Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342885
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2885 lượt.
à tất cả cục diện này đều là do âm mưu quỷ kế của Lý Ánh Hà, người mà hắn coi như mẹ ruột.
Kỳ thật, từ sau khi Hàn Lăng biến mất cùng đạo lục quang đó, hắn đã phải người điều tra, kết quả đúng như Hàn Lăng nói, mọi chuyện đều là do Lý Ánh Hà gây ra.
Niệm tình Lý Ánh Hà năm đó đã liều mình nuôi dưỡng hắn, lại niệm tình nàng đã phân phó người Trương gia phụ trợi hắn nhiều năm, nên cho dù biết được chân tướng, hắn cũng không trừng phạt nàng.
Không ngờ hắn nhân từ nhất thời đã tạo cơ hội cho dã tâm của người khác. Hàn Lăng nói không sai, hắn quá mức không quả quyết, quá mức xử trí theo cảm tính! Hắn có lỗi với phụ hoàng, có lỗi với liệt tổ liệt tông Vi gia, có lỗi với dân chúng Dụ Trác hoàng triều.
“Hoàng thượng…” nhìn Vi Phong bi thương hối hận, 【 Dạ 】 lo lắng không thôi.
Lúc này, cửa phòng bị đại lực đẩy ra, 【 Phong 】 cấp tốc đi vào, “Hoàng thượng, đại sự không ổn, Trương Văn Trùng dẫn theo một đoàn quan binh, đang vây quanh khách điếm.”
【 Dạ 】 vừa nghe, lập tức chạy đến bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn xuống, phía dưới đang rất huyên náo. Hắn lại vội vàng trở lại bên người Vi Phong, “Hoàng thượng, quan binh ít nhất cũng một vạn người, còn có một ít đại nội thị vệ, Trương Văn Trùng lần này tựa hồ muốn…”
Vi Phong đứng lên, “Theo trẫm ra, trẫm muốn chính tay đâm tên cẩu nô tài Trương Văn Trùng.”
“Hoàng thượng, ngàn vạn lần không được!” 【 Dạ 】 vội vàng ngăn cản Vi Phong, “Bọn họ người đông thế mạnh, không biết chỗ tối tới cùng còn ẩn núp bao nhiêu người nữa. Thuộc hạ cho rằng, tạm thời chúng ta nên chạy đi trước.”
“Trốn? Trẫm đường đường là vua của một nước, lại đi sợ một tên cẩu tặc này sao!”
“Hoàng thượng, tình thế hôm nay đã khác, chúng ta phải lấy đại cục làm trọng.” 【 Dạ 】 vừa nói, nhìn thoáng cái 【 Hắc 】 và 【 Cao 】, “Hai người các ngươi, có trách nhiệm lôi kéo sự chú ý của những quan binh này, ta và 【 Phong 】 sẽ yểm hộ Hoàng thượng rời đi.”
“Hoàng thượng, thỉnh!” Phát hiện Vi Phong vẫn nộ khí đằng đằng, bọn họ nhất tề quỳ xuống cầu khẩn khuyên giải.
Vi Phong còn chưa làm ra quyết định, chỉ nghe “Xoát” – một thanh âm vang lên, hai tên thị vệ từ cửa sổ bay vọt vào.
“Hộ giá Hoàng thượng!” 【 Dạ 】 kịp thời huy kiếm, ngăn trở trường kiếm của hai người vừa tới, những người khác cũng nhao nhao xuất đao, nhanh chóng kết liễu tính mạng hai tên thị vệ.
“Hoàng thượng, việc này không nên chậm trễ, thật sự không thể trì hoãn !” 【 Dạ 】 lại hướng Vi Phong hô một câu.
Vi Phong trầm ngâm chốc lát, phân phó, “Được!”
Tiếp theo, cửa sổ mở to, hai người Hắc, Cao nhảy xuống mặt đất, đánh nhau cùng những quan binh này.
【 Dạ 】 và 【 Phong 】yểm hộ Vi phong, ba người nhanh chóng điều khởi khinh công bay đi, đồng thời, 【 Dạ 】 bắn lên trời một tín hiệu cầu cứu.
Địch nhân dường như đã sớm có bố trí, rất nhanh, một loạt hắc y nhân không biết từ đâu xuất hiện, gắt gao đuổi theo bọn Vi Phong.
Mảnh đất trống ngoài thành lập tức diễn ra một hồi chém giết, Vi Phong cũng vung kiếm, không chút lưu tình đánh vào địch nhân.
Phong, Dạ đều là cao thủ hạng nhất, Vi Phong cũng là võ công cái thế, không đầy một khắc sau, bọn hắc y nhân đó thi nhau ngã xuống. Tuy nhiên, rất nhanh lại có một nhóm khác đuổi tới.
Địch nhân tre già măng mọc, vĩnh viễn cũng giết không xong. Phong, Dạ hai người dần dần cảm thấy đuối sức, ngay cả Vi Phong, chân khí cũng bắt đầu hỗn loạn.
“Hoàng thượng, nếu còn dây dưa như vậy, chúng ta nhất định sẽ mệt chết.” 【 Dạ 】 thừa lúc hơi rảnh tay, liền nói với Vi Phong.
Đáng tiếc, Vi Phong còn không kịp đáp lời, đã thấy hai nhóm người ngựa vòng vây lại đây, lần này, bọn họ đều cầm cung tên.
“Vi Phong, ngươi hãy ngoan ngoãn đưa tay chịu trói đi!” Tiếng kêu vang dội như sấm cùng với tiếng vó ngựa rầm rập dần tới gần.
Lúc nhìn rõ kẻ trên ngựa, Vi Phong giận tím mặt, “Trương Văn Trùng, đồ cẩu tặc!”
“Thắng làm vua, thua làm giặc, ngươi tham luyến nữ sắc, bỏ bê triều chính, căn bản không có tư cánh làm hoàng đế.” Trương Văn Trùng cười lạnh, “Yên tâm đi, ta sẽ tận tâm tận lực phụ trợ con của ngươi, để Dụ Trác hoàng triều phát triển thêm một bước.”
“Trẫm muốn giết tên cẩu nô tài nhà ngươi!” Vi Phong nghiến răng, giơ trường kiếm lên, chuẩn bị bay về phía Trương Văn Trùng.
“Người đâu, bắn tên!” Trương Văn Trùng mặt mũi bình tĩnh, ra lệnh một tiếng.
Tức thì hàng loạt mũi tên ào ào bắn về phía bọn Vi Phong.
“Hoàng thượng, cẩn thận!” hai người vội vàng tới gần Vi Phong, không ngừng huy động trường kiếm gạt tên ra.
Tình thế càng ngày càng nghiêm trọng, ba người Vi Phong cho dù võ công cao cường cũng không thể ngăn cản được thiên quân vạn mã, huống chi là những mũi tên không có mắt này.
“A! !” Nương theo trứ một tiếng kêu thê lương, một mũi tên dài đâm trúng ngực 【 Phong 】 .
“Phong, Phong! !” Vi Phong đỡ hắn, lo lắng kêu lên. Mới vừa rồi, nếu không phải 【 Phong 】xả thân bảo vệ, chỉ sợ mũi tên đó đã đâm trúng hắn.
“Vi Phong, nếu ngươi muốn sống thì mau đầu hàng, theo ta hồi cung, nghe theo an bài của đại tẩu!” Trương Văn Trùng đắc ý dào dạt.
Dạ căm hận nh