Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342222

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2222 lượt.

g bếp ném cho cô, còn mình thì vào phòng tắm bưng ra một chậu nước. Hai người hợp tác lau từ trong ra ngoài căn nhà một lần. Bạch Khả mà đã làm việc thì không bao giờ qua loa, chỉ là cửa sổ mà lau hơn nửa tiếng, chờ cô vừa lòng, lúc nhìn lại, trong phòng đã sớm sáng sủa hẳn lên.
“Anh làm tốt chứ?” Đường Nhất Đường chống nạnh, tựa vào chổi đứng cười trong phòng khách.
Làm vệ sinh xong xuôi đã là giữa trưa, hai người ăn qua loa vài thứ rồi lên trấn trên mua vật dụng hàng ngày. Đường Nhất Đường để ý thông tin tuyển dụng, bỏ qua những tin cần bằng cấp, còn lại đều là bán sức lao động, còn gọi là nghề tay chân. Không cần vốn, thu nhập cao, chỉ cần địa vị xã hội thấp. So với nghề vũ nam thoát y ban đầu của anh, ngoài việc bán những thứ không giống nhau, cũng không khác nhau nhiều lắm. Có thể cải thiện cái gì chứ?
Anh do dự lại bị một câu của Bạch Khả “Những người lao động vinh quang nhất” làm tiêu tan. Bắt đầu từ lao động chân tay, tiết kiệm đủ tiền để anh học đại học không phải là khó khăn.
Sau khi thu xếp cho Bạch Khả xong xuôi, anh tìm thấy công việc lái xe giao hàng. Cái tốt là được phân xe làm phương tiện đi lại.
Vốn tưởng rằng cuộc sống tạm này đã đi vào quỹ đạo, thì bất ngờ xảy ra biến động lại khiến Bạch Khả trở tay không kịp.
Đường Nhất Đường không cho cô ra ngoài làm việc cô cũng không cưỡng cầu, cái thật sự khiến cô khó chịu là anh cứ khóa cô trong nhà. Ban đầu là anh nhất thời sơ ý, nhưng liên tiếp vài ngày đều là như vậy. Cho dù cô có lành tính cũng không nhịn được mà oán giận anh vài lần. Không nghĩ tới người nọ chẳng những không áy náy, còn đúng lý hợp tình nói như vậy là vì an toàn của cô.
“Cho em ra ngoài đi, đừng nhốt em nữa.” Cô không còn cách nào, chỉ có thể xin xỏ.
“Không được. Nơi này hoang vắng như vậy, em đi lạc thì biết làm sao?” Anh đã hạ quyết tâm một bước cũng không cho cô rời đi. Bóng ma bạo động ở lại trong lòng, đánh thức sự cố chấp của anh. Đây gần như là bệnh lý.
Anh phải giải thích cho cô thế nào? Một người lớn như anh, thứ thiếu hụt nhất chính là cảm giác an toàn. Anh cho cô được, lại không cho mình được.
“Nếu em cảm thấy chán, có thể xem TV, không thích xem TV có thể đọc sách,” Anh không đếm xỉa đến bất mãn của cô, đặt một cuốn sách lên bàn trong phòng khách nói, “Không phải em thích tập thơ sao? Lần trước đã bị cháy hết, anh mua lại cho em, đủ để em đọc dài dài.”
“Em không đi xa đâu, chỉ ở gần đây thôi.” Cô lại năn nỉ. Rõ ràng trước kia rất dễ nói chuyện, còn để cô tiễn Ngụy Minh Minh về nhà. Cô không nghĩ ra vì sao anh lại trở về như trước, còn trầm trọng hơn.
“Một bước cũng không được.” Anh không để ý tới cô, tắm rửa xong liền trần truồng nằm trên giường.
Cô thở phì phì ngồi bên giường trừng anh, anh nheo mắt lại nhìn cô liếc mắt một cái. Anh thật muốn nhìn xem cô nhóc kia có thể dùng biện pháp gì để thuyết phục anh. Nhưng mà mặc kệ cô dùng cách gì, đều vô ích.
“Anh...... Anh...... Vô lý!” Cô cảm thấy ấm ức. Người chồng cô hoàn toàn tin tưởng lại nhốt cô như tội phạm, còn làm như không có việc gì mà đi ngủ.
Anh quay lưng nên không nhìn thấy vẻ mặt đáng thương của cô.
Cô còn muốn mắng nữa, nhưng trong lúc vô tình lại nhìn thấy vêt thương trên người anh, đau lòng mắng không ra miệng. Nhớ khi gặp anh ở câu lạc bộ, ngay cả khăn tay đều phải có người chuẩn bị riêng cho anh, mặc quần áo gì, uống rượu gì toàn chọn loại mình thích nhất. Hiện tại, anh đã sớm không còn để ý đến quần áo, làn da hoàn mỹ đều là vết xanh tím.
Cô kéo tay anh qua, trên tay anh có một móng tay tím bầm, bên trong tụ máu. Mở ra, trong lòng bàn tay thô ráp có những vết chai dày.
Ấm ức biến thành xót xa. Cô sơ ý như vậy, không chăm chú quan tâm đến anh.
Trong lòng bàn tay truyền đến cảm giác man mát, anh quay đầu, thấy cô im lặng rơi nước mắt.
“Khóc cái gì?” Anh hơi kinh hoảng bật dậy.
Cô chỉ khóc không nói lời nào.
“Tủi thân đến vậy sao?” Anh chọc chọc ót cô.
Cô hất tay anh ra. Nhìn anh càng như vậy càng oán trách anh. Anh tước đoạt quyền thể hiện các giá trị riêng của cô, để cô nhìn thấy anh bị thương. Ngoài đau lòng ra, cái gì cũng không làm được. Càng bực mình hơn là, bởi cái kiểu ấy, đối với những lý do cấm đoán của anh, cô căn bản không đành lòng, cũng không còn sức mà cãi lại.
“Đừng khóc,” Anh xoa tóc cô, “Cô nhóc này, gặp phải việc lớn thì rất bình tĩnh, sao cứ thấy anh liền khóc lóc như vậy chứ?”
“Bởi vì anh!” Cô hét, còn muốn bổ sung thêm hai câu, miệng đã bị anh che lại.
Anh nói: “Vì là anh nên mới thế, đổi lại là người khác xem, có ai muốn nhốt em chứ? Ăn sạch cơm cũng không chịu đẻ trứng. A! Em cắn anh!” Anh thu tay lại, ấn cô trên giường chặn lại nói: “Anh cũng phải cắn trả mới được.” Nói xong, liền tập kích vành tai cô.
Dưới thế công vừa liếm vừa cắn của anh, cô tránh né không kịp. Dứt khoát không thèm phản kháng, không rên một tiếng. Cứ nằm đấy mặc anh đùa bỡn.
“Này, em cũng nên phối hợp chút chứ!” Anh vén mấy sợi tóc trước mặt cô, quay mặt cô đối mặt với mình. Lòng bàn tay thấm ướt, nước mắt của cô vẫn không ngừn