Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Tác giả: Chân Huyến Lệ

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342000

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2000 lượt.

ư vậy?”
Ngũ Nhân Ái giận đến mặt đỏ bừng.
Ngũ Phong Tập gào lên với Ngũ Nhân Tâm: “Được rồi! Đừng nói năng lộn xộn nữa! Có mặt nhiều người ngoài, không sợ người ta cười à.”
Ngũ Nhân Tâm chớp chớp đôi mắt, cúi đầu không dám lên tiếng nữa.
Ngũ Phong Tập ôm Tiêu Mai rồi nhìn qua Ngũ Y Y, buồn bực nói: “Y Y, tự quản mình cho tốt, đừng để người khác nói xằng bậy, một đứa con gái không có một chút phép tắt nào cả.”
Tiêu Lạc mất hứng nói: “Anh rể, các người không cần đối xử với Y Y như vậy, đều không phải do Y Y, là em tự nguyện đến thăm cô ấy. Đây là chuyện của em, là ý muốn của mình em.”
Ngũ Phong Tập ngẩn ngơ, Tiêu Mai lại khóc lớn tiếng hơn, ông ta không biết làm gì hơn đành dụ dỗ Tiêu Mai, rồi nhìn Tiêu Lạc nói: “Lạc à, cậu không nên chọc chị cậu tức giận, cơ thể chị của cậu không được tốt, cô ấy vì cậu lớn lên đã hao tổn nhiều tâm tư như vậy rồi.”
Tiêu Mai ngẩn đầu lên, nước mắt lưng tròng, lại hết sức hung dữ nhìn Ngũ Y Y gầm lên: “Ngũ Y Y, tôi nói cho cô nghe cho rõ đây, Tiêu Lạc nhà chúng tôi không muốn tiếp cận với người có ý nghĩ xấu xa như cô, loại người như cô, muốn cùng với Tiêu Lạc nhà tôi sao, nhìn lại mình đi…”
Ngũ Nhân Lệ thừa dịp nói theo: “Lời của dì Mai, cô nghe không hiểu sao?”






