Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342914

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2914 lượt.

br>Triệu Lăng Nhi nghe xong thì ngây người. Lăng phi? Làm nữ nhân hậu cung của hắn? Còn có, làm sao hắn biết khuê danh của nàng? “Ngươi rốt cuộc là ai?” Nàng nghi hoặc hỏi.
“Trẫm là phu quân của ngươi, là nam nhân ngươi sắp sửa hầu hạ!” Thác Bạt Phong bình tĩnh nhìn chăm chú vào nàng, trên mặt là một nụ cười tà mị khó hiểu.
Triệu Lăng Nhi còn chưa kịp phản ứng đã bị vài cung nữ nửa đỡ nửa khiêng ra khỏi phòng.






Tiền Duyên Thiên - 3 : Trầm Luân
“Nương nương, đây là trà nô tỳ vừa mới pha, có tác dụng giúp tinh thần thoải mái.” Một cung nữ đi tới.
Triệu Lăng Nhi hờ hững nhận lấy, chậm chạp để lên bàn, tiếp tục buồn bã ngồi.
“Có phải nương nương đang nhớ Hoàng thượng không? Nương nương yên tâm, hôm nay Hoàng thượng sẽ trở lại.”
Triệu Lăng Nhi vừa nghe, cái miệng nhỏ nhắn không tự giác khẽ động. Nàng không phải nhớ hắn, nàng sở dĩ vội vàng đi tìm hắn là do có chuyện muốn hỏi.
“Đương nhiên!” Tiểu Thiến dùng nụ cười để che đi sự hoảng hốt, “Nương nương, kỳ thật hôm qua Hoàng thượng nói ngài không được chạy loạn một mình là do sợ ngài mới vào cung còn chưa quen, làm như vậy để tránh xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.”
Triệu Lăng Nhi liếc mắt, hứng thú nhìn chăm chú vào Tiểu Thiến: “Ngươi dường như hiểu rất rõ Hoàng thượng?”
“Nô… nô tỳ không dám! Nô tỳ không dám!” Mặc dù nói như vậy nhưng trên mặt Tiểu Thiến không có chút kinh hoàng nào, càng làm cho Triệu Lăng Nhi khẳng định suy nghĩ trong lòng.
“Vậy ngươi nói cho ta biết, đây là quốc gia nào?”
“Nương nương…” Tiểu Thiến quá sợ hãi.
“Đừng nói với ta, ngươi cũng không biết đấy nhé?”
“Đương… Đương nhiên không phải, chỉ là… chỉ là…” Tiểu Thiến thấp thỏm lo lắng, ấp úng một hồi mới nghĩ ra một lý do thỏa đáng, “Hoàng thượng ngày hôm qua không phải đã nói chờ hắn trở về sẽ nói cho nương nương tất cả sao. Nô tỳ nghĩ, việc này cũng để Hoàng thượng chính miệng nói cho nương nương sẽ tốt hơn!”
Triệu Lăng Nhi cũng biết không thể moi gì được nữa liền cầm chén trà lên, liên tục uống mấy ngụm.
Tiểu Thiến thì âm thầm lau mồ hôi lạnh, len lén thở phào, lẳng lặng đứng ở bên, không dám lên tiếng nữa.
Triệu Lăng Nhi cũng không nói, chăm chú uống trà, cả đại điện trong nháy mắt trở nên yên tĩnh.
Đúng lúc đó, bên ngoài truyền đến tiếng thông báo: “Hoàng hậu nương nương giá lâm!”
Hoàng hậu nương nương? Triệu Lăng Nhi thoáng cau mày, còn chưa kịp hỏi Tiểu Thiến thì một bóng dáng màu đỏ đã đi vào, theo sau còn có vài cung nữ và ma ma.
Triệu Lăng Nhi đứng thẳng, lặng lẽ nhìn người vừa tới. Ước chừng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, mang mũ phượng, châu thoa cài tóc ánh lên dưới ánh nắng, cung trang đỏ thắm, tay cầm khăn sa vàng. Khuôn mặt kiều mỵ như nguyệt, da thịt trắng như tuyết, ngũ quan xinh đẹp quyến rũ, cả người phi thường ung dung đẹp đẽ.
Cùng lúc đó, hoàng hậu cũng công khai đánh giá Triệu Lăng Nhi. Phu nhược nõn nà, mặt trái xoan, hai mắt giống như mặt nước hồ thu, ánh mắt nhìn sinh huy, liêu nhân tâm hoài, mặt mày mờ mờ ảo ảo nổi lên linh khí, nga mi đạm tảo, chu môi mạn điểm, không hề có trang sức gì nhưng không hề làm giảm đi dung nhan tuyệt thế đó.
Lúc ánh mắt chạm đến bộ cung trang màu tím thêu hình hoa mẫu đơn, tượng trưng cho cấp bậc tứ phi thì cứng lại, nghiêm thanh quát, “Nhìn thấy bổn cung còn không thi lễ?”
Lúc này Triệu Lăng Nhi mới phục hồi tinh thần, mặc dù bất mãn với thái độ kiêu ngạo, khinh người của hoàng hậu nhưng cũng đàng hoàng đứng lên, chậm rãi đi về phía trước, khom người xuống: “Hoàng hậu nương nương vạn phúc!”
Hoàng hậu nương nương cũng không lập tức gọi Triệu Lăng Nhi bình thân mà chậm rãi bước vòng quanh nàng một vòng, nói: “Ngươi từ đâu tới? Dùng yêu thuật gì mê hoặc Hoàng thượng để hắn phá vỡ truyền thống, lập tức phong ngươi làm tứ phi?”
“Chuyện này… chỉ sợ hoàng hậu nương nương phải đi hỏi Hoàng thượng rồi!” Triệu Lăng Nhi nhàn nhạt đáp. Thứ nhất, lời nói của hoàng hậu đã chọc giận nàng; thứ hai, ngay cả nàng cũng không biết nguyên nhân, làm sao có thể trả lời đây!
“Ngươi…” mặt hoàng hậu trở nên xanh mét.
Triệu Lăng Nhi tiếp tục cúi đầu, nội tâm nổi lên một cỗ thống khoái.
“Người đâu, vả miệng!”
Triệu Lăng Nhi vừa nghe, vội vàng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào khuôn mặt đang nộ khí đằng đằng của hoàng hậu, lớn tiếng hỏi: “Hoàng hậu nương nương dựa vào cái gì mà đánh ta?”
“Ngươi không coi ai ra gì, khinh thường bổn cung, coi rẻ quyền uy của bổn cung, nghiêm trọng xúc phạm cung quy.” Hoàng hậu đúng lý hợp tình, “Người đâu, đánh nàng cho ta!”
Hoàng hậu vừa dứt lời, hai ma ma phía sau nàng liền vọt lên trước mặt Triệu Lăng Nhi, nhanh như chảo chớp.
“Hoàng hậu nương nương, xin hãy khoan!” Tiểu Thiến từ nãy vẫn trầm mặc, nhanh chóng chạy tới chắn trước mặt Triệu Lăng Nhi, “Lăng phi nương nương là nương nương Hoàng thượng mới sắc phong, địa vị của nàng trong lòng Hoàng thượng, hoàng hậu nương nương cần phải rõ ràng…”
“Ngươi có ý gì? Ngươi uy hiếp bổn cung sao? Đừng tưởng rằng ở trong Dực Khôn cu