Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342937
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2937 lượt.
ía: “Chẳng lẽ còn có người phía dưới?”
“Ân, nhưng không thể cứu được nữa rồi. Hắn… hắn đã rớt xuống đáy cốc, cho dù sợi dây có dài hơn nữa cũng không thể tới được!” Triệu Lăng Nhi yếu ớt nói, nước mắt thật vất vả mới ngừng chảy giờ lại tràn ra.
Trên mặt lão nhân lập tức lộ vẻ tiếc hận cùng ai thiết, “Sơn cốc này sâu không lường được, cô nương hãy nén bi thương!”
Triệu Lăng Nhi vẫn khóc, trở lại chỗ lúc nãy đã làm nàng rơi xuống, kinh ngạc nhìn xuống phía dưới.
Nhìn thấy nàng có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào, lão nhân kinh hãi kêu lên: “Cô nương, nơi đó rất nguy hiểm, hãy qua bên này đi.”
Thấy Triệu Lăng Nhi không hề phản ứng, lão nhân thở dài nói: “Người chết không thể sống lại, việc cô nương phải làm chính là phải tiễn hắn đi thật tốt, để hắn có thể đi bình an!”
Triệu Lăng Nhi liền trở lại bên cạnh lão nhân, “Làm sao đưa tiễn hắn?”
“Hãy đốt cho hắn ít tiền vàng, siêu độ cho hắn. Cô nương, ngươi chờ ở đây, bần đạo đi mang đồ tới.”
Thấy lão nhân đi lên hướng đỉnh núi, Triệu Lăng Nhi không khỏi nghi vấn: “Đạo trưởng ở trên đỉnh núi sao? Xin hỏi đạo trưởng xưng hô thế nào?”
“Bần đạo pháp danh Thanh Phong!”
Thanh Phong đạo trưởng! Đây… đây chẳng phải là người Đình Phái muốn tìm sao? Triệu Lăng Nhi cười, một nụ cười ai thiết, chẳng lẽ đây chính là định mệnh của Đình Phái?
Thanh Phong đạo trưởng rời đi khoảng nửa canh giờ thì trở lại, trong tay cầm rượu, thức ăn, hương và tiền vàng.
Mặt trời chói chang nhô cao, Thanh Phong đạo trưởng đang không ngừng tụng kinh, Triệu Lăng Nhi ngồi xổm trân mặt đất, vừa hóa vàng mã vừa rơi lệ.
Từng đợt gió thổi tới, đưa tro bụi bay về phía sơn cốc.
Nến nguyên bảo đã cháy hết, vàng đã hóa hết, Triệu Lăng Nhi vẫn không thể nào khôi phục tinh thần.
Ngửa đầu nhìn ánh nắng bắt đầu chuyển về tây, Thanh Phong đạo trưởng khuyên bảo: “Cô nương đừng quá thương tâm, hãy để người chết yên tâm ra đi!”
Triệu Lăng Nhi lại càng khóc to hơn.
Thanh Phong đạo trưởng cũng bị bộ dáng của nàng làm cảm động, mắt đỏ lên, “Chúng sinh đều có số mệnh, nhân quả tuần hoàn đã an bài. Ngươi đại nạn không chết, nhất định phải biết quý trọng, phải sống thật tốt, đó mới là an ủi lớn nhất cho người chết.”
Lần này nghe Thanh Phong đạo trưởng nói xong, Triệu Lăng Nhi cuối cùng tỉnh táo lại. Không sai, đạo trưởng nói không sai, Đình Phái chính là hy vọng bản thân được sống, nếu không sẽ không liều mình cứu nàng; cho nên bản thân phải kiên cường, sống thật tốt.
“Trở về đi thôi, mặt trời sắp lặn rồi.” Thấy Triệu Lăng Nhi bắt đầu động dung, Thanh Phong đạo trưởng liền khuyên nhủ.
Triệu Lăng Nhi lại trầm mặc một hồi mới cáo biệt Thanh Phong đạo trưởng, đầy bụng sầu bi đi xuống núi. Trước khi rời đi, nàng không quên ngoái đầu lại lần nữa nhìn về nơi Đình Phái biến mất.
Nhìn bóng lưng nàng dần đi xa, Thanh Phong đạo trưởng bất đắc dĩ lắc đầu, sau khi thở dài một tiếng thì cũng xoay người đi lên đỉnh núi…
O(∩_∩)OO(∩_∩)O hàng đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Kinh thành Thác Bạt hoàng triều.
Lầu các hùng vĩ đồ sộ, phố xá huyên náo phi phàm, tiếng cười ồn ào, các cửa tiệm rực rỡ muôn màu, người đến người đi, trên mặt ai cũng lộ vẻ mừng rỡ thỏa mãn, chỉ có một người là không, đó là Triệu Lăng Nhi.
Bộ quần áo lam trên người đã bạc đi, gấu váy đen lại, cho thấy bộ váy này đã được mặc không biết bao nhiêu ngày.
Mái tóc dài không còn sáng bóng như xưa, lúc này chỉ quấn ra sau đầu bằng một chiếc khăn, không có một thứ trang sức nào.
Khuôn mặt xưa kia mỹ lệ động nhân hôm nay cũng đã tái nhợt tiều tụy, đôi mắt vốn trong veo giờ đây cũng mờ mịt đờ đẫn.
Nàng đi về phía trước, không để ý gì đến cảnh tượng vui tươi bên ngoài.
Yến Đình Phái đã chết, nàng cũng không cần trở lại hoàng cung Yến quốc nữa. Ngày hôm đó sau khi xuống núi, nàng bán tất cả những thứ đáng giá trên người lấy tiền, sau đó thuê một chiếc xe ngựa, bất tri bất giác trở lại đô thành Thác Bạt hoàng triều.
Nàng không trực tiếp tới hoàng cung tìm Thác Bạt Phong mà bảo phu xe ngừng lại ở đây. Sau khi trả tiền xe, nàng ngay cả một đồng mua bánh bao lót dạ cũng không có.
Đã một ngày không ăn gì nhưng nàng phảng phất không thấy đói. Ở cái chợ này, nàng dường như là một người vô cùng rảnh rỗi, đi tới vô mục đích, cũng không biết có một nhân ảnh xuất hiện ở trước mặt.
“Lăng Nhi, làm sao ngươi trở về được?” Thác Bạt Phong mở to mắt, trong mắt có phẫn nộ, lại có cả vui mừng.
Triệu Lăng Nhi ngây ngốc nhìn hắn, rồi lập tức vòng qua hắn, tiếp tục đi về phía trước.
“Lăng Nhi, ngươi đi đâu?” Thác Bạt Phong lập tức túm trụ nàng.
Triệu Lăng Nhi cũng không nói, chỉ là hơi chút dùng sức, muốn hất tay hắn ra.
“Lăng Nhi sao vậy? Ngươi không nhận ra trẫm sao? Trẫm là người ngươi yêu nhất, cũng là người duy nhất ngươi yêu!” Thác Bạt Phong kéo nàng lại.
Người yêu nhất? Người yêu duy nhất? Tiếng nói trầm thấp hùng hậu xẹt qua bên tai, rất động thính, rất ôn nhu.
Triệu Lăng Nhi nhanh chóng ngẩng mặt, nhìn thấy khuôn mặt khôi ngô tuấn mỹ đó, kinh hô, “Đình Phái, ngươi không chết? Ngươi không