Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342819

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2819 lượt.

dị, cả ngày mặt mũi đen sì, lại một thân hắc y, đầu đội cái mũ cổ quái, đích xác rất giống vu bà mà…” Phát hiện sắc mặt Lý Ánh Hà ngày càng khó coi, Vân phi lập tức dừng lại, cười cười nói: “Vậy làm phiền mẫu thân!”
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Một gian phòng nhỏ, ánh sáng u ám, không khí đục ngàu, hương chúc vị ngập tràn khắp nơi. Trên tường treo đầy các loại phật tượng. Cả không gian sâm sâm, quỷ dị dị thường.
Giữa không gian đó có một cái bàn dựng sát tường, mặt trên bày ba hình người giấy, nhìn bức họa thì biết đó đều là hài đồng.
Phía trước những người giấy đó là một lư hương, trước lư hương bày đầy rẫy các loại cống phẩm.
Một nữ nhân trong trang phục cung trang, mặt mũi tiều tụy, bình tĩnh đứng trước bàn, hai mắt si ngốc nhìn vào mấy người giấy kia, một hồi sau, bàn tay nhỏ gầy của nàng xoa lên mặt người giấy, thấp giọng nỉ non: “Giác nhi có thấy không? Mẫu phi đã cho hắn đi gặp ngươi, ngươi sẽ không cô đơn nữa. Sau này, mẫu phi sẽ đưa một kẻ nữa cho ngươi, có bọn họ ở cùng ngươi, mẫu phi mới an tâm.”
Lúc tầm mắt nhìn về người giấy phía bên trái, con mắt lộ ra vẻ hả hê, lúc chuyển sang người giấy bên phải thì lại ánh lên vẻ bất mãn phẫn hận, ác độc cùng dữ tợn.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Hôm nay tâm tình không tệ nha, như vậy mới đúng chứ! Chứ như hai hôm trước, cứ buồn bã không vui, làm hại người lạc quan như ta cũng lây nhiễm ưu sầu của ngươi.” Liễu Đình Phái hân hoan nhìn Hàn Lăng.
Hàn Lăng ngồi trên chiếu, nhìn đầm nước trong suốt, khóe miệng cong lên, mỉm cười.
“Ta đã nói từ trước rồi, lão công hoàng đế của ngươi khẩn trương như vậy, chắc chắn sẽ không lạnh nhạt ngươi được lâu đâu.” Liễu Đình Phái tiếp tục nói.
“Ta có nói hắn lạnh nhạt ta sao?” Hàn Lăng vui vẻ càng đậm.
Hai ngày đầu sau khi sinh non, tâm tình Vi Phong rất xấu, nhưng cũng bình phục rất nhanh, dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên hắn chịu nỗi đau mất nhi tử. Huống hồ, hắn gánh vác trách nhiệm của cả một quốc gia, quốc sự bận rộn không cho phép hắn ngã xuống.
“Được, ta quên hỏi ngươi, ngươi làm gì ở cổ đại này? Sao ngươi lúc nào cũng ở thạch thất này?” Hàn Lăng quay đầu nhìn hắn.
“Ta?” Liễu Đình Phái do dự trong chốc lát, đáp: “Ta là thành viên của một tổ chức.”
“Tổ chức? Tổ chức kiểu gì?”
“Chuyên môn thay người làm việc. Người ta đưa bạc cho chúng ta, chúng ta làm việc hắn muốn chúng ta làm.”
“Đó chính là lấy tiền của người, thay người tiêu trừ tai họa? Có phải là cái gì cũng làm? Gồm cả phóng hỏa giết người?”
“Không sai!”
“Ngươi…” Không ngờ hắn trả lời nhanh như vậy, Hàn Lăng chợt thấy buồn cười.
“Luyện công!” Liễu Đình Phái đứng lên.
Hàn Lăng cũng đứng lên, “Ngươi lần trước nửa đêm xâm nhập hoàng cung, cũng là thay người làm việc?”
“Ân!”
“Làm gì vậy?” Thấy hắn tựa hồ không muốn đáp, “Đúng rồi, lần trước ngươi cũng không chịu nói.”
“Bắt đầu thôi, hôm nay ta muốn dạy ngươi một bộ quyền pháp, chiêu thức tương đối nhu hòa, rất thích hợp với ngươi.”
“Ta muốn học khinh công, dạy ta được không?”
“Khinh công?” Liễu Đình Phái ngạc nhiên.
“Biết khinh công, cho dù không đánh được người ta cũng có thể chạy trốn.” Kỳ thật, nàng là muốn thử nghiệm cảm giác bay lượn trên không trung.
“Nhưng mà…”
“Nhưng mà cái gì? Sợ ta sẽ giỏi hơn ngươi sao?” Hàn Lăng liếc hắn, nàng cho rằng bản thân nhẹ hơn hắn thì thời gian luyện tập sẽ nhanh hơn so với hắn.
“Kỳ thật, ngươi đừng nhìn lủi thượng túng hạ, như bay bồ lạc diệp, ta đã phải cố gắng rất nhiều mới được như vậy. Loại gian khổ này ngươi không thể tưởng tượng được đâu.”
“Có nghiêm trọng như vậy không?”
“Học khinh công thì vấn đề tuổi tác, thể chất và nghị lực là rất quan trọng. Lúc ta đến cổ đại đã mười tám tuổi, đã thuộc về đám người quá tuổi, nhưng nhờ ta thể chất khác với người thường, lại có ý chí cùng nghị lực mới có thể đạt được cảnh giới như hiện nay.”
“Theo như ý ngươi nói thì ta là hết hy vọng rồi?” Hàn Lăng mếu máo.
“Xem như… là vậy!”
“Là chắc chắn, không phải là không phải, cái gì gọi là xem như? Hừ!”
“Đừng như vậy, ngươi cả ngày ở trong cung, lại có lão công hoàng đế của ngươi bảo vệ, còn học khinh công làm gì?”
“Khó mới được đến cổ đại một chuyến, đương nhiên muốn cảm nhận cảm giác bay lượn trên không hay lướt trên mặt nước.”
Thấy dáng vẻ thất vọng nặng nề của nàng, Liễu Đình Phái đột nhiên kéo nàng, “Nào, đi theo ta!”
“Đi đâu?”
“Rồi sẽ biết.” Vừa nói, hắn vừa đưa nàng tới cửa thạch thất, mở cánh cửa đá ra, đi theo một con đường mòn về phía trước, lúc bước ra khỏi động khẩu, một cánh đồng bát ngát xuất hiện trước mặt Hàn Lăng.
“Đây… đây là đâu?” Hàn Lăng đi ra xung quanh một chút, phát hiện phía xa có một loạt cung điện ngói vàng tường đỏ, kinh ngạc thốt lên, “Đó không phải là hoàng cung sao?”
“Đúng, đây là ngọn núi phía sau hoàng cung.”
“A? Nói như vậy là bí đạo trong phòng ta có thể thông tới tận đây?”
“Không sai!”
Hàn Lăng nghe xong thì rất là kinh ngạc. Thiên, đúng là không thể tưởng tượng! Nàng vốn tưởng rằng tận