Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm, Một Ngày, Một Năm, Cả Đời

Một Đêm, Một Ngày, Một Năm, Cả Đời

Tác giả: Phù Tô Lục

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134434

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/434 lượt.

tục hút, cho đến khi nước cạn sạch, giọng nói của Cao Phi mới vang trên đỉnh đầu của tôi.
"Cho tôi lý do, Hà Du Cẩn, cho tôi một lý do để từ chối." Anh dường như rất nghiêm túc. Tôi cố gắng moi hết ruột gan, chỉ là moi thủng ruột, tôi cũng chỉ có một lý do.
"Cao Phi, anh biết em yêu anh mà." Tôi nghe thấy mình rầu rĩ nói.
Cao Phi ngồi đó nhìn tôi một lúc lâu, nói: "Tôi biết, từ ngày kết hôn đã biết, cho dù thế thì đã sao?"
Đã đến giờ làm việc, nói xong anh xoay người rời đi.
Tôi ngồi nguyên ở chỗ cũ. Cho đến khi Cao Phi biến mất ngoài tầm mắt, tôi mới như sực tỉnh mộng, bật dậy đuổi theo.
Tôi đuổi kịp anh ở chỗ đèn giao thông, tôi bắt lấy cánh tay anh, móng tay đâm vào trong thịt nhưng tiếng nói lại lí nhí: "Cao Phi, hôm nay là thanh minh." Cuộc đời này quá đau khổ rồi, anh đừng khiến em phải thê thảm hơn nữa.
Cao Phi nhìn tôi, muốn biết tôi còn muốn nói gì nữa.
"Tiết thanh minh đầu tiên của cha em, Cao Phi, ngoài ông ấy ra, anh là người thân duy nhất của em." Cho nên, chỉ cần nửa năm mà thôi, nửa năm đối với một người khỏe mạnh mà nói không đáng kể chút nào, nhưng lại là đoạn thời gian cuối cùng của tôi.
Chết thật ra không hề đáng sợ, cái đáng sợ là phải cô độc đối diện với cái chết.
Tôi cố gắng sắp xếp từ ngữ, hy vọng có thể biểu đạt rõ ràng ý của mình, "Em chỉ muốn anh hoãn lại nửa năm thôi."
Cao Phi dường như không muốn bàn luận vấn đề này với tôi, anh giãy tay tôi ra, sải bước đi về phía trước. Tôi nhìn bóng lưng anh càng lúc càng xa, cảm giác bất lực ùa đến, ngay sau đó, tính cách đại tiểu thư của tôi lại bắt đầu phát tác.
Tôi nói: "Anh biết em có quyền có thế, em có rất nhiều cách có thể hủy bỏ chuyến đi này của anh."
Cao Phi bị tôi chọc tức đến nghiến răng nghiến lợi, trán hằn gân xanh nhìn tôi: "Cô cứ thử xem, Hà Du Cẩn, xem xem cô còn gì có thể uy hiếp được tôi?"
Nói xong giận dữ xoay người bỏ đi, không hề chú ý tới vừa rồi đèn giao thông đã từ xanh chuyển sang đỏ.
Lúc tôi hiểu được chuyện gì đang xảy ra thì cả người đã bị một vật nặng nề đâm mạnh vào, sau đó bị hất tung lên không, tôi nhìn thấy máu loang đầy trời và ranh giới tử vong quẩn quanh trong lòng bàn tay.
Cho nên có đôi khi bản năng thật là đáng xấu hổ
Tôi là người tham sống sợ chết. Việc này tôi thẳng thắn thừa nhận.
Tôi vẫn rất nhát gan, nhớ lại hồi đi nhà trẻ, có đứa bạn cướp mất thứ gì đó của tôi, tôi bị chèn ép cũng không dám phản kháng. Bọn nó làm ầm lên không cho tôi ngủ trưa, để tôi phải nhận lỗi thay người khác, tôi vẫn đều cam tâm chịu đựng. Gặp được Cao Phi chắc là lần dũng cảm duy nhất của tôi, dũng cảm tới mức không từ thủ đoạn nào.
Sau khi lấy Cao Phi, tôi đếm từng ngày còn sống trên đầu ngón tay. Tôi không chịu tiếp nhận điều trị không có nghĩa là tôi không sợ chết. Mà ngược lại còn thấy sợ hơn, tôi sợ nếu chữa trị không tốt, vừa lên bàn mổ đã xảy ra bất trắc, hoặc trong quá trình tiếp nhận điều trị, tóc bị rụng sạch, biến thành xấu kinh khủng khiếp.
Tóm lại, tôi không dám đánh cuộc gì cả, nhất là dùng khoảng thời gian sống chung của tôi và Cao Phi để đánh cuộc.
Nhưng lúc này đây, tôi lại hi vọng tột cùng là chính mình đã chết. Như vậy, ít nhất về sau Cao Phi sẽ nhớ rõ có một người đã từng liều chết cứu anh. Món nợ sinh mạng này, anh sẽ không thể nào quên được.
Chỉ là dù ý thức có kiên quyết đến đâu, lúc này thân thể lại còn ngoan cố hơn. Thế nên đôi lúc bản năng thật là đáng xấu hổ.
Tôi mở mắt ra đã là buổi sáng ngày nào đó, ánh nắng sáng rọi, không biết giờ là mấy giờ, tôi nhìn thấy chim sẻ đang nhảy lóc chóc trên bệ cửa sổ.
Tôi di động cơ thể, cả người đau đớn.
Y tá đúng giờ tới kiểm tra cho tôi phát hiện ra, gọi bác sĩ tới. Bác sĩ mặc áo dài trắng. Cao Phi nối gót theo sau.
"Cô rất may mắn đấy, nhưng cũng vô cùng bất hạnh."
Tôi gật đầu. Tôi vốn có bệnh nặng trong người còn đụng phải tai nạn xe cộ, có thể sống sót đã thật sự là một kỳ tích. Nhưng đáng tiếc, mạng sống vốn ngắn ngủi này của tôi sẽ lại giảm xuống còn bao nhiêu đây.
Ông ta kiểm tra hàng loạt cho tôi, vừa ghi ghi chép chép vào sổ vừa hỏi tôi: "Có bác sĩ điều trị riêng không?"
Tôi gật đầu, chưa được xem là bác sĩ điều trị riêng nhưng tôi cũng lấy thuốc ở đó.
"Chốc nữa nói cho chúng tôi biết số điện thoại của ông ấy." Nói rồi liếc qua Cao Phi."Chồng cô cũng không biết liên lạc bằng cách nào. Chúng tôi sẽ liên hệ với ông ấy."
Bác sĩ rời đi, y tá đi theo, trong phòng bệnh chỉ còn hai người.
Tôi không biết tôi đã hôn mê mấy ngày. Cao Phi vẫn mặc bộ quần áo hôm thanh minh, có chút lôi thôi, tay áo đã có vài nếp nhăn, trừng mắt nhìn tôi, trong mắt vằn tơ máu dày đặc.
Tôi muốn nói, nhưng lại không biết mở miệng kiểu gì, bất đắc dĩ đành phải lựa chọn im lặng,
Lúc y tá đến đổi thuốc, tôi nói với cô ấy mình đói bụng, muốn ăn cháo táo đỏ, phải thật đặc. Tôi đặc biệt nói mình rất kén ăn.
Y tá nhìn Cao Phi khó hiểu nói: "Người nhà chăm sóc bệnh nhân kiểu gì vậy? Ngay cả bệnh nhân đói bụng cũng không biết?" Lại nhìn qua tôi: "Giờ này làm gì có chỗ nào mua được cháo thậ