XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm, Một Ngày, Một Năm, Cả Đời

Một Đêm, Một Ngày, Một Năm, Cả Đời

Tác giả: Phù Tô Lục

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134432

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/432 lượt.

rực rỡ. Tôi đứng cạnh cột đèn giao thông xanh đỏ, nheo mắt. Tôi nhìn thấy ở bên đường đối diện có một đứa bé thân thể trần truồng đi về phía mình, quá bé nhỏ, đi xuyên qua dòng người đông đúc, đến mức tôi nghĩ rằng nó bất cứ lúc nào cũng có khả năng bị một đôi chân giẫm nát dưới gót giày. Có lẽ nó chỉ bằng một con gà con lớn vậy, lảo đà lảo đảo, rất không ổn định. Mọi người xung quanh cũng không phát hiện ra nó. Giày da, quần tây, váy đủ màu sắc xẹt qua bên người nó. Nó biến mất một lúc, lại mang theo nụ cười xuất hiện, dần dần dần nó vươn cánh tay còn chưa đủ dài kia ra, khuỷu tay của cánh tay đó vẫn còn dính liền với lồng ngực, hai cánh tay giang ra như vậy, thoạt nhìn giống như một con dơi màu da nhỏ xíu. Tôi nhìn thấy nó mỉm cười, tôi nghe thấy từ trong yết hầu nho nhỏ của nó phát ra âm thanh khù khụ như một tiếng kêu la. Trong mắt tôi một mảng ướt át, sương trắng cùng ánh đèn trong phút chốc giao hòa. Gió lạnh thổi qua, thổi đứa bé đó tiêu tan. Tôi lần sờ hai má lạnh buốt, tôi biết mình đã khóc.
Sau đó, tôi bước chân phẫn nộ đi vào biệt thự của Hà Du Cẩn. Tôi thô bạo dùng chìa khóa mở cửa. Tôi chạy một mạch đến phòng ngủ, hung hăng cầm hình của em, ném mạnh xuống. Thủy tinh vỡ nát, vừa vặn rạn ra một vết nứt trên khuôn mặt của Hà Du Cẩn, như một đóa hoa quỷ dị. Tôi quát với em trong tấm ảnh: "Hà Du Cẩn, cô lại dối trá, cô đã nói cô sẽ không còn trên trần gian này nữa, không có tuổi thọ. Mà tôi cuối cùng sẽ giống như người bình thường, cô nhìn xem cô lại làm gì? Tại sao ngay cả khi chết rồi cô cũng không buông tha cho tôi." Trong hình em hiện lên rõ ràng, vẫn nụ cười như thế, em là người duy nhất trên thế giới này trong di ảnh cũng có thể cười đến vô tâm vô phế.
Gào thét xong câu đó, tôi cũng mất hết sức lực, tôi ngã xuống giường, mệt mỏi rã rời. Trước mắt tôi lại xuất hiện ảo ảnh của đứa bé đó, nó cười với tôi, phát ra cùng một âm thanh như thế. Tôi vùi đầu chôn trong chăn nghĩ, đừng, đừng, đừng như thế này.
Quá nửa đêm, tôi tỉnh lại, ảnh Hà Du Cẩn vẫn nằm ở đó, mảnh vụn thủy tinh vương vãi.
Tôi cúi người nhặt nó lên, bởi vì lực va đập khi rơi, chỗ thủy tinh vụn vạch một vết trên khuôn mặt Hà Du Cẩn, có chút xấu xí. Tôi muốn đem chúng vứt hết, có lẽ tôi có thể đổi một tấm khác thay thế. Nhưng tay tôi mới vươn đến thùng rác, tôi đột nhiên nhận ra một vấn đề, tôi không có ảnh chụp của Hà Du Cẩn, một tấm cũng không có, không cất ảnh trong ví tiền, cũng không cất giữ bất cứ tấm ảnh nào của em. Tay tôi bắt đầu run rẩy, tôi nhìn tấm ảnh bị hủy hoại trong tay mình. Tôi nói với em "Đáng đời, ai bảo cô như thế." Tôi chỉnh sửa lại tấm ảnh rồi đặt trên đầu giường, có lẽ sau này tôi cần phải đến hiệu ảnh để xóa đi dấu vết. Tôi nằm trên giường, không ngủ tiếp được nữa, tôi quyết định tâm sự với Hà Du Cẩn, tôi nói: "Em có thể đối xử với anh như thế không?" Tôi nghiêng người, nghiêng đầu nhìn em, hỏi: "Nếu là em, em có đối xử với anh như vậy không?" Nếu là Hà Du Cẩn, nếu như cô ấy có con của tôi, nếu như, cô ấy phát hiện ra tôi có chút thần kinh bất thường, trong khi chúng tôi đang là vợ chồng lại quá thương nhớ Giai Cảnh hoặc thậm chí ảo tưởng cô ấy còn sống, ở bên cạnh tôi, nếu thế cô ấy có thể phá bỏ cái thai hay không, sau đó, muốn tôi đi gặp bác sĩ hay không. Tôi tập hợp lại toàn bộ những chuyện vụn vặt với Hà Du Cẩn, tôi dựa vào mọi hành động của em để đoán xem em hẳn phải dùng phản ứng như thế nào để đối xử với tôi, nhưng tôi nghĩ hơn nửa ngày cũng chỉ nghĩ được, nếu như em mang thai, em nhất định sẽ cười hì hì đến trước mặt tôi, nói, “Cao Phi, em mang thai”. Nếu như, tôi có bệnh, thậm chí bác sĩ đã chẩn đoán chính xác, em cũng chỉ biết nói, “Cao Phi, em yêu anh.”
Tình yêu của cô ấy cho tới bây giờ đều là độc lập, thậm chí là độc lập đến có chút không giải thích được, dù cho không được đáp lại vẫn có thể ngoan cường sinh tồn tốt. Tôi áp mặt vào hình của em trong ảnh nói: "Hà Du Cẩn, em có đối xử với anh như vậy hay không?"
Quá trình ly hôn của tôi và Giai Cảnh rất dễ dàng thuận lợi. Ly hôn cũng suôn sẻ bất ngờ. Giai Cảnh và tôi đều hiểu biết lẫn nhau, hiểu rõ rằng hôn nhân của chúng tôi không thể tiếp tục. Cha mẹ Giai Cảnh hiển nhiên là cầu còn không được, nhìn giấy chứng nhận kết hôn của tôi và Giai Cảnh như được đại xá, rốt cục thoát khỏi một cái phần tử nguy cơ tiềm ẩn là tôi. Mẹ Giai Cảnh nắm lấy cánh tay của Giai Cảnh hết nhìn lên lại nhìn xuống nói: "Cám ơn trời đất, rốt cục con cũng thoát khỏi thằng như thế, hôm nay trở về mẹ nhất định phải thành tâm thắp hương bái Phật, cầu xin cho con không phải dính líu hơn nữa với thằng đó." Giai Cảnh bối rối cười với tôi, xin lỗi vì hành động thất lễ của mẹ cô ấy, mà tôi không hề chú ý. Nhưng tôi không hiểu rốt cuộc tôi đã làm gì mà khiến cho bà coi tôi như rắn rết, tránh không được. Bà chẳng qua là từ Giai Cảnh mới biết tôi có khả năng có ít bệnh thần kinh, mà loại bệnh này lại ảnh hưởng đến hạnh phúc của Giai Cảnh mà thôi. Đây cũng chẳng phải chuyện gì ghê gớm lắm, bởi vì tôi chưa từng làm bất kỳ chuyện gì mất nhân tính, cũng không biểu hiện tri