XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342241

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2241 lượt.

ù quáng.” Nói xong, anh mở bàn tay, một cây thập tự giá bằng bạc nằm trong lòng bàn tay.
“Còn nhớ cậu bé gypsy kia không? Đây là của nó tặng anh.” Anh nói.
Cây thập tự giá đó có chút đặc biệt, kích thước tương đương với một đồng xu. Mặt trên không có chúa Jesus, mà chỉ khắc hoa văn tinh xảo.
“Nhìn này.” Anh ôm chầm phía sau cô, đặt cây thập tự giá ở trước mắt cô, không biết vì sao, phần thân đột nhiên kéo dài ra, chừng nửa thước (1 thước = 1/3m).
“Anh làm như thế nào vậy!” Cô ngạc nhiên hỏi.
Anh mỉm cười: “Đây là trò ảo thuật của người gypsy.” Cầm lấy ngón tay cô đặt trên đỉnh cây thập tự giá, anh nhẹ nhàng nhấn một cái. Thông qua kẻ hở, phần thân thụt vào, trở lại chiều dài vốn có. Cô tò mò lại nhấn một cái, phần thân lại lần nữa kéo dài ra.
“Rất thần kỳ.” Cô thở mạnh.
“Còn có thứ thần kỳ hơn.” Anh kéo sự chú ý của cô lại, nói, “Em biết làm cách nào để một cây kim có thể giết người khi đọ sức không? Cho dù đối phương có mạnh hơn em gấp mười lần.”
Anh kề sát cơ thể cô, tay phải đặt trên đùi cô chậm rãi dời lên trên, đi tới chỗ nối liền bụng và đùi cô, chấm chấm nói: “Nơi này.”
Xúc cảm dịu dàng vẫn dừng lại trên đùi, ngửa cổ cô lên. Anh mút nơi có mạch đang đập, lưu lại một vết màu hồng rõ rệt, nói: “Nơi này nữa, hai chỗ này, chỉ cần đâm trúng một kim máu sẽ không ngừng chảy.”
Hơi nóng thổi vào tai, cô nhịn không được muốn tách khỏi.
“Còn một chỗ.” Anh liếm vành tai cô, cắn nhẹ.
“Lỗ tai?” Cô hỏi.
“Đúng, lỗ tai,” Anh nâng cây kim đang để gần mặt cô lên, trầm giọng nói, “Chỉ cần đâm kim vào tai hắn, lại dùng sức đảo một cái......” Tay anh vung lên làm tư thế đang đảo, mũi kim sáng loáng vẽ ra độ cong kỳ dị. Anh thấy Bạch Khả rụt lại.
“Xuyên qua màng nhĩ chính là não bộ, đảo nát đầu hắn, thần tiên cũng không cứu được.”
Anh thu kim lại, xoay người Bạch Khả đối mặt với mình, nói, “Nghĩ tới nghĩ lui đây là cách duy nhất em có thể hiểu, nhớ kỹ. Nếu hắn uy hiếp đến tính mạng của em, hãy dùng cách anh vừa mới dạy em. Nếu chỉ là xâm phạm, mà em lại không có vũ khí nên không thể phản kháng, thì hãy thỏa hiệp với hắn. Em chắc chắn em nghe hiểu hết chứ?”
“Hiểu mà.” Cô cố gắng để nói chân thành.
Anh xoa xoa tóc cô để bày tỏ khen ngợi, sau đó cúi đầu tháo dây chuyền bạc trên cổ, treo cây thập tự giá vào, đeo lại trên cổ cô. Anh vừa vén tóc cô vừa nói: “Thứ này phải mang theo bên người. Trong ngăn kéo thứ hai trên tủ đầu giường trong phòng có khẩu súng, em biết dùng thế nào rồi.”
Dặn dò xong, anh thở phào nhẹ nhõm. Đổi lại Bạch Khả mang vẻ mặt ngưng trọng, cô nói: “Anh cũng vậy.”
“Cũng vậy? Cũng vậy cái gì?”
“Không được phản kháng. Nếu có người xâm phạm anh......”
“Đùa cái gì chứ. Có người dám xâm phạm anh, một quyền của anh sẽ đánh hắn bay về nhà.”
“Nhưng anh đang bị bệnh.” Cô nhíu mày nói, “Em cũng chỉ cần anh còn sống, cái khác không quan tâm.”
“Cô bé ngốc, anh và em không giống nhau, anh là đàn ông.”
“Có cái gì không giống nhau chứ! Đàn ông cũng là người, đàn bà cũng là người.” Cô nhỏ giọng nói thầm.
Anh kéo cô qua, chen vào giữa hai chân cô, cách lớp quần ma sát nơi mềm mại mẫn cảm của cô.
“Giống nhau không?” Anh hỏi mờ ám.
Cô lập tức đỏ cả mặt.






Ngày hôm sau, người của công ty vận chuyển gọi điện thoại tới muốn anh tiếp tục đi làm. Anh lịch sự từ chối, cũng đồng ý trả xe lại vào ngay ngày hôm đó, vừa khéo có thể nhân cơ hội này cùng Bạch Khả lên trấn trên chụp ảnh.
Hôm đó bọn họ ăn mặc cẩn thận. Anh vẫn mặc áo gió màu đen thêm một cái quần da bó sát người, giày hơi cũ, mặc trên cặp đùi thon dài vẫn cao ngất như vậy. Bạch Khả đã trang điểm xong, thành quả làm anh rất vừa lòng. Trước khi đi, anh xịt nước hoa cho cô. Nhưng cô không thích, bị anh đuổi chạy khắp phòng. Cái lọ không cẩn thận bị đập vỡ, nước hoa vẫy lên toàn thân hai người.
Chuẩn bị xong tất cả đã là buổi chiều, anh ngồi trên xe vứt cho cô cái ánh mắt quyến rũ, nói: “Đẹp trai không?”
“Đẹp muốn chết!” Cô mê trai hét to.
Lúc này mặc dù anh hơi lộ ra thần sắc có bệnh, nhưng ánh mắt sáng trong, giơ tay nhấc chân đều có thần thái phấn chấn. Hương khí từ quanh thân anh phát ra, cô hoảng hốt như lại thấy được hoa thược dược màu đen xinh đẹp trên sân khấu ngày đó.
Sau khi nghe tiếng hộp thư đã nhận, anh giương mắt nhìn lên bầu trời. Mỗi một đám mây đều nhuộm viền vàng, tôn lên sắc đỏ và sắc xanh, trải rộng tầm mắt. Không lâu nữa, anh sẽ nói lời từ biệt với đất nước rực rỡ này, anh sẽ trở lại nơi thuộc về mình, ngọn nguồn huyết mạch của anh.
Con phố trước mặt có bóng dáng người vợ yêu quý của anh, bộ dạng cô mặc áo cưới cười duyên còn ở lại trong đầu. Có lẽ giống như những nhà thơ đã nói, hồi ức của chúng ta đối với một quốc gia, một thành phố cuối cùng chỉ vẻn vẹn là một người, một sự kiện. Nhiều năm về sau, khi nhớ lại, nước Mỹ vẫn là một nơi tốt đẹp, đơn giản là vì gặp được cô.
Thế nhưng, mỗi lần số phận lên sàn đều trở tay không kịp, khi anh đột nhiên bị hai người da trắng bắt đi, tiếng đàn acc