Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342731
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2731 lượt.
không phải là hung thủ, ngươi chỉ là gánh tội thay cho Lăng chiêu nghi mà thôi!”
“Không! Hoàng thượng, không phải như thế!” Nhị cẩu tức thì bối rối lên, “Nô tài đích thật là hung thủ. Thục phi nương nương hung ác vô cùng, căn bản không hề đối xử với hạ nhân như con người. Mỗi lần không vừa lòng việc gì liền trút giận lên chúng ta. Nô tài chính là người phải chịu nhiều nhất. Nô tài hận nàng ta tận xương tủy, vì vậy phải báo thù, muốn làm nàng phải khổ sở, hối tiếc cả đời! Làm người ai chẳng sợ chết. Nô tài thực ra không có ý định nhận tội; tuy nhiên, thấy Lăng chiêu nghi bị oan uổng, nô tài rất bất an, tối hôm qua còn mơ thấy ác mộng.” Nhị Cẩu nói xong thì kéo cao ống tay áo, để lộ hay cánh tay chằng chịt vết thương cũ mới.
Vi Phong không lên tiếng, con ngươi đen thâm thúy di chuyển từ tay tới mặt Nhị Cẩu.
“Hoàng thượng, không thể quýt làm cam chịu, thỉnh người thả Hàn chiêu nghi, nô tài nguyện ý lấy cái chết tạ tội.”
“Chết? ngươi có biết sát hại con vua phải bị tội gì?” Vi Phong cắn răng nói ra bốn chữ: “Lăng trì xử tử!”
Nhị Cẩu vừa nghe thấy thì thân thể run lên, hai chân đang quỳ trên sàn nhà cũng lay động liên tục. Mãi một lúc lâu sau hắn mới bình tĩnh lại, khẳng định lại câu trả lời: “Nô tài nguyện ý!”
Lăng Đau
Bước xuống thềm đá, qua sàn nhà ẩm thấp, Cốc Thu dừng lại trước cửa phòng giam.
“Hoàng thượng có chỉ, bất luận kẻ nào cũng không được tiến vào phòng giam!” Viên cai ngục mắt nhìn thẳng, cực kỳ nghiêm túc nói.
Cốc Thu giơ lệnh bài trong tay lên, nghiêm trang nói: “Bổn cung được Hoàng thượng đặc biệt cho phép tới thăm Lăng chiêu nghi.”
Nhìn thấy lệnh bài ánh vàng rực rỡ tượng trưng cho quyền lực tối cao, viên cai ngục lập tức cúi đầu, nhanh chóng mở cửa nhà lao.
Cốc Thu vượt qua cánh cửa chạy thẳng tới trước mặt Hàn Lăng, “Lăng, mau tỉnh lại, Nhị Cẩu đã xảy ra chuyện.”
o(∩_∩)o o(∩_∩)o một đêm ân sủng o(∩_∩)oo(∩_∩)
Trong một phòng khác ở Thận Hình đường, không khí cực kỳ ngưng trọng. Nhị Cẩu đầu cúi gằm, quỳ gối trên sàn nhà lạnh như băng. Hai bên trái phải đứng đầy các phi tần, ánh mắt của các nàng khóa chặt trên người Vi Phong đang ngồi sau chiếc bàn.
Kỳ thật, việc xét xử nô tài căn bản không cần Vi Phong tự mình làm, nhưng mà việc này quan hệ đến cái chết của tiểu hoàng tử, lại liên lụy tới Hàn Lăng, Vi Phong không thể không tạm gác quốc sự lại, vạn phần khẩn cấp xử lý “việc nhỏ” này.
Con ngươi đen lấp lánh hữu thần khôn khéo liếc mắt quét qua chúng nhân, cuối cùng rơi vào hồng y phụ nhân ngồi bên cạnh Vân phi, “Di nương, người cũng tới?”
Lý Ánh Hà cười gật đầu, “Hồi Hoàng thượng, thần phụ hôm nay vào thăm Vân phi nương nương, nghe nói Hoàng thượng muốn đích thân xét xử một tên tiểu thái giám nên sinh ra tò mò, liền theo Vân phi tới đây mà không được sự cho phép của Hoàng thượng, thần phụ đáng chết!”
Thấy trên mặt Lý Ánh Hà đầy vẻ sợ hãi, Vi Phong không đành lòng, vẻ mặt ôn hòa nói: “Di nương không cần tự trách, nếu đã tới thì mau ngồi.”
“Đa tạ Hoàng thượng!”
Ánh mắt Vi Phong trở lại trên người Nhị Cẩu, quan sát hắn một lúc lâu, rốt cục cầm lấy kinh đường mộc đập xuống bàn, nổi giận quát: “Nô tài to gan, dám coi rẻ long quyền, không nhìn long uy, sát hại tiểu hoàng tử, còn không mau thành thực khai ra?”
Nhị Cẩu chậm rãi ngẩng mặt lên, trên mặt là vẻ kinh hoàng cùng dứt khoát, nhìn Vi Phong, yếu ớt thở dài nói: “Ác giả ác báo! Thục phi nương nương ngày thường làm nhiều việc ác, luôn tìm mọi cách hành hạ, ngược đãi nô tài, nô tài luôn ghi hận trong lòng, không thể làm gì nàng ngoài việc chuyển hận lên con trai nàng – tiểu hoàng tử, nô tài muốn cho Thục phi nếm thử cảm giác đau đớn đứt ruột đứt gan!”
Nhị Cẩu vừa nói xong, toàn trường ồ lên.
Thục phi càng ngày càng tức giận đỏ bừng mặt, lập tức nhấc chân đá lên lưng Nhị Cẩu, thẹn quá hóa giận quát: “Cẩu nô tài, hóa ra là ngươi! Dĩ nhiên là ngươi! Bổn cung không giết chết ngươi, thề không làm người!”
“Thục phi, hãy tỉnh táo!” Vân phi kịp thời kéo nàng lại, “Một nô tài nho nhỏ làm sao có can đảm hãm hại tiểu hoàng tử, ngay cả nghĩ còn không dám nữa là!”
“Đúng vậy, Thục phi tỷ tỷ, người đừng trúng gian kế của kẻ khác, cho dù tiện nô này là hung thủ, cũng chỉ là nghe lệnh người ta, phụng mệnh làm việc mà thôi, sau lưng nhất định còn có chủ mưu.” Hoa tần cũng nói theo.
“Không sai, hắn chỉ là đồng lõa, chủ mưu nhất định là người khác!”
“Nhất định là Hàn chiêu nghi sai khiến hắn làm như vậy, hai người bọn họ là đồng hương, từ trước đến giờ quan hệ rất thân mật.”
Trừ Lý Ánh Hà ra, các nữ nhân khác có mặt ở đây đều nhao nhao thảo luận, đơn giản là các nàng đã sớm nhận đinh Hàn Lăng là hung thủ, đã sớm hy vọng Hàn Lăng phải nhận cái chết.
Nhị Cẩu thấy tình thế không ổn, vì vậy cố lấy dũng khí, hướng phía chúng nhân mắng, “Nô tài thì sao? Nô tài cũng là người! Các ngươi toàn là đồ gia hỏa luôn cho mình là đúng. Các ngươi dựa vào cái gì mà tác oai tác quái, không để ai trong mắt?”
“To gan!” Vi Phong