Đánh Cương Thi Nói Chuyện Yêu Đương
Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342860
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2860 lượt.
g trên mặt cỏ, nhắm mắt cảm thán.
Hàn Lăng ngồi trên chiếu, đùa với Vi Lạc trước mặt, “Lạc Lạc có thích nơi này không? Mụ mụ không lừa ngươi chứ?”
Lạc Lạc lập tức đứng lên, thân thể bé nhỏ hơi nghiêng về phía trước, hôn lên má Hàn Lăng: “Mụ mụ là… đệ nhất thủ tín!”
“Ha hả, không biết là ai mấy hôm trước thường xuyên mặt nhăn mày nhó nói mụ mụ là con chó nhỏ nhỉ!” Liễu Đình Phái mở mắt ra.
“Ta không có nói!” Vi Lạc vội vàng giải thích. Rất rõ ràng là giấu đầu lòi đuôi!
“Được, Lạc Lạc yêu mụ mụ nhất, đương nhiên không phải là Lạc Lạc nói!” Hàn Lăng ôm lấy hắn, nội tâm vui sướng khó tả, nàng chỉ cảm thấy bản thân vô cùng hạnh phúc, nàng giờ phút này không có bất cứ ý nghĩ nào khác ngoài việc muốn duy trì niềm hạnh phúc này.
Mặt Liễu Đình Phái cũng chuyển từ chế nhạo thành nghiêm túc, hắn yên lặng nhìn Hàn Lăng, âm thầm mong đợi thời gian có thể vĩnh viễn ngừng lại vào giờ khắc này.
Lúc này, có hắn, có nàng, còn có một nhi tử nho nhỏ dễ thương, một nhà ba người, hưởng thụ thiên luân chi nhạc.
Đáng tiếc, ông trời tựa hồ không có nghe đến lời cầu khẩn của hắn, bởi vì đúng lúc này, nữ vương xuất hiện .
“Tất cả đã quen chưa?” Nữ vương chậm rãi bước vào mặt cỏ, đi tới trước mặt bọn Hàn Lăng.
Hàn Lăng khởi hành, hướng nàng hành lễ, “Bệ hạ!”
“Không cần đa lễ!” Nữ vương đỡ nàng lên, đồng thời cũng gọi Liễu Đình Phái miễn lễ, rồi sau đó, ánh mắt chuyển hướng tới Vi Lạc.
Lúc nhìn thấy gương mặt tuấn tú của Vi Lạc, trong con ngươi đen lập tức hiện lên một tia kinh ngạc, khốn hoặc, còn có vui mừng.
“Lạc lạc, nào, cấp bệ hạ vấn an!” Hàn Lăng dắt tay Vi Lạc, dạy hắn.
“Lạc Lạc bái kiến nữ vương bệ hạ!” Vi Lạc cúi cúi người, nhu thuận hành lễ. Không nghe thấy tiếng trả lời, hắn không khỏi ngẩng đầu, nhìn nữ vương, ngây thơ hỏi: “Bệ hạ, người làm sao vậy? Tại sao không gọi ta miễn lễ?”
Hàn Lăng và Liễu Đình Phái cũng nghi hoặc trước phản ứng cổ quái của nữ vương.
Rốt cục, nữ vương cũng hoàn hồn lại, ngồi xổm xuống trước mặt Vi Lạc, kéo bàn tay nhỏ bé của Vi Lạc, “Ngươi… ngươi nhất định là Lạc Lạc?”
“Hồi bệ hạ, đúng vậy!”
“Ngươi… sau này cứ gọi ta là bệ hạ nãi nãi nha!” Bàn tay nữ vương nhẹ nhàng xoa đầu Vi Lạc.
“Bệ hạ…” Hàn Lăng không khỏi kinh hô.
Nữ vương tay kia phẩy phẩy Hàn Lăng, ánh mắt nhìn chăm chú vào Vi Lạc, “Kêu một tiếng, ân?”
“Bệ hạ nãi nãi!” Vi Lạc thật sự gọi.
