Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342821

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2821 lượt.

in nhìn hắn.
“Như giả bao hoán!”
“Tốt lắm!” Hàn Lăng cười thầm một tiếng. Một mạch đi tới, thấy đồ liền mua, cũng không cần biết là có dùng hay không.
Liễu Đình Phái thấy thế thì trố mắt ra nhìn, tuy nhiên hắn đã hứa rồi, không thể thay đổi được. Huống hồ, hắn tựa hồ còn rất hưởng thụ loại cảm giác này, chẳng những trả tiền hết thảy mà còn kiêm cả phu khuân vác.
“Đã muốn về chưa? Không sợ lão công hoàng đế tìm sao?” Liễu Đình Phái hai tay ôm đầy những đồ, toàn bộ là “chiến lợi phẩm” của Hàn Lăng.
“Hắn hôm nay hình như ra khỏi thành làm việc, chắc tối mới về, ta đã nói với hạ nhân là sẽ ngủ một mạch tới đêm, còn phân phó bọn họ không được làm phiền ta.” Hàn Lăng nói xong, lại nhìn trúng một con dao nhỏ chạm khắc tinh xảo.
“Nha…” Liễu Đình Phái nặng nề ứng một câu, đang lúc định nói nàng đừng mua nữa thì nàng hốt nhiên lại gần hắn.
“Hình như có người theo dõi chúng ta!” Hàn Lăng thần thần bí bí, thấp giọng nói.
“Cái gì?” Liễu Đình Phái lập tức nhìn quanh bốn phía, cũng không phát hiện cái gì khác thường, “Không có a.”
“Thật mà!”
“Không có khả năng. Bằng năng lực của ta, nếu như có người theo dõi, nhất định sẽ phát hiện được. Trừ phi người nọ võ nghệ siêu nhiên.”
“Vậy… đó là ta đa nghi!” Hàn Lăng ngăn chặn nỗi sợ tận đáy lòng, tiếp tục vui vẻ mua sắm. Mãi đến lúc hoàng hôn vẫn còn chưa muốn rời đi.
Trở lại tẩm cung, nàng cất hết những thứ mua được vào trong một cái rương gỗ, nhét vào gầm giường, rồi chuẩn bị thay quần áo sạch để ra dùng bữa.
Lúc nàng đang cởi bỏ áo ngoài và váy, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra.
“Hoàng thượng?” Thấy Vi Phong, Hàn Lăng kinh ngạc, hắn không phải tối muộn mới về sao?
Thấy bộ dáng nộ khí đằng đằng của hắn, Hàn Lăng càng thêm kinh ngạc, “Hoàng thượng, ngài làm sao vậy?”
Vi Phong dừng lại trước mặt nàng, mãnh liệt nắm người nàng, “Nói, hôm nay đi đâu?”
“Ta… ta ở trong phòng, ta cảm thấy mệt nên ngủ cho đến giờ.”
“Thật sự?”
Hàn Lăng gật đầu, không hiểu tại sao hắn lại như vậy.
“Trẫm cho ngươi một cơ hội nữa, hãy nói thật ra!”
“Nói… nói cái gì? Thần thiếp vừa mới tỉnh ngủ, không biết Hoàng thượng muốn hỏi cái gì!” Nhìn vẻ mặt ngày càng kinh khủng của hắn, Hàn Lăng run run, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, “Hoàng thượng, ngài làm ta đau.”
Nàng vẫn còn giảo biện! Vi Phong càng thêm giận dữ, ngón tay hung hăng nâng cằm nàng lên, “Đừng tưởng rằng trẫm quá thương hương tiếc ngọc! Không ngờ rằng ngươi là một tiện nhân, từ trong cung ra ngoài cung đều trêu hoa ghẹo nguyệt, xoay trẫm vòng vòng, ngươi thật to gan!”






Nàng Thương Hắn
“Hoàng thượng, ngài đang nói cái gì?” Nghe thấy hắn mắng mình là tiện nhân, Hàn Lăng cực kỳ tức giận và khổ sở, “Ta cho ngươi cơ hội nói xin lỗi!”
“Xin lỗi? Dựa vào cái gì?” Vi Phong cười lạnh, ánh mắt sắc bén thêm âm trầm, “Vẫn còn cứng đầu như vậy sao? Nói cho ngươi hay, cái gì trẫm cũng biết, đã sớm biết, ngươi cho rằng trẫm là đồ ngốc, là kẻ ngu dốt hay sao?”
Biết? Biết cái gì? Chẳng lẽ hôm nay đúng là có người theo dõi nàng và Liễu Đình Phái sao? Mà người kia lại là hắn? Không phải hắn đi giải quyết quốc sự sao? Sao lại có mặt ở chợ để phát hiện ra bản thân? Tâm Hàn Lăng dị thường hỗn loạn.
“Trẫm không để ý tới hiềm khích lúc trước, cho ngươi sủng ái và yêu thương vô cùng. Vậy mà ngươi lại một lần nữa chà đạp lên tấm lòng của trẫm. Tại sao? Tại sao?” Nhớ ra tất cả những uất ức từ trước, Vi Phong trở nên bi phẫn, đau buồn, tức giận, hai tay siết chặt hơn, “Nói, nam nhân kia là ai?”
Nhìn ánh mắt nàng, Vi Phong cũng không nhịn được nữa, vội vàng giải thích: “Không phải, không hoàn toàn là như vậy. Trẫm lúc đầu không hề biết, lúc đi Đào Nguyên thôn mới hay. Ngươi còn nhớ đêm chúng ta ở sơn động kia không?
“Tối hôm đó, trẫm ôm ngươi ngủ, trong lúc mơ màng ngươi đã gọi tên Vương Cảnh Thương!” Nhớ ra nàng ngay trong mơ cũng nghĩ đến nam nhân khác, Vi Phong lại thấy đau lòng.
Hàn Lăng nghe xong thì ngẩn người, tiện đà lớn tiếng nói, “Không sai, ta là không quên được Cảnh Thương, ta nghĩ đến việc ngươi xử tử hắn, cho nên ta cảm thấy áy náy với hắn, nếu như không có ta, hắn sẽ không bị như vậy. Còn cả Giác nhi, Nhị Cẩu, ta đều không quên được!”
“Có lẽ ta từng không thích ngươi, thậm chí chán ghét ngươi, nhưng cũng không phải kẻ trêu hoa ghẹo nguyệt, câu tam đáp tứ, lại càng không phải tiện nhân như ngươi nói.”
“Ta hôm nay đi ra ngoài, cũng không giống như ngươi tưởng tượng. Cả ngày sống trong cung rất là buồn chán, ta mới trốn ra. Sau khi rời khỏi cũng không có quên ngươi, còn mua đồ cho ngươi. Ngươi thì sao? Ta vừa mới về tới đã nhục mạ ta, Vi Phong ta chán ghét ngươi, hận ngươi chết đi được! Ngươi đi ra ngoài, đi ra ngoài, sau này không cho ngươi bước vào phòng ta nửa bước!”
“Phanh” – một tiếng vang thật lớn, Vi Phong không hề phòng bị, bị Hàn Lăng đuổi ra phòng ngoài.
Dựa người vào cửa, Hàn Lăng khóc lớn.
“Lăng Lăng, ngoan, mở cửa ra, đừng khóc, để trẫm đi vào!” Bên ngoài không ngừng truyền đến tiến