Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Tác giả: Chân Huyến Lệ

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341988

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1988 lượt.

ột cái, giọng nói dịu lại, dịu dàng: “Không sao đâu, chuyện nhỏ một chút thôi, tôi đây da thô thịt dày, có thể chịu đựng được.”
“Sau này phải cẩn thận một chút, bảo vệ mình cho thật tốt. Đừng nhúc nhích, trên mặt em có dính bụi.”
Tiêu Lạc đến gần Ngũ Y Y, mở to đôi mắt nhìn cô, lấy tay lau nhẹ nhàng lên mặt cô, thổi khí: “Cô gái này biến thành chật vật như vậy, trên mặt dính đầy bụi bậm, người khác thật muốn cười em.”
Tiêu Lạc nhìn mặt Ngũ Y Y trong khoảng cách gần như vậy, nên cô cũng không dám động đậy.
Nếu có một chút giống như hương vị ấm áp của mẹ gần kề bạn, bạn có thể chạm tay đến, bạn có muốn nắm lấy hay không?
Ngũ Y Y rơi vào trong mê loạn.
Tiêu Lạc cúi người lau gương mặt phấn trắng của Ngũ Y Y, trong nội tâm có một phần kích động.
Muốn đem cô bé này ôm thật chặc vào trong ngực.
Chuông điện thoại vang lên đột ngột dọa hai người giật mình.
Tiêu Lạc hốt hoảng sau đó cười khan: “Điện thoại di động của tôi vang lên….”
Tim vẫn đập một cách không bình thường như thế.
Đập một cách nhanh chóng không bình thường.
Ngũ Y Y không nhịn được nở nụ cười, chỉnh lại anh: "Tiếng chuông của anh là Lam Tinh Tinh?"
“Ách….Không phải…..”
“Là điện thoại di động của tôi.”
Ngũ Y Y nhe răng cười, lấy điện thoại di động ra, ấn nghe: “Này, anh khỏe!”
“Mấy giờ tối nay em bắt đầu trình diễn cái kia?”
A…..Đầu óc Ngũ Y Y trống rỗng.
Là….Chú Hoắc!
“Cô bé, còn nghe không?”
“Còn còn, đang nghe!”
“Ừ, Buổi tối mấy giờ bắt đầu diễn?”
“À? A, tám giờ bắt đầu.”
“Đã biết.”
Không chờ Ngũ Y Y nói tiếp, Hoắc Phi Đoạt dứt khoát cúp điện thoại.
Ngũ Y Y quơ quơ điện thoại, nói thầm: “Không nói tạm biệt với người ta đã cúp điện thoại, người này không có một chút lẽ phép, thật là! Không đầu không đuôi, làm cái gì a.”
Ngũ Y Y thay đổi suy nghĩ, thôi quên đi, người ta là Hoắc Phi Đoạt chứ không phải là người khác, người ta là Lão đại Hắc bang, Lão đại Hắc bang sẽ không để ý tới lễ phép hay không lễ phép đâu.
“Y Y, là ai vậy?” Tiêu Lạc hỏi.






Ngũ Y Y cất điện thoại di động, nói: “Không có ai cả, là một người bạn thôi.”
Trong phòng họp yên tĩnh, cùng với tất cả các đại biểu.
Cô Tại Viễn không dám nhúc nhích, chỉ dùng đôi mắt lén nhìn Hoắc Phi Đoạt phía bên kia.
Tất cả mọi người đang lắng nghe Lão đại của bọn họ ở trước mặt giới thiệu, bỗng nhiên có điện thoại đến.
Mồ hôi, mồ hôi điên cuồng a.
Hoắc Phi Đoạt tiêu soái đi ra ngoài, Cố Tại Viễn theo sau lải nhải: “Tại sao? Tại sao lại sắp xếp thời gian dạ tiệc như vậy? Lão đại, anh nhìn một chút đi, nhà ai mà ăn cơm tối bắt đầu từ năm giờ đến bảy giờ rưỡi kết thúc? Không có bệnh chứ?
Hoắc Phi Đoạt dừng bước, nhìn Cố Tại Viễn, nói: “Buổi tối cậu chuẩn bị một chút tiền tiêu vặt.”
“Tiền tiêu vặt cái gì?”
Hoắc Phi Đoạt cười nhạt: “Không cần quá nhiều, mấy trăm nghìn là được rồi.”
“A? Lão đại, rốt cuộc anh muốn làm gì? Anh có thể trao đổi trước với tôi hay không, để cho tôi chuẩn bị một chút? Dù sao tôi cũng là một cố vấn, cũng có đầu óc, tôi có thể quyết định giúp anh mà. Ê ê….”
Một quả táo lớn có thể nhét vào miệng Cố Tại Viễn, Hoắc Phi Đoạt xoa xoa huyệt thái dương thở dài: “Không có chuyên gia nào có thể chữa hết tật xấu nói nhiều của cậu sao? Không được, phải trực tiếp cắt dây âm thanh thôi. Ầm ĩ chết.”
Vẻ mặt Cố Tại Viễn căm giận.
Hơn bảy giờ, chỗ ngồi trên quảng trường đại học đã chật cứng những người nổi tiếng, doanh nhân địa phương.
Ngũ Y Y đứng phía sau khán đài, từ khe hở màn sân khấu trước mặt mình nhìn xuống phía dưới, không nhịn được buồn bã nói: “Đều là gia đình, thật ấm áp.”
Tiêu Lạc đứng sau lưng Ngũ Y Y, nhìn xuống dưới đài, nghe được những lời buồn bã của Ngũ Y Y vừa nói: “Đứa nhỏ ở bên cạnh ba mẹ thật đáng yêu, họ cười thật hạnh phúc.”
Đáy lòng Tiêu Lạc khó chịu, một tay nhéo vai Ngũ Y Y.
Ngũ Y Y theo cánh tay nhìn thấy Tiêu Lạc, cô buồn bã cười một tiếng: “Khi tôi còn bé lúc biểu diễn lễ hội Thiếu Nhi, cũng lén nhìn xuống dưới đài phụ huynh, đúng giờ mẹ tôi sẽ ngồi ở dưới xem, khi đó tôi từng oán trách tại sao ba ba không đến nhìn tôi biểu diễn. Ha ha, tôi quá buồn cười.”
“Y Y, nếu như em đồng ý, tôi sẵn sàng cho em ấm áp và hạnh phúc.”
Tiêu Lạc thâm tình vừa nói, vừa ôm chặt Ngũ Y Y.
Hàn Giang Đình từ bên kia chạy tới, gào khóc nói: “Cô gái, sao cậu còn không hóa trang, nhanh đi hóa trang a.”
Hàn Giang Đình túm Ngũ Y Y đem đi, còn quay đầu lại không vui trợn mắt nhìn Tiêu Lạc.
Hàn Giang Đình chán ghét hỏi: “Cái gì chứ, chú kia làm gì dựa sát người cậu như vậy? không cảm thấy chán sao?”
Ngũ Y Y trợn mắt nhìn hắn: “Này, nói chuyện chú ý một chút, tiểu tử, cậu nói ai là chú hả?”
Hàn Giang Đình nhìn về phía Tiêu Lạc bĩu môi, "Còn ai vào đây nữa, đương nhiên là cái người họ Tiêu kia rồi! Bộ dạng giống như một con chuột xảo trá, một lũ đần độn, vừa nhìn đã thấy ghét."
Ngũ Y Y lau mồ hôi lạnh, "Hàn Giang Đình, ánh mắt của cậu có vấn đề sao? Ý cậu muốn nói Tiêu Lạc giống con chu