Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh
Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.
ng như Vân Nam, khí hậu quen thuộc khiến cô không có cảm giác xa nhà.
Bây giờ nghĩ lại thấy bản thân mình đã ở rất nhiều nơi. Vài năm trước ở Bỉ, cũng là đất nước nhiều mưa, khí hậu rất thoải mái. Nhiệt độ cao nhất vào mùa hè chỉ là 28 độ, mùa đông nhiệt độ thấp nhất vào ban đêm cũng chỉ 0 độ.
Tuy là có nhiều trận tuyết rơi, nhưng cũng chỉ là những hạt mưa dính vào nhau, rơi xuống thì thành tuyết.
Trận tuyết lớn khiến xe cộ xếp thành hàng hơn 900 km kia cũng là mười năm khó gặp.
Khi đó cô được đưa vào bệnh viện. Vị bác sĩ người Bỉ không ngừng dùng tiếng Pháp hỏi cô ai đã lấy viên đạn ra? Trình Mục cuối cùng cũng thừa nhận là anh, cô thật kinh ngạc vì anh gan lớn như thế. Chẳng qua trong tay anh không có dụng cụ nào nên miệng vết thương trông rất khó coi.
Sau đó lại chữa trị, nhưng trên sườn tay phải của cô để lại một vết sẹo.
Những bạn học đi cùng bị dọa không ít, nhưng người trúng đạn là cô lại rất bình tĩnh. Trước đây cô ở Vân Nam cũng đã thấy qua cuộc đấu súng thật sự, cho nên trừ cảm giác đau đớn thì không còn cảm xúc gì đặc biệt. Từ khi lấy lời khai với cảnh sát đến khi đưa cô vào bệnh viên, Trình Mục cũng như cô, rất bình tĩnh, không có dấu hiệu hoảng sợ nào khiến cô rất kinh ngạc.
Khi đó cô chỉ nghĩ đầu óc mỗi người cấu tạo không giống nhau.
Bây giờ ngẫm lại, cô cuối cùng cũng hiểu rõ. Trình gia là gia tộc buôn bán vũ khí, hắn sợ mới là lạ.
Khó trách, hắn mới từ đầu đến cuối chỉ biết hỏi cô: “Cô có sao không?”
Thật sự là… Quá đáng.
Khi đó thời tiết rất ẩm ướt, miệng vết thương cũng rất khó phục hồi.
Sau khi trở lại trường học, mọi người phát hiện bên cạnh cô có thêm một người đàn ông xinh đẹp hỗn huyết, kiêm nhiệm bảo mẫu. Lúc ấy Nam Bắc ở cùng phòng với một cô gái người Nga, nghĩ rằng hắn ra vào phòng cô sẽ gặp không ít không ít khó khăn. Không ngờ cô bạn cùng phòng lại tốt bụng mà phối hợp với hắn.
Một buổi tối, cô vùi đầu vào bài vở, cô bạn cùng phòng liền hỏi được một người đàn ông như hắn thầm mến lâu như vậy thì có cảm giác gì? Cô mờ mịt không hiểu, cô gái Nga mặc quần đùi lắc lư trước mắt cô nói, Trình Mục đã bắt đầu chú ý tới cô ngay từ khi cô vào học.
Chuyện này Nam Bắc thật sự không biết. Giờ đây biết điều này, cô bắt đầu chút cảm xúc kì lạ.
Nhưng gia đình đặc biệt khiến cô không dám có ý nghĩ gì sâu xa. Hơn nữa, cô lại kém hắn xa như vậy.
Trình Mục là tài năng của khoa vật lý, đáng lẽ nên học đến cuối cùng rồi thuận lợi vào phòng thí nghiệm mới đúng.
Căn bản sẽ không có gì ngăn trở đường đi của hắn.
Chỉ có một lần, chỉ có một lần đó, cô thử hỏi hắn.
“Anh có ý kiến gì đôi với việc buôn bán vũ khí không? Anh muốn sống cuộc sống này không?” Cô tựa đầu vào ghế, lặng lẽ ngắm hắn.
Cô rất thích cùng hắn nói chuyện bằng tiếng Trung.
Giọng nói của hắn thật sự là rất chuẩn.
Trình Mục liếc cô một cái, dùng bút gõ nhẹ trên mặt bàn. Một lát sau nở nụ cười như con cáo giảo hoạt: “Nghe như vậy, có vẻ cô rất muốn sống cuộc sống này?”
“Làm sao có thể.” Cô rung đùi đắc ý, cười nhạt.
Buổi chiều kia, bên ngoài mưa dầm rả rích. Bên trong hắn ngồi rất gần cô. Quần áo trên người có mùi thơm nhàn nhạt, hương vị ấm áp.
Không thể không nói, sau này cô không thể tìm được một bảo mẫu tri kỉ như vậy.
****************
Chú thích:
[1'>: Tiếng Quảng Đông là một nhóm ngữ âm chính trong tiếng Trung Quốc được nói chủ yếu ở các vùng Đông Nam của Trung Quốc, Hồng Kông, Ma Cao; nó cũng được dùng bởi một số Hoa Kiều sống ở Đông Nam Á và các nơi khác trên thế giới. Tại Trung Quốc, tiếng Quảng Đông còn được gọi là “Việt ngữ” vì hai tỉnh Quảng Đông và Quảng Tây nguyên trước là đất của dân tộc Bách Việt (vùng đất mà ngày nay thuộc lãnh thổ phía Nam Trung Quốc cùng một phần ở thượng du, trung và đồng bằng châu thổ miền Bắc Việt Nam), nên họ gọi hai tỉnh ấy là tỉnh Việt.
Trình thị Trình Mục Dương (2)
Edit: Nguyệt Sắc
Nam Bắc không phải là con cháu Thẩm gia cho nên đến ngày tế tổ, cô đương nhiên trở thành người nhàn rỗi nhất.
Thẩm thị tại Giang Nam đã truyền thừa (truyền lại và kế thừa) được hai mươi sáu thế hệ, mấy trăm năm qua vẫn vững chắc, tất nhiên sẽ được mọi người quan tâm chú ý. Lần này là lần đầu tiên sau hai mươi mấy năm ông Thẩm mới trở về quê hương tế tổ, đương nhiên không thể thiếu báo chí phóng viên.
Thời điểm ánh sáng mặt trời dần hé lên, tế tổ đã bắt đầu.
Nam Bắc đi theo bên cạnh Thẩm Gia Minh, bị không ít máy ảnh ghi hình lại. Khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt khẽ nhếch, rất ít cười.
Chỉ có đôi khi cùng ông Thẩm nói chuyện cô mới nở nụ cười. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ Thẩm Gia Minh cùng cô là một đôi.
Nhưng nếu nghe cuộc nói chuyên của hai người thì mới biết được sai lầm của mình.
Chính là sai mười phần.
“Nào, cười cái coi.” Thẩm Gia Minh nghiêng đầu cười một cách chuyên nghiệp, “Ngày mai khẳng định em sẽ có ảnh chụp trên báo.”
Cô đương nhiên biết ý đồ của hắn nhưng vẫn phối hợp: “Gần đây có phải anh định hợp lại với Danh