Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2809 lượt.
Một nam tử trẻ tuổi không ngừng ca ngợi.
Hắn là Mại Dị (cái bản cv bảo ông này tên Mại Đặc Biệt, hổng biết gọi là gì nữa), quốc vương của Khải La Quốc, lần này đến Dụ Trác hoàng triều, là muốn cùng Dụ Trác hoàng triều ký điều ước, để Dụ Trác hoàng triều trở thành nhà cung cấp (Nhi: ta ko nghĩ ra từ khác ; ladaybjrd: ta thấy từ này cũng được) lụa và củi cho Khải La Quốc.
Vi Phong nghe xong thì khóe miệng cong lên, đồng thời cũng tán dương lại, “Mại Dị quốc quân quá khen. Nghe nói hoàng viên quý quốc hàng năm lục ý dạt dào, hoàng viên phong cách khác lạ, rộng lớn vô cùng, chim bay mỏi cánh.”
“Dùng cây tùng và trang sức hoàng viên là truyền thống từ xưa của Khải La quốc. Ưng tượng trưng cho thắng lợi, dũng cảm và sự trung thành, nó là hóa thân của dân tộc chúng ta, không sợ mặt trời chói chang thiêu đốt, tự do bay lượn giữa bầu trời.” Nhắc tới lâm viên của mình, Mại Dị có chút tự hào, “Chỉ cần Thánh Tông hoàng đế thích, bổn hoàng sẽ luôn hoan nghênh ngài đến quốc gia ta ngắm cảnh!”
Chỉ tiếc ngày vui ngắn chẳng tày gang, nàng và Vi Phong còn chưa ấm áp được mấy ngày đã bị tin Vân phi mang thai phá hủy.
Vân phi vốn thích khoe khoang thị uy nhưng lần này nàng tin tưởng lời Vân phi nói là sự thật. Dù sao, không ai dám mang chuyện này ra vui đùa được.
Vi Phong ước chừng ân sủng Vân phi năm đêm, nếu căn cứ vào lời Vân phi nói, mấy ngày nay đúng đến thời kỳ rụng trứng, cổ đại lại không có áo mưa (OK đấy ạ), không trúng mới là khó.
“Lạc nhi, nếu sau này phụ hoàng ngươi có nhi tử khác, ngươi sẽ không còn là duy nhất của phụ hoàng nữa.” Ánh mắt Hàn Lăng đau thương trở lại trên người Vi Lạc, thấy hắn đang ồn ào, dùng cả tay lẫn chân đi được khoảng hai thước về phía trước.
Giật mình, Hàn Lăng vội vàng đứng lên đi tới phía hắn. Lúc nhìn thấy nhân ảnh kia, nàng mới hiểu ra, hóa ra là Lạc nhi đã phát hiện ra Vi Phong.
“Hoàng thượng!” Hàn Lăng cúi người hành lễ.
Vi Phong ôm lấy nhi tử, nói: “Tinh Tinh, tới gặp Mại Dị quốc quân.”
Hàn Lăng cúi đầu, “Mại Dị quốc quân vạn phúc!”
“Nữ thần xin đứng lên!” Tiếng noi phi thường có từ tính, phảng phất như làn gió xuân thấm nhập nội tâm Hàn Lăng.
Nàng ngẩng mặt lên, lúc này mới nhìn rõ người trước mắt, hốc mắt sâu, mũi thẳng, da tay nâu nhạt, trông giống như người Ai Cập hiện đại.
Đứng gần Hàn Lăng, Mại Dị càng thêm kinh ngạc.
Da dẻ nõn nà, mắt như thu thủy, lông mi thật dài, cái mũi khéo léo, môi anh đào không điểm mà hồng, dung sắc tuyệt lệ.
Cung trang rộng thùng thình không giấu được thân hình quyến rũ của hàng, có vẻ mị hoặc của một phụ nhân, lại có vẻ đẹp thanh thuần thiếu nữ.
Hắn không khỏi lại mở miệng ca ngợi, “Nữ thần, thật là nữ thần…”
Hàn Lăng bị hắn nhìn đến phát ngại, hỏi, “Mại Dị quốc quân cứ gọi bổn cung là nữ thần, xin hỏi là có ý gì?”
“Ở Khải La quốc chúng ta, các nữ tử ôn nhu mỹ lệ đều gọi là nữ thần. Tinh phi nương nương quốc sắc thiên hương, là nữ thần của các nữ thần!”
Khuôn mặt Hàn Lăng ửng hồng, ngượng ngùng cúi đầu: “Mại Dị quốc quân quá khen!”
Phát hiện ra Mại Dị nhìn chăm chú lão bà của mình, lại còn miệng lưỡi trơn tru tán tỉnh không ngừng, nội tâm Vi Phong rất là khó chịu, tiếng nói có vẻ ghen tỵ, “Mại Dị quốc quân, mời theo trẫm đến chính điện, trẫm muốn giới thiệu với ngài tàng thư các đồ sộ của triều ta.”
Mại Dị nhìn lại Vi Phong, trên mặt lộ ý không vui, “Thánh Tông hoàng đế, bổn hoàng muốn trò chuyện cùng nữ thần, còn như tàng thư các, không bằng ngày mai hãy xem. Dù sao bổn hoàng vẫn còn ở lại quý quốc hai ngày nữa.”
Xem ra Mại Dị quốc vương này không hiểu văn hóa trung thổ, không biết câu “Bằng hữu thê, bất khả diễn”.
Tuấn mục Vi Phong trẫm xuống, tức giận dâng lên tận cổ mà không thể phát tác, không thể làm gì khác hơn là dồn ánh mắt về phía Hàn Lăng, ý bảo nàng hãy về Dụ Nhân cung.
Tuy nhiên, Hàn Lăng phảng phất như không để ý đến chỉ thị của hắn, lại còn cười rất quyến rũ với Mại Dị.
Mại Dị càng thêm si mê, không chỗ nào cố kỵ nói: “Nương nương quyến rũ động nhân, nếu có rượu bồ đào của quốc gia ta tắm thì càng thêm mê người.”
“Rượu bồ đào?” Hàn Lăng kinh ngạc, “Rượu chế tạo từ nho?”
“Ân! Chẳng lẽ nương nương cũng biết? Đây là sản phẩm đặc biệt của quốc gia ta.”
Nàng đương nhiên biết, nàng còn tự mình làm rồi nữa!
“Nương nương nếu có rảnh rỗi, thỉnh quang lâm bổn quốc, bổn hoàng sẽ an bài loại bồ đào hảo hạng cho ngươi thưởng thức, còn đưa ngươi đi ngắm cảnh, cổ mộ và chùa chiền.”
Cổ mộ? Chùa chiền? Đây không phải là những văn vật của Ai Cập cổ sao? Chẳng lẽ Khải La quốc này chính là đời trước của Ai Cập?
Hàn Lăng vừa mừng vừa sợ, vội vàng hỏi: “Mại Dị quốc quân, xin hỏi quý quốc có Kim tự tháp và tượng nhân sư không? Vật tượng trưng cho quý quốc có phải là hùng ưng không?”
“Sao nương nương lại biết? Không sai, bổn quốc chính là ưng dân tộc, tượng nhân sư thì có thể nhìn thấy ở mọi nơi trên lãnh thổ chúng ta, còn Kim tự tháp như ngươi nói, bổn quốc hình như không có.”
Không thể nào, Kim tự tháp tồn tại từ lâu ở Ai Cập cổ đại, chẳng lẽ bọn họ không