Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342982

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2982 lượt.

ên náo, kéo tỉnh lại tinh thần Hàn Lăng từ trong trầm tư suy nghĩ. Nhìn thấy phía đông một màu hồng lửa, nàng mới ý thức đến việc mình tự động rời phủ như vậy nhất định sẽ khiến mọi người hỗn loạn, cho nên nàng vội vàng thuê một chiếc xe ngựa, mau chóng trở về Nha môn.
Quả nhiên, trong phủ đã loạng cào cào, Liễu Đình Phái, Vương Cảnh Thương v.v đang lượn đi lượn lại trong đại sảnh, nhìn thấy Hàn Lăng cuối cùng cũng xuất hiện, thì mới thoát được nỗi lo, trái tim thấp thỏm bất an thì lại vẫn chưa thể bình tĩnh.
“Mama, người đi đâu vậy, dọa chết con rồi!” Vi Lạc nhảy xổ về vào lòng Hàn Lăng, cánh tay nhỏ xinh vừa vặn ôm chặt lấy vòng eo to lơn của nàng.
Hàn Lăng ôm lại hắn một lúc rồi nhanh chóng đẩy ra, tiếp tục hướng chúng nhân, vạn phần hối lỗi nói, “Xin lỗi, ta nhất thời cao hứng đi tới khu buôn bán một chuyến, không nói trước với mọi người, là lỗi của tâ.”
Nỗi kinh hãi của chúng nhân vẫn chưa nguôi, chăm chú nhìn Hàn Lăng, dường như là có rất nhiều điều muốn nói.
“Không sao thì tốt, không sao thì tốt!” Ti Thải cất lời trước, “Mau đi rửa mặt đi, sau đó dùng bữa sáng.”
“Ta mới ăn rồi.” Nàng người đang mang thai, không có khẩu vị muốn ăn, mới vừa uống một bát đậu nành, bây giờ cảm thấy dạ dày chướng chướng.
“Các ngươi đi ăn đi.” Hàn Lăng trong lòng vẫn thấy vô cũng tội lỗi.
Nhưng mà, mọi người đều không động đậy, tiếp tục nhìn chằm chằm vào nàng.
Hàn Lăng lại càng ăn năn, nhớ ra một việc gì đó, không khỏi thôi thúc Ti Thải, “Ti Thải, mau đi ăn đi, ăn hết chúng ta khởi hành hồi cung.”
“Hồi cung?” Bốn giọng nói, từ bốn cái miệng khác nhau đồng thời thốt ra.
Hàn Lăng gật gật đầu.
Ti Thải nhanh chóng phản ứng lại kịp, ôm lấy Vi Lạc, “lạc Lạc, mau, chúng ta dùng xong bữa sáng, xuất phát hỗi cung rồi!”
Sau khi Ti Thải và Vi Lạc đi tới thiện phòng (phòng ăn), trong sảnh chỉ còn lại Vương Cảnh Thương và Liễu Đình Phái, Vương Cảnh Thương trong đôi mắt đen tuyền ngập nỗi tràn thương cảm và không nỡ, Liễu Đình Phái thì cả mặt âm u.
Hàn Lăng nhìn đi nhìn lại giữa hai người bọn họ, đang muốn phá vỡ sự im lặng, nhưng Liễu Đình Phái lại nhanh như là một cơn gió, vượt qua phía bên cạnh nàng, không đợ nàng phản ứng gì đã phi thẳng ra ngoài.
Ngần người nhìn ra phía cửa lớn, Hàn Lăng không kìm nổi nỗi âm u đau lòng.
Vương Cảnh Thương tiến về phía nàng, bàn tay to lơn nhấc lên, do dự một hỗi lâu, cuối cùng vẫn đặt lên đôi vao mảnh dẻ của nàng, “không sao đâu, hắn cần thời gian để bình tĩnh lại, sẽ quay trở lại nhanh thôi.”
Hàn Lăng quay mặt lại, ngẩng nhìn hắn, người đàn ông trước mắt, cứ luôn thấu hiểu lòng người như vậy, nàng khồng tự chủ tiến gần tới dựa vào lòng hắn.
Vương Cảnh Thương ngẩn ra một chút, rồi vươn tay ôm chặt lấy nàng.
Không kể là tiền kiếp hay kiếp này, không kể là bốn năm trước, hay là bây giờ, khuôn ngực này luôn có thể khiến nàng cảm thấy sự ấm áp không thể nào so sánh, nàng cứ như vậy mà dựa dẫm, yên lặng dựa dẫm, có một giây nào đó, nàng lại hy vọng rằng giây phút này vĩnh viễn dừng lại.
Đôi cánh tay Vương Cảnh Thương càng ôm càng chặt, hắn biết, đây là cơ hội cuối cùng, tương lai, cho dù nàng có buồn bã, thì người cho nàng dựa dẫm không còn có thể là bản thân nữa.
“Cảnh Thương, có phải ta rất xấu xa, rất không có lương tâm?” Hàn Lăng cất lời, giọng nói nghẹn ngào.
Vương Cảnh Thương mới đầu ngẩn ra, sau tiếp tục dịu dàng nói: “Làm sao có thể chứ, bất kể lúc nào, nàng cũng đều thiện lương như vậy, đơn thuần, đáng yêu.......” quá nhiều ưu điểm, nhiều đến nỗi hắn nói không hết.
“Nhưng mà, ta lại làm tổn thương hăn, hắn đối với ta tốt như vậy, ta lại........”
“Hoàng thượng đối với nàng cũng rất tốt, cho nên, bất kể cuối cũng nàng chọn ai, đều sẽ có người đau lòng, chủ yếu nhất là, nàng không bị tổn thương.”
Phải không? Bản thân không bị tổn thương sao? Mới nghĩ tới bộ dạng cảu Liễu Đình Phái, nàng đã ăn năn đau khổ không nói nên lời.
“Một mình tình nguyện rất dễ, nhưng để hai người yêu nhau thì lại rất khó, đó còn phải cần đến duyên phận, cần có tu hành, cần có dũng khí và sự hy sinh. Cho nên, nàng phải trân trọng, nhìn thẳng vào trái tim của mình.”
“Cảnh Thương...........” Hàn Lăng ngước khuôn mặt mình lên.
Vương Cảng Thương cười nhàn nhạt, “Biết không? Vận mệnh của mỗi một con người, từ sớm đã được an bài sắp đặt sẵn. Có người nói, chỉ cần một kiếp yêu nhau, đã có thể tạo được mưoiừ kiếp phu thê, cho nên, duyên phận của nàng và hoàng thượng, sớm đã được định đoạt, và không thể thay đổi.”
Hàn Lăng kinh ngạc ngẩn ra, nàng lần đầu tiên biết được, hắn lại tin tưởng vào số mệnh như vậy.
Vương Cảnh Thương thu lại nụ cười, khuôn mặt tuấn tú chuyển sang vẻ nặng nể và nghiêm túc, “Bất kể là tiền kiếp như thế nào, đều đã qua đi rồi, kiếp này mới là quan trọng nhất. Hãy nhớ, điều mà Vương đại ca hy vọng nhất đó chính là nàng vĩnh viễn hạnh phúc và vui vẻ. Ta nghĩ rằng Liễu Đình Phái cũng nghĩ như vậy.”
“Vương đại ca ---“ Dòng lệ không thể tiếp tục kìm giữ lại được nữa, ào ạt tràn ra khỏi hốc mắt của Hàn Lăng.
Vương Cảnh Th


Snack's 1967