Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342918
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2918 lượt.
hìn Hàn Lăng rồi mới nhìn lại lão quốc sư, trả lời vang dội chắc nịch: “Ta nguyện ý! Liễu Đình Phái ta xin thề sau này sẽ yêu Hàn Lăng cả đời, chỉ yêu một mình nàng, cuộc sống của ta và nàng sẽ chỉ có niềm vui không có nỗi buồn, chỉ có bao dung không có tranh cãi!”
Bốn phía lập tức vang lên tiếng hoan hô.
Sau đó, lão quốc sư lại hỏi Hàn Lăng, “Hàn Lăng tiểu thư, ngươi có nguyện ý làm vợ Liễu Đình Phái tiên sinh, từ đó tuân thủ ước hẹn hôn nhân, yêu thương hắn, bất luận khỏe mạnh hay ốm đau, giàu hay nghèo, đều ở bên hắn, làm vợ hắn, vĩnh viễn?”
Hàn Lăng cũng nhìn thoáng sang Liễu Đình Phái, sau đó nhìn lão quốc sư, trả lời: “Ta nguyện…”
“Lăng Lăng, đừng!” hốt nhiên, một bóng người vọt tới trước mặt Hàn Lăng, là Vi Phong.
Thấy hắn, ánh mắt Hàn Lăng ngưng lại.
Liễu Đình Phái cũng không ngờ Vi Phong lại xuất hiện ở đây, cảm thấy hoảng hốt, không khỏi nhẹ nhàng lôi Hàn Lăng.
Hàn Lăng phục hồi tinh thần, một lần nữa nhìn về phía lão quốc sư, cười nói: “Quốc sư, xin ngài đọc lại một lần.”
“Hàn Lăng tiểu thư, ngươi có nguyện ý làm vợ của Liễu Đình Phái tiên sinh…” quốc sư bỗng nhiên ngừng nói, hóa ra hắn đã bị Vi Phong cách không điểm huyệt.
Hàn Lăng ngộ ra, tức thì tức giận quay sang Vi Phong, “Ngươi làm gì vậy?”
Đẹp quá, nàng thật sự rất đẹp, ánh mắt Vi Phong không thể rời đi, bình tĩnh nhìn Hàn Lăng, nàng như một đóa bách hợp thanh lệ thoát tục, lại giống như đóa hồng kiều diễm ướt át, càng giống như đóa mẫu đơn làm say lòng người…
“Người đâu, đưa hắn ra ngoài!” Hàn Lăng nói đặc biệt nghiêm trọng.
“Mụ mụ đừng!” Vi Lạc kêu lên một tiếng, chạy đến trước mặt Vi Phong, “Thúc thúc!”
Nhìn hắn, Vi Phong ảm đạm hẳn, nàng thành thân với người khác, Lạc nhi cũng sẽ chính thức gọi Liễu Đình Phái là phụ thân, bản thân thì không còn gì cả!
“Mụ mụ, để Phong thúc thúc ở lại đi!” Vi Lạc đi tới bên người Hàn Lăng.
“Lăng Lăng, đừng thành thân với hắn, đừng rời bỏ ta!” Vi Phong sau khi khôi phục tinh thần, nhanh chóng cầu khẩn, “Đừng rời bỏ ta, ngươi muốn ta làm gì cũng được.”
Mọi người xung quanh lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc xen lẫn tò mò. Ti Thải, Cốc Thu, Cẩm Hoành và Lý Ánh Cúc cũng nhìn Hàn Lăng đầy cẩu khẩn.
“Lăng Lăng, van cầu ngươi!” Vi Phong tiếp tục.
“Lăng!” Liễu Đình Phái nãy giờ vẫn trầm mặc cũng đã lên tiếng.
Tâm tình hoảng hốt của Hàn Lăng rốt cục cũng lắng xuống, nàng biết nhất định nàng phải làm tới cùng, nếu không tất cả những cố gắng trước đó đều uổng phí, vì vậy lạnh lùng nói với Vi Phong, “Nếu ta muốn ngươi chết thì sao?”
Không ngờ nàng lại trả lời như vậy, đôi mắt đen của Vi Phong mở to sửng sốt.
Hắn nghĩ lại những điều Chính Nghiêm đại sư đã nói, mặc dù sớm có chuẩn bị nhưng khi biết nàng thật sự nhẫn tâm muốn mình chết, hắn vẫn không thể đón nhận.
Nhìn nàng, Hàn Lăng cũng rơi lệ đầy mặt, “Ta và ngươi vốn sinh ra là hai đường thẳng song song, vô luận có cố gắng thế nào cũng vĩnh viễn không thể gặp nhau. Cho nên, vì hạnh phúc của ta, vì tất cả mọi người, ta cầu xin ngươi đừng có dây dưa đau khổ thêm nữa.”
Tâm đau không thể hình dung được, là cái đau trước nay chưa từng có, cả người như đông cứng, linh hồn rướm máu, Vi Phong cảm thấy bản thân như đang bị tầng tầng lớp lớp những khối băng vây quanh, gió thổi không lọt, lạnh đến mức hắn quả thực muốn chết đi.
Nhìn lại nàng, hắn phảng phất thấy trên khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành kia lộ vẻ cười lạnh, tựa hồ đang hỏi hắn vì sao còn chưa chết?
Tay của hắn thọc vào lòng, lúc kéo ra đã cầm một con dao, một con dao vô cùng sắc bén, đâm vào ngực trái! Tốc độ cực nhanh, làm cho không ai kịp phản ứng.
Máu đỏ sẫm tuôn ra, thân hình Vi Phong loạng choạng.
Hàn Lăng run lên, phảng phất người bị đâm là nàng vậy, nàng cảm thấy ngực đau nhức, đau đến không thể hô hấp.
“Phong thúc thúc!” Vi Lạc chạy tới trước mặt Vi Phong.
Bọn Cẩm Hoành cũng sợ hãi chạy tới, đỡ Vi Phong ngồi xuống đất.
Sắc mặt Vi Phong trắng bệch, môi tái đi, hai mắt vẫn chăm chú nhìn Hàn Lăng, hắn thở nặng nề, cố hết sức mở miệng, “Nếu ta chết mà có thể đem tới hạnh phúc cho ngươi, ta cam tâm tình nguyện! Chỉ mong kiếp sau không phải gặp ngươi, sẽ vĩnh viễn không yêu ngươi. Nếu không, ta tình nguyện vô tâm, cũng sẽ không yêu.”
Hàn Lăng nghe xong thì cả người cứng đờ, những lời này nàng cảm thấy quen thuộc, cảm giác như đã nghe qua ở đâu, không, dường như là chính mình nói ra, từng nói với ai đó những lời này rồi.
Tâm đau, trong đầu nàng bỗng dưng hiện lên một hình ảnh quen thuộc đã từ lâu lắm…
[[ Số mệnh, kiếp trước kiếp này, thật là một điều kỳ diệu. Vì sao Hàn Lăng lại cảm thấy những lời Vi Phong nói rất quen thuộc? Đó là bởi vì, kiếp trước nàng đã từng nói qua, còn như nói với ai, có lẽ ai cũng đoán ra. Thân môn tổng cảm giác được Lăng rất không công bằng với Phong, nhưng khi nhìn lại chuyện kiếp trước của bọn họ, có lẽ sẽ lý giải được. Đời trước, Phong làm cho nàng thương tích đầy mình, loại đau đớn này làm cho nàng kiếp này không dám cố gắng yêu Phong, hay là nói, dù có yêu cũng không dám đối mặt. Bởi vì