Nếu Anh Là Giọt Lệ Nơi Đáy Mắt Em
Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342826
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2826 lượt.
n là muốn nói cho ngài một việc. Thục phi nương nương kia tự dưng lập một bàn thờ trong ám thất, trên đó đặt ba hình nộm!”
“Ba hình nhân?”
“Ân. Nô tài nhìn thấy trên hình nhân ở giữa viết hai chữ Vi Giác, hình bên phải đề tên Vi Lạc, bên trái thì không có chữ gì. Mặt khác, trên mi tâm của hai hình nhân bên phải và trái đều cắm một chiếc ngân châm, trên bụng viết hai chữ “chôn cùng” màu đỏ tươi rất kỳ dị. Nô tài cảm thấy rất kỳ quái, vì vậy lén đến đây cho nương nương biết.”
Lông mày Vân phi nhíu lại, mặt mũi nghiêm túc, đoán không ra ý đồ của Thục phi.
“Nô tài còn chú ý dạo gần đây Thục phi thường xuyên một mình âm hiểm cười, có khi còn thì thào tự nói, ánh mắt thật là bi phẫn, mặt mũi dữ tợn đáng sợ.”
“Gần đây Thục Hoa cung có xảy ra chuyện gì không?” Vân phi sắc mặt càng thêm ngưng trọng.
“Trừ… những hành động khác thường của Thục phi ra thì tất cả đều bình thường.”
“Ngươi đi về trước, tiếp tục giám thị Thục phi, nếu phát hiện nàng có bất kỳ hành động cổ quái nào, lập tức báo cho bổn cung. Nhớ rằng chỉ có thể đến vào ban đêm.”
“Nô tài biết, nô tài cáo lui!”
A Đức đi rồi, Vân phi ra sau bình phong rồi trở lại trên giường, chỉ nghĩ đến những tin tức vừa nghe được.
Hôm sau, nàng lập tức cho người gọi Lý Ánh Hà vào cung, kể những hành vi của Thục phi cho Lý Ánh Hà.
Lý Ánh Hà nghe xong, cũng cảm giác sâu sắc buồn bực, ngẫm nghĩ một hồi thì tỉnh ngộ, tức giận mắng một câu: “Thục phi thật là ghê tởm!”
“Mẫu thân, làm sao vậy?”
“Nhi tử của Thục phi đã chết, bà ta không cam lòng, oán hận vô cùng, vì vậy mới chọn dùng vu thuật dân gian, nếu như mẫu thân đoán không sai thì hình nhân bên trái không có tên kia chính là hài tử của ngươi!”
“Cái gì?” Vân phi kêu to, “Nguyên lai, hài tử của ta là nàng nguyền rủa!”
“Nàng chẳng những không muốn ngươi sinh được hài tử mà còn muốn đem Vi Lạc chôn cùng. Nữ nhân này, thật sự là độc ác quá sức tưởng tượng.”
“Ghê tởm!” Vân phi nhảy dựng lên, “Ta muốn tìm nàng tính sổ, ta muốn đem nàng chôn cùng hoàng nhi của ta!”
“Vân nhi!” Lý Ánh Hà ngăn cản nàng, “Ngươi đi bây giờ thì có tác dụng gì? Theo mẫu thân thấy thì, chúng ta nên biết thời biết thế!”
“Biết thời biết thế?”
“Không phải nàng muốn Vi Lạc chết sao? Sao chúng ta không giúp nàng một tay!” rồi Lý Ánh Hà ghé tai Vân phi thì thầm.
Vân phi nghe nghe, khuôn mặt diễm lệ cũng dần dần lộ ra nụ cười âm hiểm.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Hôm nay, cung nữ đưa bế Vi Lạc ra ngoài tập đi, Hàn Lăng thấy mấy ngày rồi chưa gặp Liễu Đình Phái, liền đến thạch thất tìm hắn, lúc đến mới phát hiện hắn không có hắn ở đây. Bởi vì bản thân không biết khinh công, không qua được đầm nước nên nàng không thể làm gì khác hơn là phải quay trở lại.
Vừa về tẩm phòng được một lúc thì cung nữ phụ trách chăm sóc Vi Lạc hoang mang rối loạn chạy vào, “Nương nương, tiểu hoàng tử… tiểu hoàng tử không thấy đâu.”
Hàn Lăng hoa dung thất sắc, rất nhanh lao ra tẩm phòng.
Đi tới chỗ Vi Lạc vẫn hay học đi, chỉ thấy chiếc xe nhỏ dùng để tập đi của Vi Lạc bị lộn ngược lại, méo mó cong vẹo, trên xe không hề thấy bóng dáng Vi Lạc.
Nàng rụng rời chân tay, điên cuồng tìm kiếm, tìm mãi tìm mãi, bỗng trong óc hiện lên ba chữ “Vân Tiêu đảo”, nàng vội vàng rời khỏi bãi cỏ, đi hướng Vân Tiêu đảo, vừa đi được không xa thì ngã vào người Vi Phong đang đi tới.
Nhìn thấy Vi Phong, nàng giống như chết đuối vớ được cọc, sớm quên hết những ngày “chiến tranh lạnh” vừa qua, vội vàng túm lấy cánh tay của hắn, run giọng kêu to lên: “Phong, không thấy Lạc nhi đâu!”
Vi Phong nghe xong thì sắc mặt cũng đại biến, “Xảy ra chuyện gì? Không phải đã có cung nữ trông nom sao, sao lại không thấy đâu?”
ở trên cỏ, tiểu hoàng tử đột nhiên ném quả cầu đi, nô tỳ chạy đi tìm lại một lát, lúc quay lại đã không thấy tiểu hoàng tử đâu nữa.” Cung nữ biết mình đã phạm tội lớn, sợ phát khóc.
“Ngươi!” Vi Phong giận dữ. Hắn chợt phát hiện Hàn Lăng đã buông tay hắn ra, hấp tấp đi về phía trước, hắn vội đuổi theo, “Lăng Lăng, ngươi đi đâu?”
“Vân Tiêu đảo, ta cảm giác được Lạc nhi chắc chắn bị người ta dìm xuống hồ.”
Vi Phong nghe xong liền ôm nàng, dùng khinh công, rất nhanh tới Vân Tiêu đảo, lúc đi đến bên hồ đã thấy một hắc y nhân đang ở trong hồ, dùng sức dìm cái gì đó xuống nước.
Vi Phong để Hàn Lăng xuống, nhanh chóng lăng không bay đi.
Người nọ nhìn thấy Vi Phong thì lập tức buông Vi Lạc ra, cùng đánh nhau với Vi Phong.
Lúc này, Hàn Lăng cũng bơi tới bên người Vi Lạc, phát hiện sắc mặt hắn tái nhợt, môi tím tái, hai mắt nhắm nghiền, không còn sinh khí.
Cảm giác sợ hãi lan ra toàn thân, nàng ôm lấy hắn, vội vã trở lại bờ.
“Lạc nhi, Lạc nhi!” Nàng không ngừng vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Vi Lạc, ngón tay chầm chậm đi tới dưới mũi hắn, dò tìm khí tức của hắn. Lúc thấy hắn đã ngừng thở, toàn thân nàng như đông cứng lại, cảnh tượng lúc Vi Giác chết đuối ồ ạt quay về trong trí óc nàng.
Không, không thể để Lạc nhi chết! Cực lực ổn định lại nỗi sợ hãi, nàng đặt Vi Lạc nằm lên cỏ, hô hấp n