Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em
Tác giả: Tả Vi
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341017
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1017 lượt.
t hợp bán cà phê, bán kem lại bán thức ăn nhẹ cùng với bánh bông lan, còn có một đám khách nói chuyện phiếm rôm rả giống như là đang ở chợ cò kè mặc cả…
Cái loại tiệm nhỏ “lộn xộn” này, nghĩ thế nào cũng không giống địa điểm ông nội sẽ thích, thực không hiểu làm sao ông có thể thường xuyên tới nơi này dùng cơm. Nhưng nghe bác tài xế vừa về hưu nói Mạc Đông Hán một năm qua hầu như tuần nào cũng sẽ tới tiệm ngồi chơi, có khi thậm chí nghỉ ngơi hết thảy cả buổi chiều.
Mạc Kiệt thực sự không hiểu, hắn không rõ nguyên nhân tại sao ông đem toàn bộ cổ phần công ty lưu cho một nữ nhân viên phục vụ…
“Không hợp khẩu vị của anh sao?”
Ngẩng đầu, Đường Hải Nhân đang đứng ở bên cạnh bàn, hoang mang nhìn món bánh sôcôla cuốn chưa hề bị đụng tới trong đĩa của hắn cùng nước trong ly sinh tố hoa quả giảm xuống không đến hai cm.
“Không phải, là do bản thân tôi… Bởi vì gần đây xảy ra một vài chuyện, đột nhiên có chút luyến tiếc dùng hết phần ăn may mắn này, có thể vì tôi tạm để nguyên ổ bánh bông lan này không?” Nụ cười của hắn lại trong nháy mắt điều chỉnh thành một độ cong tao nhã, giọng điệu lại lộ ra vẻ u sầu nhàn nhạt.
Hắn nói may mắn? Nhưng ổ bánh bông lan kia rõ ràng là cô dùng để xin lỗi hắn, xem ra hắn hẳn là gặp một vài việc quấy nhiễu phiền lòng…
Cô tự nhiên thật muốn quan tâm người đàn ông mặt mang nụ cười nhưng ánh mắt lại có điểm u buồn này, nhưng nghĩ đến hai người dù sao cũng là lần đầu tiên gặp mặt, hỏi việc riêng của người khác tựa hồ không lễ phép mấy, vì thế cô kiềm chế cơn xúc động kia xuống, cười cười với hắn. “Tôi giúp anh đóng gói lại, hoan nghênh anh lần sau lại đến.”
Cô không biết người mà bản thân hoan nghênh là loại đàn ông gì.
Sau nụ cười của hắn kỳ thực là bụng dạ khó lường.
“Cám ơn.” Nhưng ở mặt ngoài, hắn tuyệt đối là người lịch thiệp mười phần, luôn có thể dùng biểu cảm, dáng vẻ tinh chuẩn để thành công đắp nặn ấn tượng mà hắn muốn mang lại cho người khác.
Lát sau, Đường Hải Nhân tiễn hắn ra tới cửa tiệm, bắt gặp được một cô gái dắt chó, còn dùng xe em bé đẩy một đám chó con, cô lập tức ngồi xổm xuống giang hai tay ôm con chó kia.
“Tiểu công chúa, em ở cữ xong rồi a, cục cưng thật đáng yêu nha… Mấy bé là trai hay gái đây…”
Người đàn ông đi đã xa quay đầu nhìn một cái, thấy một màn “chói lọi huy hoàng” kia, lại quay lưng nhìn ánh mắt cô càng khó có thể tin hơn.
Giống cô ta, cái loại phụ nữ này… Rốt cuộc vì sao? Dựa vào cái gì!
Đi đến khách sạn nơi tổ chức tiệc tối, Từ Vĩ Dân đã chuẩn bị ổn thỏa một bộ âu phục chờ hắn, cũng chuẩn bị luôn một gian phòng để hắn thay quần áo.
“Anh có biết người phụ nữ kia bình thường đến cỡ nào không? Cô ta thậm chí sẽ chào hỏi với chó, hỏi han ân cần chúng nó.” Hắn đem ổ bánh bông lan kia đưa cho trợ lý, lập tức bắt đầu thay quần áo.
Từ nụ cười thâm của hắn cùng với giọng điệu không cho là đúng, liền hiểu được việc kia ở trong lòng hắn là chuyện ngu xuẩn đến cỡ nào.
Vậy mà thế nhưng người ông từ trước đến nay luôn nghiêm khắc, khôn khéo lại đem tất cả cổ phần công ty sở hữu cho người phụ nữ kia, một người phụ nữ ngay cả xưng là“đối thủ” cũng không hơn!
Bất kể hắn nhìn thế nào, người phụ nữ kia đều không có nửa điểm “lực chiến đấu”, cô ta vừa không quyến rũ, cũng không đặc biệt xinh đẹp, lại càng không giống người có cái gì tâm cơ thâm trầm, chỉ là cười rộ lên giống đường tan chảy, ngọt ngào, làm cho người ta cảm thấy rất thoải mái, vẻ mặt ngây thơ cũng đáng yêu đến nỗi làm cho người ta cảm thấy cô ta hẳn là rất dễ lừa…
Không may, nếu cô bị lừa, hắn cũng sẽ dính dáng bị hao tổn.
“Tổng giám đốc đã nghĩ ra phương pháp giành lại cổ phần công ty chưa?” Từ Vĩ Dân lưng đưa về phía sếp, nhìn bánh bông lan sôcôla trong tay.
Đồ ngọt là thứ sếp của hắn cự tuyệt dính dáng, cho nên hắn có chút ngoài ý muốn sếp sẽ mang về loại “đồ lưu niệm” này.
“Không cần giành lại, cổ phần công ty này tự nhiên sẽ thuộc về tôi.” Mạc Kiệt lưu loát thay xong toàn bộ quần áo, ngay cả giày da cũng thay mới luôn.
“…” Nét mặt Từ Vĩ Dân có chút tò mò nhưng hắn không dám thật sự hỏi ra miệng. Đi theo bên người sếp làm việc năm năm, hắn có khi vẫn không đoán được tâm tư của sếp.
Mạc Kiệt nhếch môi lên, thoải mái mà nói: “Kết hôn không phải là thành sao.”
Chỉ cần cưới người phụ nữ kia, hắn có thể danh chính ngôn thuận kế thừa danh nghĩa một phần ba cổ phần công ty của ông, vẫn như cũ có thể trở thành cổ đông lớn nhất của Phú Thái, không còn phải oan uổng mà đứng vị trí thứ hai, mà là thực tế nắm quyền kinh doanh của tập đoàn.
Phương pháp này so với việc đi tìm cô đàm phán, điều đình, chi tiền mua lại cổ phần công ty mà cô kế thừa thật sự là đơn giản hơn. Bằng không ích lợi ở trước mặt, ai biết được người phụ nữ nhìn như đơn thuần kia có thể hay không đột nhiên biến trở thành con rắn tham lam.
“Tôi, muốn trở thành chồng của cô gái kia.” Nhớ tới vẻ mặt mê muội, khờ ngốc nhìn hắn của người phụ nữ kia, hắn định liệu trước kế hoạch này, vấn đề lương tâm là hắn cũng không hề lừa gạt tình cảm người khác, cũng may mắn bản thân cũ