Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342897
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2897 lượt.
án mạng lần này lại đề cập đến nhi tử của cựu nữ vương Xinh Tươi quốc Lý Dật Thanh, phủ doãn không dám xét xử, vì vậy trực tiếp trình lên triều đình.
Vội vã kết thúc buổi triều, Hàn Lăng mang theo vài triều thần cùng đi đến Túy Mộng lâu.
Không giống với cảnh náo nhiệt xôn xao trong quá khứ, cả đại sảnh im ắng, dưới sự chỉ dẫn của nhân viên tiếp tân, bọn Hàn Lăng nhanh chóng đi tới Túy Hương phòng, nơi xảy ra án mạng.
Trên chiếc giường rộng rãi xa hoa vẫn đang nằm ngang một khối thân hình lõa lồ của một nữ nử, thi thể hơi lạnh, cổ tay trái có một vết cắt, máu từ đó chảy ra một vũng lớn, một con dao dài chừng mười ly nằm ngay gần bàn tay phải của người chết.
Hàn Lăng rung động, đồng thời cũng cảm thấy một tia tiếc hận.
Tô Lý Trân đi cùng nàng, đột nhiên gục lên mép giường, thê thảm khóc hô, “Mạn nhi, vì sao ngươi ngu ngốc như vậy, vì sao lại nhẫn tâm bỏ lại mẫu thân?”
Hàn Lăng kinh hãi, “Tô khanh gia, chẳng lẽ người chết là…”
“Nàng là nữ nhi của ta, là tiểu nữ nhi ta thương yêu nhất!” Tô Lý Trân nói, đột nhiên mắt lộ ra hung quang, “Chết tiệt Lý Dật Thanh! Mau gọi hắn ra đây, ta muốn đem hắn chôn cùng Mạn nhi!”
“Tô khanh gia, chuyện còn chưa tra rõ, ngươi trước đừng phán định lung tung.” Hàn Lăng vừa nói, đảo mắt nhìn về phía nhân viên tiếp tân, “Thanh vương gia đâu?”
“Hồi bệ hạ, lâu chủ một canh giờ trước đã đi rồi!” Nhân viên tiếp tân chi tiết bẩm báo.
“Nàng kia… đã phát hiện ra bao lâu rồi?” Hàn Lăng chỉ thi thể trên giường.
“Trước khi lâu chủ ra ngoài có phân phó tiểu nhân lên tiễn Diệp cô nương, lúc tiểu nhân đi vào phòng thì phát hiện… phát hiện trên giường đầy những máu, Diệp cô nương cũng đã tắt thở.”
“Dao này là của ai?” Hàn Lăng lại chỉ con dao nhỏ bên cạnh thi thể.
“Là dao gọt hoa quả của Túy Mộng lâu.” Nhân viên tiếp tân nói, mặt lộ vẻ bi trướng, “Diệp cô nương mỗi lần tìm đến lâu chủ đều vô cùng cao hứng, hoan hỉ tiêu sái, không thể ngờ lần này lại cắt cổ tay tự sát…”
“Ai nói nàng tự sát? Nhất định là tên hỗn đản Lý Dật Thanh đó đã giết chết con gái của ta.” Tô Lý Trân lập tức nói, “Xinh Tươi quốc vốn rất tốt, chính là bởi vì hắn thối nát dâm loạn, mở ra cái nơi quỷ quái này. Mạn nhi của ta luôn luôn đơn thuần chất phác, nếu không phải hắn cố ý dụ dỗ, Mạn nhi cũng sẽ không biến thành như vậy!”
Ngưu tầm ngưu mã tầm mã thôi! Hàn Lăng không khỏi âm thầm hừ lạnh. Tuy nhiên, tình thế trước mắt rất nghiêm trọng, nhiệm vụ hàng đầu là mau chóng tìm được Lý Dật Thanh, để hỏi cho rõ.
