Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1343001
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3001 lượt.
y hôm nay.
“Đúng là vậy, tất cả những việc làm của ngày hôm nay, đếu lãng phí rồi!” nhớ đến bản thân đã cố gắng diễn xuất như vậy, nhưng lại không đạt được thành quả như mong đợi, trong lòng Vi Phong chán nản phẫn hận.
“Đâu có!” Hàn Lăng vỗ về an ủi hắn, “Sự khởi đầu tốt đẹp, là một nửa của thành công, sự nỗ lực của ngày hôm nay ít ra cũng khiến cho sự say đắm của Tường Vi đối với chàng lại càng sâu thêm một tầng, việc gì cũng phải từng bước từng bước mà làm tới.”
Nhìn hắn vẫn một bộ mặt không cam tâm, Hàn Lăng tiếp tục khuyên nhủ an ủi, “Huống hồ, không kể cái bà ‘Giác Viễn’ kia có phải là Lý Ánh Hà, chúng ta cũng đã hiểu rõ, vụ thái giám ly kỳ tử vong có liên quan tới bà ta, bà ta lần này tiến cung là có mục địch khác, chúng ta phải thời khắc (luôn luôn) nhắc nhở bà ta.”
Vi Phong cuối cùng cũng có chút phản ứng, hốt nhiên như nhớ lại điều gì đó, đặt tay lên cái bụng nhỏ bé của Hàn Lăng, “Đúng rồi lúc nãy Tường Vi lỡ miệng nói ra một câu, trẫm cảm thấy, cái bà ‘Giác Viễn’ đó có ý đồ đối với hoàng nhi .”
Hàn Lăng biết hắn đang chỉ câu nói nào, kkỳ thật lúc nãy khi mới nghe thấy, nàng cũng rất kinh ngạc.
Vi Phong ôm nàng từ trên ghế rồng lên, bản thân lại ngồi lên trên đó, để cho nàng ngồi trên đùi mình, “Đừng sợ, trẫm tuyệt đối không để cho nàng và bảo bảo gặp chuyện gì.”
“ừm, ta không sao. Đúng rồi, cái nàng Tường Vi đó mặc dù không phải là rất tin tưởng chàng, nhưng bản tính nàng ta khá là đơn thuần, chàng tiếp tục cố gắng một chút là được, cùng lắm, chúng ta tiến hành kế hoạch tiếp theo.”
“Nhưng mà ngoài nàng ra, trẫm thạt sự không muốn đối với người phụ nữ khác làm ra bất cứ hành động thân mật nào, cho dù là một cái hôn cũng không được.”
Nhìn hắn bộ dạng phảng phất như là một đứa bé vụng về, Hàn Lăng không kiềm chế được phì cười, lúc đó nàng còn không dám tin tưởng, đường đường vua của một nước lại có lúc có một mặt như là trẻ con như vậy.
Ngón tay ngọc ngà thanh thoát điểm nhẹ một cái lên môi hắn, Hàn Lăng cao hứng nói, “Chàng đó, rốt cục là ba mươi tuổi, hay là mười ba tuổi?”
Vi Phong ngẩn ra trước, tiếp sau mới đại ngộ, nhất thời cao hứng, cù vào eo của nàng.
Hàn Lăng cười lớn đến run rẩy cả người, đôi mắt trong veo tinh khiết toàn là thâm tình và yêu thương, nàng đã hy vọng biết bao, hắn có thể vĩnh viễn bảo giữ (bảo vệ giữ gìn) nụ cười xuất phát từ nội tâm, không hề có chút gánh nặng, tận tình , tự do mà cười.
Vi Phong đột nhiên dừng lại, ôm chặt nàng, đặt khuôn mặt của mình lên đôi vai thanh mảnh của nàng, trong lòng dậy sóng. Hắn có năng lực gì có đức gì, mà có thể có được một nữ tử thông minh lanh lợi, thấu hiểu lòng người, ân cần chăm sóc như vậy.
Vùi đầu vào trước ngực của hắn, Hàn Lăng yên lặng hít hà mùi hương chỉ thuộc về hắn. Hốt nhiên, nàng cảm thấy có vật gì đó vỗ vào phía sau lưng nàng, nhè nhẹ, lúc ngừng lúc tiếp, cho nên cơ thể nàng hơn ngả ra sau, ngẩng đầu lên.
“Phong-----“ Hóa ra, là những giọt nước mắt, nước mắt của hắn.
“Lăng Lăng, nếu như trẫm không phải là hoàng đế, vậy thì tốt biết mấy!” Nước mắt không còn rơi tiếp xuống, đổi lại thành tích tụ lại trong tròng mắt của hắn.
Hàn Lăng cười nhàn nhạt, “Nếu như chàng không phải là hoàng đế, lại làm sao mà chúng ta yêu thương nhau?” Hồi tưởng lại từng chút từng chút một trong quá khứ, bản thân đối với hắn từ bài xích, căm ghét, thù hận đến hảo cảm, yêu sâu đậm và thương xót, Hàn Lăng cảm khái nhiều hơn.
Vi Phong cũng yên lặng nhớ lại quãng thời gian đã qua này, đã phải trải qua phong phong vũ vũ, hắn kinh ngạc phát giác, nội tâm vẫn không thể yên ổn, “Lăng Lăng, nàng yêu trẫm không? Yêu bao lâu? Sẽ luôn luôn yêu chứ? Trẫm rất sợ, sợ nàng đột nhiên lại ghét trẫm, đi theo người khác, trẫm không muốn lại đợi thêm ba năm, không muốn lại phải nếm trải nỗi đau khổ xé nát tâm can đó.”
Hàn Lăng cẩn thận từng chút một ngồi thẳng người dậy, dung nhan kiều diễm dần dần dựa sát vào gương mặt hắn, đôi môi anh đào dán lên tai của hắn, thấp giọng dịu dàng nhưng kiên định: “Núi không còn góc cạnh, thiên địa hợp nhất, mới dám cùng quân tuyệt. Phong, chàng phải nhớ rõ, câu nói này, không những là kiếp trước, hay là kiếp này, hoặc là kiếp sau, đời đời kiếp kiếp, đều là câu nói mà ta muốn nói nhất với chàng.”
Cuối cùng, Vi Phong triệt để yên tâm, rộng mở thoáng đãng, giọng nói cực kỳ thu hút lộ ra sự kích động vô biên: “Kiếp sau, trẫm còn muốn ở bên cạnh nàng, không, không chỉ là kiếp sau, mà còn kiếp thứ 4, thứ 5, thứ 6............nói chung là đời đời kiếp kiếp, nàng đều phải ở cùng với trẫm, chỉ có thể ở cùng trẫm, biết không?”
“Biết rồi! Hàn Lăng vĩnh viễn chỉ thuộc về Vi Phong, không kể là bao nhiêu kiếp luân hồi, trong tim chỉ có một người đàn ông là Vi Phong!”
O(∩_∩)OO(∩_∩)O一夜恩宠O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Căn phòng vốn tinh tế ưu nhã đơn giản, tối nay được bố trí một không khí vui vẻ, Bộ áo váy màu vàng vốn dĩ của Tường Vi được thay ra, mặc lên một bộ Cung trang mỹ lệ xa hoa quí phái, thời khắc này, nàng ta đang ngồi thẳng bên cạnh giường, xấu hổ thẹn thùng nhìn vào người đàn ông tôn quí khôn