Ngũ Nhân Tâm cười xấu xa nói: “Ngũ Y Y, hãy nhớ lời nói của dì Mai nha.”
Ngũ Nhân Ái thì thờ ơ nói: “Đúng vậy, dì Mai nói rất đúng, người phụ nữ cho dù có được giáo dục như thế nào, chỉ cần quản tốt bản thân của mình sẽ không bị người khác nói xấu.”
Ngũ Y Y tức điên lên, cô chưa bao giờ bị mọi người bắt nạt như vậy, cô tuyệt vọng nhìn Ngũ Phong Tập, ngay cả ba ba cũng không vì cô mà nói một câu nào, xem cô giống như gái bán mình vậy.
Ngũ Y Y siết chặt quả đấm, cắn chặt răng, ngẩn đầu lên lạnh lùng nói: “Nếu tôi là loại người mà các người xem thường như vậy, thì việc gì phải lo lắng cho Tiêu Lạc? Có cần tôi phải thề độc không tranh giành Tiêu Lạc không? Giống như một con ruồi bẩn thỉu sẽ không lây nhiễm qua Tiêu Lạc cao quý của các người không?
Tiêu Lạc cắn chặt môi, một tay duỗi ra kéo Ngũ Y Y dựa vào bên người mình, không nhịn được nữa lên tiếng nói: “Vốn tôi không muốn nói ra, nhưng một đám các người luôn nhằm vào Y Y, vậy hôm nay tôi sẽ nói ra tâm ý của tôi. Không phải Y Y theo đuổi tôi, cho tới bây giờ Y Y đều không đối xử niềm nở với tôi, mà là tôi…”
Một phen nói xong, Ngũ Phong Tập cùng bọn người Tiêu Mai đều trợn mắt há hốc mồm.
Một phen nói xong, Ngũ Phong Tập cùng bọn người Tiêu Mai đều trợn mắt há hốc mồm.
Tiêu Mai chưa bao giờ bị người khác nói trắng trợn như vậy, tức giận đến run cả người. Cũng cảm thấy xấu hổ vô cùng.
Ngũ Nhân Lệ tức giận quát to về phía Cố Tại Viễn: “Anh là ai? Tại sao lại xen vào chuyện của chúng tối? Mau tránh ra!
Ngũ Phong Tập bị dọa sợ không ít, vội vàng bịt miệng Ngũ Nhân Tâm lại nhưng không kịp, một người đàn ông cao to đi về phía Ngũ Nhân Lệ, một tay hắn bấm vào cổ cô ta, chân hung hăng đá vào gối Ngũ Nhân Lệ.
Phịch! Ngũ Nhân Lệ không kịp phát ra một tiếng nói nào liền quỳ xuống đất.
“Cố thiếu! Xử lý cô ta thế nào?”
Cố Tại Viễn xoa lỗ mũi, thờ ơ nói: “Một con nha đầu xấu xí không biết trời cao đất rộng là gì. Thôi thì nhân từ không cần mạng của cô ta, móc hai mắt ra, để cho cô ta làm người tàn phế.”
Ối!
Mọi người kinh sợ hít một hơi khí lạnh, ai cũng không dám thở ra tiếng.
Phó thị trưởng đứng sau lưng Hoắc Phi Đoạt cũng giật nảy mình.
Ngũ Nhân Lệ sợ tới mức hồn bay phách tán, cả người run rẩy, nước mắt chảy xuống không ngừng.
Ngũ Y Y cũng giật mình, quay lại nhìn Hoắc Phi Đoạt, vừa đúng lúc hắn cũng đang nhìn cô. Ánh mắt hai người vô tình chạm vào nhau.
Ngũ Phong Tập lập tức quỳ xuống bên cạnh Cố Tại Viễn, dập đầu nói: “Cố Thiếu, xin ngài hãy tha cho con gái tôi, nó còn nhỏ không hiểu chuyện nên không biết ngài, xin ngài hãy bỏ qua cho nó.”
Ngũ Nhân Ái và Ngũ Nhân Lệ cùng nhau quỳ xuống, vừa khóc vừa van xin.
Ngũ Y Y không nhịn được nhìn Hoắc Phi Đoạt, nhỏ giọng nói: “Chú…”
Hoắc Phi Đoạt khẽ thở dài, lên tiếng: “Tại Viễn.”
“Cái gì? Lão Đại?”
“Một con nha đầu không hiểu chuyện, tha cho cô ta đi.”
Cố Tại Viễn bất mãn chu mỏ: “Tại sao phải thả? Trước kia có người phụ nữ nói ngài thật ngang tàng, đã bị đem ra biển làm mồi cho cá ăn sao? Tại sao phải bỏ qua cho một con xú nha đầu không hiểu chó má này.”
Những lời này lại làm cho mọi người hít một hơi khí lạnh.
Nhìn kĩ! Quả thật Hoắc Phi Đoạt đủ độc ác! Đủ ngang tàng! Đủ kiêu ngạo!
Hoắc Phi Đoạt đi về phía Ngũ Y Y, nhàn nhạt nói: “Nói thế nào cũng là người thân của người này.”
Cố Tại Viễn chép miệng, nói: “Vậy được rồi, nghe theo anh.”
Một người đàn ông áo đen đem Ngũ Nhân Tâm ném xuống, cô ta chật vật nằm dài trên đất, trên mặt xuất hiện vệt máu dài.
Ngũ Phong Tập cùng bọn người Ngũ Nhân Ái vội vàng chạy đến đỡ Ngũ Nhân Lệ dậy.
Tất cả mọi người đều sợ run rẩy.
Tiêu Lạc nãy giờ thờ ơ lạnh nhạt, nhìn Hoắc Phi Đoạt đến gần Ngũ Y Y, rốt cuộc hắn cũng l