XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342867

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2867 lượt.

như hắn cũng có thể nói ra những lời nói chân tình như thế, cảm động như thế.
“Lạc Lạc tuy không phải là con đẻ của ta nhưng với ta, tính mạng của hắn còn quan trọng hơn cả của ta, đơn giản bởi vì hắn chính là mạng sống của ngươi.” Lần này, Liễu Đình Phái không nhìn Hàn Lăng nữa mà ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm tịch liêu, ánh trăng chiếu rọi lên khuôn mặt anh tuấn, làm lộ ra vẻ nhu hòa, “Mỗi lần nghe hắn gọi phụ thân của ta, mụ mụ ta, ta lại cảm thấy cảm động vô cùng, cũng không nhịn được mà cầu khẩn thời khắc đó vĩnh viễn đọng lại.”
“Ta không quan tâm chuyện xử nữ hay không, cũng không có huyết thống rối rắm, yêu một người thì cần phải đón nhận tất cả của người đó. Chỉ cần ngươi nguyện ý, chúng ta tương lai có thể không có con cũng được, thời gian tới, có ngươi, có ta, cả Lạc Lạc nữa, một nhà ba người là đủ rồi.”
Liễu Đình Phái, điển hình của nam nhân chòm sao Bò Cạp, dám yêu dám nói, lời miệng nói ra chính là điều trong lòng nghĩ. Có lẽ người khác sẽ cảm thấy lời nói của hắn rất dối trá, rất ác tâm, tuy nhiên, tất cả những điều này đều là thực tâm hắn. Hắn cho rằng, nếu muốn biểu lộ, không bằng nói ra tất tật.
Hàn Lăng lại bị chấn trụ. Mỗi một từ, mỗi một câu hắn nói đều xuất phát từ tâm can hắn, làm cho nàng rung động, làm nàng tâm ý viên mãn, làm nàng cơ hồ muốn nói với hắn, nàng cũng thích hắn!
Nhưng cuối cùng nàng vẫn lựa chọn trốn tránh, “Đình Phái, ta… ta thật sự không nghĩ tới tình cảm của ngươi đối với ta lại như vậy, ta cho là… ta vẫn cho rằng ngươi coi ta là người nhà, ta… ta thật sự không biết phải trả lời ngươi như thế nào.”
“Không sao! Hàn Lăng, thật sự không sao!” Nhận thấy Hàn Lăng bối rối khó xử, Liễu Đình Phái cảm thấy đau lòng, hắn trấn an nàng, “Kỳ thật, ta cũng không nghĩ lại biểu lộ nhanh như vậy, có lẽ là vì… là vì Vi Phong lần nữa xuất hiện khiến cho ta luống cuống, ta sợ, ta lo lắng ngươi lại lần nữa rơi vào lưới tình của hắn.”
“Đình Phái…”
“Hàn Lăng, ngươi cho rằng ta ích kỷ cũng được, cho rằng ta hèn hạ cũng được, ta vẫn sẽ nói với ngươi, Vi Phong thật sự không thích hợp với ngươi, hắn không phải đối tượng ngươi cần phải đi theo, lại càng không phải là người ngươi có thể tư thủ bầu bạn.”
“Ta hiểu!”
“Cho nên, mặc kệ ngươi có không chấp nhận ta đi nữa, chỉ xin đừng có bất cứ liên hệ gì với hắn, vì ngươi, mà đồng thời cũng là vì Lạc Lạc!”
Hàn Lăng trầm mặc một lúc lâu mới ngẩng đầu, nhìn chăm chú vào Liễu Đình Phái, nghiêm túc nói: “Đình Phái, ta rất cảm tạ những biểu lộ của ngươi, càng thêm cảm tạ tình cảm của ngươi, chỉ bởi vì quá bất ngờ nên ta tạm thời không phản ứng kịp, hãy cho ta một chút thời gian, ta sẽ cân nhắc về quan hệ giữa chúng ta, được không?”
“Ân! Ta hiểu! Nhưng Hàn Lăng, ta hy vọng những thổ lộ của ta sẽ không tạo thành gánh nặng cho ngươi, ngươi có thể sống vui vẻ là ta rất vui mừng. Nếu ngươi có thể đón nhận ta, ta sẽ phi thường cao hứng; nếu có không được thì cũng không thành vấn đề, dù sao tình yêu không thể miễn cưỡng. Ta chỉ hy vọng, bất luận kết quả như thế nào, chúng ta vẫn có thể giống như trước đây, vui vẻ ở chung một chỗ, không có bất kỳ ý nghĩ nào khác, chỉ đơn giản là ở cùng nhau!”
“Được, ta đáp ứng ngươi!”
Câu trả lời của nàng làm tâm tình Liễu Đình Phái khôi phục được chút nhảy nhót, “Muộn rồi, ngươi đi ngủ đi.”
“Ngươi thì sao?”
“Ta muốn ngồi thêm một lúc.”
“Ta ngồi cùng ngươi!” Hàn Lăng không cần suy nghĩ, thốt lên.
Liễu Đình Phái đầu tiên là sững sờ, song lập tức lắc đầu, “Không cần, ta muốn ở một mình!” Vừa nói, hắn nằm xuống, mười ngón tay đan vào nhau, kê xuống dưới đầu.
Hàn Lăng nhìn hắn một lúc rồi đứng lên đi về phòng.
Liễu Đình Phái cũng không nhìn theo nàng, hai mắt vẫn nhắm, cả người giống như đang rơi vào trầm tư.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Trở lại tẩm phòng, Hàn Lăng thay áo ngủ, nhẹ nhàng bước đến giường, nghiêng người nằm xuống cạnh Vi Lạc, vừa vỗ nhẹ lên trán hắn vừa ngắm nhìn hắn ngủ, đầu óc lại nghĩ đến việc xảy ra khi nãy.
Quan hệ với Liễu Đình Phái, nàng vẫn cho rằng đó là quan hệ bằng hữu, thân nhân hay là tri kỷ, chỉ có quan hệ tình nhân là nàng chưa từng nghĩ tới.
Hai người đến từ một nơi, có chung tư tưởng, chung đề tài, ở cùng một chỗ chỉ để cuộc sống dễ chịu hơn.
Lạc Lạc gọi hắn là cha, nàng cũng không nghĩ gì, nàng cho rằng, đó chỉ là một cách xưng hô, không đại biểu cho cái gì cả.
Những lời nói chiều nay của hắn làm nàng vô cùng bất ngờ, tấm lòng bao dung của hắn khiến nàng dị thường cảm động; hắn đích thực đã rung động sâu lắm rồi.
Có người chồng như thế thì còn cầu gì nữa? Trong khoảnh khắc đó, nàng đã rung động, thiếu chút nữa thì nàng đã nói với hắn rằng nàng đón nhận tình yêu của hắn, rằng nàng cũng thích hắn. Dù sao, trên bất cứ phương diện nào, hắn đều hơn hẳn Vi Phong.
Vi Phong, kẻ mà nàng đã nghĩ ra trăm phương nghìn kế để rời đi, không thể ngờ rằng cuối cùng cũng hội ngộ. Càng khó hiểu chính là nàng còn làm… chuyện đó với hắn. Mối quan hệ vốn định đặt sang một bên lại trở nên dây dưa không rõ.
Hắn dùng thủ