh cô. Ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc, Khả Nhi đoán ra đó là ai nhưng cô không muốn ngoảnh đầu sang, chỉ mải mê quan sát màn hòa tấu.
-Họ đang hòa tấu bản nhạc: “Thành phố trên không”- Dương phu nhân giải thích: -Đây là một khúc nhạc vô cùng thanh tao, có độ khó rất cao. Chỉ biểu diễn ở trên sân khấu có vài phút nhưng để biểu diễn được phải mất rất nhiều thời gian tập luyện và phối hợp!
Khả Nhi lễ phép mỉm cười, chỉ đáp lại bằng hai từ: “Thế ạ?” rồi không nói gì thêm.
Dương phu nhân nhìn đôi bàn tay thon thả và trắng nõn của Khả Nhi rồi hỏi:
Khả Nhi thở phào, cô cảm thấy có chút mệt mỏi liền dựa lưng vào ghế sô pha, thân hình cô lúc ấy bị che khuất bởi một chậu cây rất lớn ở trước mặt.
Ở phía trước, một đôi nam nữ đang thì thầm nói chuyện:
-Chu Chính Hạo…- là tiếng của cô gái tên Đồng Đồng: -Hình như Dương Phàm đang tìm kiếm ai đó, Hinh Hinh ở bên cạnh rồi, anh ta còn định tìm kiếm ai nữa?
Chu Chính Hạo nhìn quanh không thấy bóng dáng của Khả Nhi đâu liền hỏi:
-Hài, chẳng phải bạn gái của Dương Phàm cũng đến rồi sao? Sao không thấy cô ấy đâu cả?
-Là cái cô nhà quê đấy á?- Đồng Đồng mỉa mai: -Không biết Dương Phàm lôi đâu ra cái món đồ cổ ấy! Chẳng biết cái gì cả!Đúng là quê một cục!
Chu Chính Hạo sa sầm mặt mày, lạnh lùng nói:
-Cô ấy xinh đẹp hơn cô nhiều! Mặc dù không phải thiên kim tiểu thư nhưng có khí chất và giáo dục hơn cô nhiều! Chỉ cần có hai điểm này là đủ rồi! Bản thân mình chẳng xinh đẹp gì, dựa vào đâu mà chê bai người khác?
-Anh…- Đồng Đồng tức điên lên nhưng lại không dám đắc tội với Chu Chính Hạo, đành phải chuyển cơn tức giận lên người Khả Nhi: -Cái con nhà quê ấy mặt mũi trông cũng được, nhưng mà toàn thân toát lên sự nghèo hèn, làm sao có thể gánh vác cơ nghiệp của nhà họ Dương sau này? Dương Phàm dẫn cô ta về mà không sợ mất mặt hay sao?
-Con gái trước tiên phải đẹp, tướng mạo là trời sinh, không thể thay đổi được! Cho dù có đi thẩm mỹ cũng chẳng thay đổi được gen di truyền đâu! Còn về những thứ khác từ từ sẽ học được, chẳng có gì là to tát!- Chu Chính Hạo cười mỉa mai: -Con người ai cũng có lòng đố kị, tôi có thể hiểu được! Nhưng những điều cô vừa nói đừng có để Dương Phàm nghe thấy được!
-Để anh ta nghe thấy thì có làm sao?- Đồng Đồng gầm gừ: -Chẳng qua anh ta cũng chỉ là nhất thời ham của lạ! Cái loại đũa mốc chòi mâm son như cô ta tôi nhìn thấy nhiều rồi! Thằng nào thấy gái đẹp chả bám lấy, nhưng kết quả chỉ là đùa chơi mà thôi! Khi nào chán rồi lại chẳng ném sang một bên ấy chứ!
Chu Chính Hạo bực mình:
-Dương Phàm không giống như mấy thằng háo sắc mà cô nói! Tần Khả Nhi càng không phải là loại con gái đó!
-Cho dù có không phải thì Dương Phàm cũng không thể lấy đứa con gái quê mùa ấy được đâu! Anh phải biết là Hinh Hinh mới chính là con dâu tương lai của nhà họ Dương!
Chu Chính Hạo lạnh lùng quắc mắt nhìn Đồng Đồng rồi bỏ đi, chẳng thèm đếm xỉa đến cô ta nữa.
Tiếng nhạc của điệu nhảy thứ nhất vang lên, đây là điệu nhảy Slow Foxtrot. Dương Phàm và Lương Dung Hinh ra sân khiêu vũ đầu tiên. Một người mặc váy trắng, một người mặc quần áo đen, màu sắc tương phản khiến cho cả hai trông thật bắt mắt. Hai người khiêu vũ rất thành thạo, lại phối hợp rất ăn ý. Rõ ràng là Dương Phàm không tập trung, ánh mắt mải mê tìm kiếm trong đám đông.
Những đôi nhảy khác lần lượt bước vào sân khiêu vũ. Đồng Đồng lại đến gần Chu Chính Hạo:
-Chúng ta cũng ra nhảy đi!
-Hài…- Chu Chính Hạo thoái thác: -Hai người chúng ta mỗi lần khiêu vũ đều phối hợp thiếu ăn ý, có lẽ không nhảy thì tốt hơn!
-Anh có ý gì hả? –Đồng Đồng bực