Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Tác giả: Chân Huyến Lệ

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342001

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2001 lượt.

hư heo, trên người còn bẩn thỉu, em tưởng rằng tôi nguyện ý ôm em."
Ngũ Y Y nổi đóa, "Tôi, tôi giống heo chỗ nào? Không bẩn có được không?"
Hoắc Phi Đoạt xị mặt, "Cho nên thừa lúc tôi còn có chút kiên nhẫn, không có đem em ném ra ngoài, liền ngoan ngoãn bớt nói đi."
"Kia, vậy tai sao chú lại ôm tôi?"
Nếu tôi nặng như vậy, bẩn như vậy . . . ..
"Em hạn chế đi bộ, tránh cho máu chảy quá nhanh, ảnh hưởng đến bước tiếp theo chữa vết thương cánh tay lành lại."






A Trung len lén nhìn hai người ngồi sau qua kính chiếu hậu, không nhịn được âm thầm thở dài, quả thật là vui mừng oan gia, Ngũ Y Y cùng lão đại ở chung, thật đúng là cãi nhau không ngừng.
Hoắc Phi Đoạt ngồi bên trái Ngũ Y Y, một tay bóp tay phải của cô, âm thầm dùng lực, đưa tới trong cánh tay của cô, một tay điểm vài huyệt vị xung quanh vết thương trên tay cô.
Mặt Ngũ Y Y nhăn lại như trái mướp đắng, dùng tay phải gãi gãi đầu, oán trách, "Chú rốt cuộc đang làm gì? Bóp rất đau!"
Căm hận trừng mắt nhìn đôi mắt dài mê người.
"Hiểu Trung y sao?" Hoắc Phi Đoạt nâng mắt trong suốt, nhìn Ngũ Y Y một cái, đem khuôn mặt mất hứng của nha đầu này thu vào trong mắt.
"Tôi là người điếc sao mà không nghe được giọng nói lớn như cái loa của em?"
Tim gan phổi của Ngũ Y Y đều run rẩy, hơi sợ nói thầm, "Nếu đã nghe được, vì sao chú còn để cho tôi nhắc là lần nữa? Đùa bỡn sao."
"Vật nhỏ! Gan thật lớn rồi, có phải không?"
Hoắc Phi Đoạt mặc dù có vẻ nghêm khắc, nhưng nội lực trong tay vẫn không dừng lại.
Ngũ Y Y quắt miệng nhỏ, sợ hãi nhìn ánh mắt của Hoắc Phi Đoạt.
Mẹ nó, thật là sắc tâm hại chết người, vì sao cô sắp bị chú Hoắc bóp chết, cô lại còn có tâm tư đi thưởng thức dung nhan tuyệt sắc của chú Hoắc đây?
Bờ môi chú Hoắc, thật mê người!
Vừa khốc vừa hấp dẫn!
Vai nam chính đẹp trai nhất trong Manga cũng không có đôi môi khiến cho người ta nhìn vào muốn ăn.
Hoảng hốt ba giây đồng hồ, con ngươi mở to của Ngũ Y Y mới khép lại cúi đầu nhận lối, "Tôi sai rồi. Tôi mới vừa nói sai rồi, có được không? Cầu xin chú đừng hung dữ với tôi."
Trái tim của mình cũng đã bị rèn luyện vô cùng bền chắc, thường bị Hoắc lão đại hung dữ, quả thực rất dễ dàng rèn luyện tâm lý.
Cho Hoắc lão đại khi dễ nữ giúp việc, lại có thêm một phần lợi ích.
Hoắc Phi Đoạt thiếu chút nữa bật cười.
Cái vật nhỏ này, thời điểm gay gắt, líu ríu, liều mạng cái gì cũng dám nói.