“Ngươi mau phái người đi tìm Lý Dật Thanh, tìm ở những nơi bình thường hắn hay lui tới. Sau khi tìm thấy thì đưa hắn đến gặp quả nhân.” Hàn Lăng nói xong, lại phân phó một nữ quan khác, ” Mặc xiêm y cho nàng, mang về Tông Nhân phủ.”
“Để tự ta làm!” Tô Lý Trân không cho các nữ quan khác tới gần, tự mình nhặt lên xiêm y màu xanh biếc trên mặt đất, từng thứ từng thứ mặc lên người Diệp Tuyết Mạn.
Hàn Lăng phân phó thị vệ vào phòng, đưa Diệp Tuyết Mạn đi.
Tô Lý Trân luôn bám sát theo, lúc đi qua người Hàn Lăng thì phẫn hận nói lại một câu, “Nếu không đem được Lý Dật Thanh chôn cùng Mạn nhi, ta nhất định sẽ không bỏ qua!”
“Chuyện còn chưa điều tra rõ, quả nhân sẽ không nói bừa.” Hàn Lăng lạnh lùng trả lời, bước ra khỏi phòng.
Vừa trở lại hoàng cung, nàng lập tức tới chỗ ở của Lý Ánh Cúc, kể lại sự việc cho Lý Ánh Cúc.
Lý Ánh Cúc nghe xong thì vô cùng sửng sốt, liền vội vã hỏi: “Thanh nhi đâu? Hắn hôm nay đã đến chưa?”
“Không biết, ta đã sai người đi tìm hắn .”
“Tô Lý Trân vốn có hiềm khích với ta, nàng nhất định sẽ nắm cơ hội này để trả thù, vạn nhất Thanh nhi có xảy ra chuyện gì, lúc tới hoàng tuyền, ta làm sao còn mặt mũi gặp lại Thất Hiền pháp sư!” Lý Ánh Cúc thấp thỏm bất an.
“Bà bà, đừng như vậy, sẽ không sao đâu.” Hàn Lăng an ủi nàng, “Theo như ta quan sát, Diệp Tuyết Mạn rõ ràng là tự sát.”
“Ta đã sớm nói, hắn mở Túy Mộng lâu, sớm muộn cũng sẽ xảy ra chuyện, nhưng hắn hết lần này tới lần khác không nghe ta khuyên cáo. Nhìn xem, hiện tại đã ra cơ sự này rồi!”
“Nếu thật sự là Diệp Tuyết Mạn tự sát, căn cứ vào pháp luật của Xinh Tươi quốc, Dật Thanh sẽ không bị xử phạt, nhiều lắm là không cho phép tiếp tục mở Túy Mộng lâu, điều này không phải là hợp ý chúng ta sao?” Hàn Lăng tiếp tục an ủi, kéo Lý Ánh Cúc ngồi xuống cạnh mình.
Lý Ánh Cúc cũng không nói gì nữa nhưng vô cùng lo lắng, không ngừng than khóc.
Hàn Lăng cũng từ từ lâm vào trầm tư.
Hốt nhiên, Lý Dật Thanh nộ khí đằng đằng vọt vào phòng.
“Là ngươi sai người đóng cửa Túy Mộng lâu?” Hắn trực tiếp tới trước mặt Hàn Lăng, giận dữ hỏi.
“Túy Mộng lâu phát sinh án mạng, căn cứ vào pháp luật của Xinh Tươi quốc, trước khi điều tra ra hung thủ, sẽ không cho phép kinh doanh!”
“Cái gì gọi là chưa điều tra ra hung thủ? Diệp Tuyết Mạn chính là hung thủ, nàng nhất thời nghĩ quẩn mà tự sát, liên quan gì tới Túy Mộng lâu của ta?”
“Dù vậy, chuyện cũng là do ngươi mà có!” bộ dáng uy khí lăng nhân của hắn chọc giận Hàn Lăng.
“Thanh nhi, ngươi nên nghe lời mẫu thân, không nên mở Túy Mộng