The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342996

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2996 lượt.

“chỉ là một chút chuyện nhỏ thôi mà, bây giờ thì đã không có việc gì rồi!”
“Phó thái y, ngươi xác định là hoàng hậu không sao chứ?” Vi Phong vẫn không yên tâm được.
Thái y mới vừa chẩn đoán xong cho Hàn Lăng lập tức trả lời: “Khởi bẩm hoàng thượng, nương nương đích xác do quá dùng lực mà hơi bị động một chút thai khí, nhưng không hề đáng ngại, có điều là cần phải cẩn thận, vi thần sẽ theo như thường lệ kê một đơn thuốc an thai cho nương nương dùng.”
“ừm, mau đi!” Phân phó xong, tầm nhìn của Vi Phong quay trử lại bên Hàn Lăng, bàn tay to lớn trèo lên bụng nàng, trong giọng nói hơi có một tia trách cứ, “Nàng đó, toàn khiến cho trẫm lo lắng.”
Hàn Lăng không nói gì, chỉ le le lưỡi, bộ dạng vô cùng đáng yêu.
Vi Lạc trang nghiêm như một tiểu đại nhân, cũng cất lời trách móc theo , “Con trước đó có nhắc nhở mama, nhưng mà mẹ chính là không nghe, còn nói cái gì mà mẹ không phải là được làm bằng giấy.”
Hàn Lăng liếc hắn một cái, “Be tí tuổi, mà công phu nói lắm không kém gì một bà lão!”
“cái gì mà, con không phải đều là vì muốn tốt cho người và muội muội!!” Vi lạc nói đoạn, cái đầu nhỏ bé từ từ tiến gần tới bụng của nàng, tai dán chặt vào chỗ cao nhất của cái bụng, yên lặng lắng nghe.
Hàn Lăng cười trầm, tiếp đó nhìn sang Vi Phong, “ngày trị liệu hôm nay.............”
“Nghe thấy Lục công công bẩm báo, trẫm hồn vía thất kinh, cho nên phân phó nàng ta trị liệu tạm dừng.”
Hàn Lăng nghe vậy, nở ra một nụ cười tươi tắn, “Xem ra, lần bị ngã này của ta, rất là có ý nghĩa đó!”
“Nàng..........” biểu hiện của Vi Phong khóc cười không xong, nhưng sâu trong lòng lại lo lắng trùng trùng.
Kỳ thực, bởi vì muốn nhổ cỏ tận gốc, hắn tạm thời còn để cho Tường Vi kia tùy ý “sắp đặt”, trị liệu ngày hôm nay mặc dù bị gián đoạn, nhưng hắn tin là, Tường Vi ngày mai sẽ lại tới bù thêm.
Nhưng mà việc này, hắn dự định không nói cho Hàn Lăng, bởi vì không muốn nàng lo lắng và suy nghĩ.
Hàn Lăng cũng chằm chằm nhìn vào hắn, dung nhan mỹ lệ ngập tràn ý cười, khiến người ta nhìn không ra lúc này nàng đang nghĩ cái gì.
Hai người cứ như vậy mỗi người ôm một suy nghĩ, cho tới khi Vi Lạc phá vỡ sự im lặng, mới dần dần hồi thần .
O(∩_∩)OO(∩_∩)O一夜恩宠O(∩_∩)OO(∩_∩)
Ngự thư phòng, khắp nơi quanh quất một luồng không khí căng thẳng, ngưng trọng và thâm trầm.
Vi Phong ngồi ngay ngắn trên long ỷ, cẩn than nghe mọi người bẩm báo.
“Hà công công, Hoa công công bình thường quen với việc chiếm lợi ích của người khác; Liễu công công và Tiểu Lục tử có chút nhỏ mọn; iểu Thuận tử thích trêu chọc người; Thái công công miệng nói không có gì ngăn được; nhưng cái đám thuộc hạ mỗi người có một ít khuyết điểm này, cho dù có vì vậy mà kết oán với người khác, cũng không tới mức tự tìm lấy họa sát thân.” Thái giám tổng quản báo cáo trước.
Tiếp đó, Trương thái y, “Hoàng thượng, vi thần cẩn thận điều tra qua, viết thương chí mạng của sáu người bọn họ đều là ở phần cổ, vết răng thì giống hệt nhau, vi thần cho rằng, hung thủ là cùng một người.”
“Bọn họ đều là trực đêm ở điện nào?” Trên mặt Vi Phong nét băng lạnh âm trầm không hề thay đổi một chút nào.
“Hồi hoàng thượng, ba đêm nay, bọn họ phân biệt lần lượt trực ở Túy Hạ Cung, Hương Ngữ Cung. Lúc mới phát hiện Hà công công và Liễu công công bị hại, nô tài cho rằng bọn họ sinh mệnh thấp hèn, không nên kinh động tới thánh giá; Đến ngày thứ hai sau khi phát hiện ra thi thể của Hoa công công và Tiểu Lục tử, nô tài mặc dù do dự bồn chồn và thất kinh, nhưng mà vẫn âm thầm mệnh lệnh người sử lý; Cho tới hôm nay, nô tài mới ý thước được sự việc nghiêm trọng, cho nên chỉ còn cách bạo gan bẩm bảo với hoàng thượng.” Nhớ lại trạng thái chết thảm của đám người kia, trong lòng thái giám tổng quản lại càng sợ hãi, toàn thân bất giác run rẩy.
“Túy Hạ cung và Hương Ngữ cung ở chỗ hoang vu ít người qua lại, thủ vệ tương đối mà nói thì có chút lỏng lẻo, hung thủ có lẽ chính là nhìn thấy điểm này mà hạ thủ.” Thống lĩnh ngự lâm quân nghiêm túc phân tích.
Sáu mang người chết đều không trực tiếp liên hệ đến nhau, nhưng hung thủ lại đi chọn trúng bọn họ, điều này rốt cục là nguyên do gì? Người chết lúc còn sống lại không hề làm ra một chút hành động giãy giụa, ngoài việc chỗ cổ có vết cắn, toàn thân trên dưới cũng không có chút vết thương nào, một vết cắn bình thường, thật có thể khiến cho con người rơi vào chỗ chết?
Vi Phong kiếm mày chau lại, khổ sở suy nghĩ, nhưng mà một chút đầu mối cũng không có.
Đại khái khoảng một nén hương thời gian, hắn tạm thời thanh tỉnh, giao phó mọi người, “Trương thái y, ngươi gọi thêm vài vị thái ý nưa, cùng nhau nghiên cứu là tìm hiểu những thi thể kia, xem có thể tìm ra được manh mối gì không; Hà thống lĩnh, từ hôm nay trở đi, ngươi tăng phái thêm nhân lực tuần tra canh gác quanh Túy Hạ cung và Hương Ngữ cung; Liêu công công, ngươi phụ trách phong tỏa tin tức, trẫm không muốn tin tức về sự việc này lưu truyền trong hậu cung.”
“Vi thần/ nô tài cẩn tuân (cẩn thận tuân thủ) theo mệnh lệnh của hoàng thượng.”
Chúng nhân rời khỏi xong, trong c