Lúc người này nhát gan, vừa giống như con sóc muốn dùng cái đuôi to bao lấy đầu, vô cùng khả ái.
Giờ phút này nhìn thấy dáng vẻ cô mềm mềm phấn nộn, một bụng lửa của Hoắc Phi Đoạt, liền không nhịn được tăng lên.
Nội lựa trong tay vẫn cuồn cuộn không ngừng truyền vào cho cô, gương mặt tuấn tú lại hướng về phía Ngũ Y Y áp sát.
"Nha đầu . . . . ."
"Ừ?"
Ngũ Y Y cảm giác được một mảnh khí nóng bên tai, gương mặt tuán tú đầu độc lòng người kia đã gần như muốn dán tại trên mặt cô, Ngũ Y Y bị tình huống này của Hoắc Phi Đoạt làm nhịp tim chợt loạn, thình thịch thình thịch thình thịch nhảy càng lợi hại.
Mẹ ơi, Chú Hoắc muốn làm gì a.
Không phải muốn hôn cô chứ?
Cường hôn nha…Có phải muốn cạy miệng của cô không? Đưa lưỡi của hắn vào thăm dò? Còn cùng nước miếng của cô hòa chung một chỗ sao?
Mình nên làm cái gì bây giờ? Phản kháng lại hay đón nhận là tốt đây?
Nếu phản kháng…có vẻ như đánh không lại chú Hoắc, kết quả phản kháng vẫn là số không.
Vậy thì không phản kháng, dứt khoát ôm chặt cổ chú Hoắc, chủ động nhiệt tình phối hợp với hắn.
Ách, nhưng nghĩ tới dáng vẻ quả thật rất mất hồn, khẳng định là rất mất mặt nữa.
Chỉ có vài giây, nhưng trong đầu Ngũ Y Y đã suy nghĩ rất nhiều rất nhiều chuyện.
Đôi môi Hoắc Phi Đoạt chỉ cách đôi môi Ngũ Y Y vài cm, hô hấp của hai người hòa vào nhau.
Mùi hương thơm mát tỏa ra từ cơ thể hắn hòa lẫn với hơi thở nam tính của đàn ông bay vào mũi cô, bao bọc cô chặt chẽ.
Hoắc Phi Đoạt nhìn bộ dạng Ngũ Y Y không biết làm sao, ánh mắt chớp lia lịa, bộ dạng bối rối không thôi. Hắn cật lực đè nén lửa nóng trong người mình, cười xấu xa, nói: "Cô bé, coi như em có mắt nhìn, biết nhận sai đúng lúc."
A? Ngũ Y Y trợn to hai mắt nhìn Hoắc Phi Đoạt.
Môi mỏng Hoắc Phi Đoạt nhếch lên: “Nếu không tôi sẽ ném em từ trên xe xuống, sau đó cho xe trực tiếp nghiền nát thành nhân bánh.”
“Hả?” Này, sao chú độc ác như vậy?
Hu hu, chú Hoắc, dù sao tôi cũng là người giúp việc của chú mà.
Hoắc Phi Đoạt rời khỏi Ngũ Y Y, ngồi thẳng người lại, tuy ánh mắt nhìn về phía trước, nhưng khóe miệng âm thầm cười xấu xa, nói thản nhiên: “Em nghĩ gì thế?”
Ngũ Y Y vẫn chưa hoàn hồn lại, sững sốt vài giây rồi quay lại nhìn một bên mặt đẹp đẽ của Hoắc Phi Đoạt: “Cái gì?”
Hoắc Phi Đoạt thản nhiên xoay mặt, nhìn trực tiếp vào Ngũ Y Y, hiện tại không nhìn ra thái độ của hắn là gì: ‘Tôi hỏi em hiện tại đang hiểu lầm cái gì?”
“Hiểu lầm?” Ngũ Y Y cắn môi.
Mẹ ơi, Lão đại Hắc Bang này có phải là thần tiên không? Làm thế nào hắn biết mình ở trước hắn nghĩ những


XtGem Forum catalog