“Lạc Lạc ngoan!” Nữ vương kích động kéo Vi Lạc vào trong lòng.
“Bệ hạ nãi nãi, ngài ôm Lạc Lạc rất mạnh, rất đau!”
“Úc!” Nữ vương vội vàng buông ra, “Xin lỗi, xin lỗi!”
“Lạc Lạc, bệ hạ nãi nãi vì vui mừng quá nên mới ôm ngươi mạnh như vậy, còn không mau nói cảm ơn?” Hàn Lăng mặc dù không rõ tại sao nữ vương lại để Lạc Lạc gọi nàng là nãi nãi nhưng cũng không dám hỏi tới.
“Cám ơn bệ hạ nãi nãi!” Nghe Hàn Lăng nói xong, Vi Lạc lập tức nói cám ơn nữ vương, còn kiễng gót chân, hôn lên trán nữ vương.
Nữ vương lại là một hồi kích động, cảm xúc không ngừng phập phồng.
“Bệ hạ nãi nãi, tại sao ngài lại đeo cái này?” bàn tay Vi Lạc đột nhiên sờ lên chiếc mặt nạ.
“Lạc Lạc, không được vô lễ!” Hàn Lăng cuống quít quát mắng một tiếng.
“Hàn Lăng, đừng dọa hài tử!” Nữ vương đau lòng địa nhìn Vi Lạc, ôn nhu đáp: “Nãi nãi là bệ hạ của Xinh Tươi quốc, muốn tuân thủ truyền thống của Xinh Tươi quốc.”
“Sao!” Vi Lạc làm một hành động kiểu bừng tỉnh đại ngộ, nói tiếp: “Mặc dù không thể nhìn mặt của bệ hạ nãi nãi nhưng Lạc Lạc tin tưởng bệ hạ nãi nãi nhất định là rất đẹp. Mụ mụ là xinh đẹp nhất, ngài là đệ nhị!”
Nữ vương xúc động, hấp háy hai mắt, “Tương lai nãi nãi sẽ cho Lạc nhi xem mặt, đến lúc đó Lạc Lạc cũng đừng thất vọng đấy!”
“Sẽ không! Mắt nhìn của Lạc Lạc rất chuẩn!” một đứa trẻ bốn tuổi ngây thơ nói lên lời như vậy, nghiễm nhiên làm mọi người cực kỳ vui vẻ!
Tất cả mọi người đều được hắn làm cho vui vẻ thoải mái. Cảnh vật vì sự có mặt của bọn họ mà càng thêm đẹp, tiếng cười vui vang lên không ngớt…
Lại Bị Ăn
Buổi biểu diễn đã đưa lại hiệu quả cực tốt. Vì để có được những mẫu thiết kế tinh sảo mỹ lệ mà lượng đặt hàng của các tân khách từ các quốc gia đều trên năm trăm súc.
Một kẻ rất có đầu óc buôn bán là Hàn Lăng còn nhân cơ hội triển lãm thêm các mẫu trang phục nam bằng lụa và gấm vóc của Xinh Tươi quốc, làm cho lượng đặt hàng tăng vọt.
Ngay cả Liễu Đình Phái cũng gia nhập chiến địa, giúp nàng thống kê số lượng đặt hàng, nhận xét các mẫu thiết kế cho nàng.
Chỉ có một người là nhàn hạ.
“Lạc Lạc, ngươi nghe lời mụ mụ, ra ngoài chơi đi!” Liễu Đình Phái cũng nói.
Phát hiện “cha mẹ” lại chú tâm vào công việc, Vi Lạc càng thêm không vui, liếc mắt nhìn Hàn Lăng và Liễu Đình Phái thêm lần nữa rồi im lặng ra khỏi phòng.
Ra ngoài rồi, hắn cũng không đi tìm Y Di mà cứ lang thang khắp nơi không mục đích.
Đi qua rất nhiều dãy phòng, không biết qua bao lâu, hắn dừng lại trước một căn. Quay đầu nhìn ngó một chút, suy nghĩ một hồi rồi quyết định vượt qua đại môn, đi vào đại viện.
Nhì