Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342721

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2721 lượt.

Sao!” Vi phong lúng ta lúng túng nói, trong lòng dấy lên thất vọng, nhìn chiếc giường rối loạn, nhàu nát không chịu nổi, hắn xốc chăn, ánh mắt bị một điểm đỏ tươi trên đệm hấp dẫn, đó là lạc hồng trong đêm đầu tiên của nàng, giống như một đóa hoa mai tràn ra. Hắn không khỏi nhìn lại người mình, nơi đó vẫn còn ít chất lỏng lóng lánh chưa tan, mơ hồ có thể thấy được.
Cảm thấy trong không khí vẫn còn lưu lại hương khí của nàng, Vi Phong không khỏi nhắm mắt lại, muốn hồi tưởng lại tư vị tối qua, nhưng trong đầu lại trống rỗng…
“Hoàng thượng, người mau tắm rửa thay quần áo!” Lục công công thấp giọng nhắc nhở.
Vi Phong miễn cưỡng xuống giường, nội tâm vô cùng nghi hoặc cùng phiền muộn.
“Hoàng thượng, hôm nay công sứ các nước yết kiến, triều thần đã đợi ở chính điện!” Thấy Vi Phong vẫn thất thần, Lục công công không thể làm gì khác hơn là lại nói lần nữa.
Rốt cục, Vi Phong cũng tỉnh lại, bắt đầu tắm rửa thay quần áo.






Biểu Thị Công Khai
“Hoàng thượng…” Lam phi vừa đến Dụ Nhân cung, liền chạy thẳng tới ngự thư phòng.
“Lam phi, ngự thư phòng là nơi trẫm xử lý quốc sự, ngươi không bẩm báo gì đã xông vào, phải bị tội gì?” Vi Phong ngồi trước án thư, vẫn còn bị chuyện hôm qua làm cho lẫn lộn, Lam phi lại đột nhiên đến phá vỡ suy nghĩ của hắn, làm hắn không vui.
Nhìn vẻ mặt Vi Phong âm trầm đáng sợ, Lam phi run lên, đau lòng nói: “Hoàng thượng, trước kia thần thiếp cũng luôn trực tiếp đi vào, người cũng ngầm đồng ý, nên hôm nay mới…”
“Xem ra trẫm trước kia đã quá dung túng ngươi, làm ngươi không còn kỷ cương gì nữa!”
Lam phi vừa khổ sở vừa hoảng sợ, tạm thời đè nén tức giận.
“Thục phi nương nương cầu kiến, Vân phi nương nương cầu kiến.” Vừa lúc lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng Lục công công thông báo.
Thục phi và Vân phi mang theo hai cỗ hương khí bước vào. Lúc thấy Lam phi, các nàng thoáng kinh ngạc rồi nhất tề hướng Vi Phong hành lễ, “Hoàng thượng vạn phúc.”
“Hừ, các ngươi chẳng lẽ cũng tới đây chỉ trích trẫm?” Vi Phong không cho các nàng bình thân ngay mà lạnh lùng nhìn các nàng.
Thục phi và Vân phi cúi đầu, âm thầm chấn động.
Một lúc sau, Vân phi nói: “Hoàng thượng, thần thiếp nghe nói người tối hôm qua lâm hạnh cung nữ Hàn Lăng, sáng nay còn thả Lương quý nhân, thần thiếp xin hỏi… xin hỏi có thật là có việc như vậy sao?”
“Các ngươi cũng biết? Cần gì phải làm bộ làm tịch hỏi vậy?”
“Hoàng thượng, người là thiên tử, ba nguyện vọng của người là do tổ tiên ưu ái ban cho; người lại vì một nữ nhân thấp kém mà uổng phí một ý tốt của tổ tiên, việc này vạn nhất truyền ra triều đình, hoặc dân gian thì khó tránh khỏi việc trở thành trò cười, cũng sẽ tổn hại long uy của hoàng thượng.” Thục phi tiến cung sớm nhất nên đối với lịch pháp hoàng triều hiểu rất rõ.
“Đúng vậy! Trước đây hoàng thượng đối với hạ nhân cũng không tiết nhất cố, từ khi tiện nhân Hàn Lăng kia xuất hiện, hoàng thượng liền…”
“Lam phi, ngươi không cho rằng trẫm sẽ hạ lệnh cho ngươi câm miệng?” Hiển nhiên là hai chữ “tiện nhân” đã chọc giận Vi Phong.
Lam phi khiếp đảm, không dám lên tiếng nữa.
“Hoàng thượng, nếu như người muốn người hầu hạ, thì tuyên tỷ muội chúng thần thị tẩm, cần gì phải tìm tới một cung nữ thân phận hèn mọn.” Thục phi cậy bản thân tiến cung sớm, lại có thân phận, nên lớn mật nói.
“Chỉ cần hoàng thượng muốn, thần thiếp có thể an bài một vài tỷ muội hầu hạ người!” Vân phi phụ họa. So sánh với Hàn Lăng, nàng tình nguyện lựa chọn các tần phi khác, bởi vì nàng cảm thấy Hàn Lăng nếu cùng thứ bậc với nàng thì quả thực là một vũ nhục lớn đối với thân phận của nàng.
“Các ngươi tính toán gì vậy? Ngươi dạy trẫm làm việc sao? Đừng tưởng rằng là tứ phi thì có thể không kiêng kỵ gì. Trẫm có thể đem các ngươi lên cũng có thể giẫm các ngươi xuống!” Vi Phong đã tức giận tới cực điểm, “Trẫm cảnh báo các ngươi, hàn Lăng mặc dù là cung nữ, cũng là cung nữ của trẫm; có sai sử, đùa bỡn nàng cũng là chuyện của trẫm, còn các ngươi không có tư cách! Các ngươi nếu còn muốn cái danh hiệu tứ phi thì hãy trở về đóng cửa tự ngẫm đi. Nếu để trẫm nghe được bất cứ điều gì về chuyện này nữa thì đừng trách trẫm không khách khí!”
Nói xong, Vi Phong nộ khí đằng đằng đi ra khỏi bàn, lạnh lùng liếc các nàng, nghênh ngang bước khỏi ngự thư phòng!
Mãi đến khi tiếng bước chân trầm trọng từ từ đi xa, ba nữ nhân mới ngẩng đầu lên, nhìn nhau một hồi rồi tự rời đi.
o(∩_∩)o o(∩_∩)o một đêm ân sủng o(∩_∩)oo(∩_∩)
Mỗi khi bị áp lực, lúc cảm thấy bi thương khổ sở, Hàn Lăng thường nghĩ đến sự yên tĩnh của Vân Tiêu đảo. Ở chỗ này, nàng có thể không băn khoăn gì mà phát tiết buồn khổ trong lòng.
Mặt hồ phẳng lặng như gương, phản chiếu một dung nhan thanh lệ thoát tục mà đầy đau thương. Đang ngơ ngác nhìn bóng mình trong nước, Hàn Lăng nhớ lại lúc vừa rồi đi tìm Cốc Thu…
Vi Phong cũng giữ chữ tín, sáng sớm nay đã sai người thả Cốc Thu, còn bảo lưu lại quý nhân phong hào cùng cung điện.
Nàng bước vào Thu Di các, nhìn thấy Cốc Thu đ