Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342850

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2850 lượt.

về hoàng cung, đối với chân tâm này, bệ hạ đáng giá để ta cống hiến sức lực.”
Nữ vương thoạt đầu sững sờ, sau thì cười, “Xem ra, duyên phận này thật sự rất trọng yếu. Quả nhân lần đầu gặp ngươi, không hiểu sao lại nảy sinh ý nghĩ muốn thu lưu ngươi; ngươi mới ở cùng quả nhân mấy ngày liền đã thay quả nhân suy nghĩ. Ông trời cuối cùng cũng bồi thường quả nhân một lần!”
Thấy trong mắt nữ vương đột nhiên hiện ra thần sắc đau thương, Hàn Lăng ân cần hỏi: “Bệ hạ, ngài không sao chứ?”
“Ách, quả nhân không sao!”
“Bệ hạ thân là nữ tử, có thể thống lĩnh cả Xinh Tươi quốc, làm cho quốc thái dân an, đây không phải là ân tứ ông trời ban cho bệ hạ sao?”
Nữ vương ngẩn người, lập tức thay đổi đề tài, “Có thể nói cho quả nhân trước về cách thứ in ấn không?”
Thấy nữ vương tránh né không muốn nói, Hàn Lăng cũng không hỏi thêm, quay lại với vấn đề in ấn, “Đầu tiên, chúng ta phải chọn gỗ tốt để tạo thành những tấm ván theo khung giấy, sau đó khắc lên những nội dung cần thiết, vì dụ như nội dung trên giấy mời của bệ hạ. Lúc này có một vấn đề phải chú ý, đó là nội dung khắc phải được kiểm tra kỹ lưỡng, cần phải thật chuẩn xác, không được sai sót. Văn tự điêu khắc hoàn thành thì chúng ta sẽ in lên giấy.”
Nữ vương liên tiếp gật đầu, con ngươi đen lộ vẻ khen ngợi cùng thán phục, “Ngươi tuổi còn trẻ, lại là nữ tử mà lại biết nhiều như vậy. Những điều này ngươi học ở đâu?”
“Kỳ thật, ngoài du lịch ra thì ta ngày thường khi không có việc gì làm thường thích suy nghĩ miên man, nghiên cứu phát minh một số thứ thô vụng.” Hàn Lăng cười hắc hắc, đáy lòng tự sám hối việc mình ăn trộm bản quyền của người khác, âm thầm khẩn cầu vị tiền bối phát minh ra bản khắc in ấn đừng trách cứ nàng.
“Xem ra, mệnh của Xinh Tươi quốc không nên dứt, quốc dân thật có phúc!” Nữ vương nỉ non một câu, thanh ấp thấp đến mức chỉ có nàng mới nghe thấy.
Hàn Lăng biết nữ vương lại lâm vào trầm tư nên biết cho dù bản thân hỏi, cũng sẽ không có đáp án, liền cũng an tĩnh lại, yên lặng bồi ở một bên.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Từ sau khi Hàn Lăng đề xuất ý kiến điêu khắc in ấn thì thái độ của nữ vương đối với nàng càng thêm thân mật, thậm chí đã bắt đầu nói về quốc sự với nàng, trưng cầu ý kiến của nàng.
Lúc mới bắt đầu, Hàn Lăng còn hơi cố kỵ, nhưng dần dần, nàng liền mở rộng tư tưởng, tận tình phát biểu ý kiến cũng như đưa ra đề nghị của mình.
Trừ việc in ấn, nàng còn vận dụng kiến thức, đưa ra việc đơn giản hóa nét chữ Hán, một lần nữa chỉnh sử ấn chế quốc thư Xinh Tươi quốc.
Nữ vương đối với nàng vừa là thưởng thức vừa là tín nhiệm, một tháng sau, phong nàng làm thiếp thân nữ quan (tương đương chủ tịch, bí thư ở hiện đại), cùng nhau thương nghị quốc sự.
Xinh Tươi quốc là quốc gia nữ tôn, quan viên triều đình, nữ giới chiếm một nửa, Hàn Lăng được thăng nữ quan cũng không gặp phải chất vấn hoặc phản đối của các quan viên khác, bởi vì nàng đã có những cống hiến to lớn cho quốc gia.
Với việc này Hàn Lăng cũng không từ chối, thứ nhất là nàng khá thích thú, thứ hai là để thuận tiện báo đáp ân tình của nữ vương đối với mình.
Kỳ thật, còn một nguyên nhân quan trọng hơn là nàng muốn cố gắng, nhất định phải làm cho bản thân mạnh mẽ hơn.
Oan có đầu nợ có chủ, Nhị Cẩu uổng mạng, Vi Giác chết thảm, Vi Lạc sống chết còn chưa rõ, tất cả những việc này nàng vẫn ghi khắc trong lòng, nếu Vi Phong làm việc thiên tư, vậy thì nàng cần phải nhờ vào sức mình, nhất định làm cho mẹ con Vân phi phải trả nợ.
Nàng tin chắc không lâu nữa nàng có thể báo thù rửa hận, tự mình trừng phạt hai mẹ con độc ác đó.
Tri ân báo đáp, ngoài việc hiệp trợ nữ vương vấn đề quốc sự ra thì còn có cả việc riêng. Hàn Lăng vẫn canh cánh trong lòng việc làm sao khuyên phục Lý Dật Thanh.
Hôm nay nàng nhân lúc rỗi rãi liền ra cung, lại lần nữa tới Túy Mộng lâu.
Bước vào cửa, nàng trực tiếp đến trước quầy, đưa ra bài tử của Tố Nga.
Tên chưởng quỹ “trong mắt chỉ có bài tử” quả nhiên không nhận ra Hàn Lăng, hắn giải quyết việc xong thì cầm lấy bài tử kiểm tra đối chiếu, sau đó nói: “Bài tử này không dùng được!”
Hàn Lăng vừa nghe xong thì khó tin nói, “Sao lại không dùng được, ta tháng trước còn dùng mà!”
“Tháng trước là tháng trước, dù sao ta cũng chỉ làm việc theo lệnh.” Chưởng quỹ mặt không chút thay đổi, trả lại bài tử cho Hàn Lăng.
“Không thể nào, ngươi gọi Lý Dật Thanh đến gặp ta!”
“Muốn gặp lâu chủ thì xin lại bài tử đi.” Chưởng quỹ không nhịn được, liếc mắt nhìn Hàn Lăng, lại vùi mặt vào việc khác.
Nhìn hắn, Hàn Lăng ngập đầy lửa giận, đây… đây là thái độ gì vậy! Túy Mộng lâu chết tiệt! Lý Dật Thanh chết tiệt!
Ý thức được bài tử trong tay đã bị Lý Dật Thanh xếp vào sổ đen, Hàn Lăng hung hăng trợn mắt với chưởng quỹ rồi không biết làm gì khác, lao ra khỏi Túy Mộng lâu.
Trong lòng thật là nặng nề, nàng chưa muốn hồi cung ngay, vì vậy cứ đi lang thang trên đường. Đi tới đi tới mãi, đột nhiên nghe được một cách xưng hô quen thuộc.
“Phụ thân, chúng ta đã ở thủ đô của nữ tôn quốc vài ngày rồi mà sao còn chưa


Insane