Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342249

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2249 lượt.

."
"Thật sự có thể không liên hệ sao?" Cô bật khóc.
Thanh âm trong mộng không trả lời. Cô cũng không có hỏi lại, mà dùng toàn bộ sức lực để di chuyển ngón tay, khởi động cánh tay, rồi từ từ đứng lên, chậm rãi ra khỏi ngõ nhỏ không một bóng người.
Ánh sáng mặt trời phía sau ló ra khỏi đám mây chiếu vào trán, chiếu sáng con đường phía trước cho cô.






“Some say love......hm......some say......”
“A river......a razorhn......soul to bleed......”
Nửa mộng nửa tỉnh, có người khẽ hát bên tai anh. Tiếng chân trần giẫm lên sàn gỗ, chợt nhanh chợt chậm. Cổ họng thắt chặt từng cơn, anh muốn mở to mắt nhưng không có cách nào. Cho dù có là ảo giác anh cũng muốn liếc mắt nhìn.
Không biết có phải đã nghe được tiếng lòng của anh không, bước chân từ phòng bên kia đi tới, đứng ở đầu giường anh. Xúc cảm ấm áp dọc theo thái dương trơn nhẵn đến giữa mặt, anh nghe được giọng nói ngọt ngào: “Lucy, I love you.”
Ván giường phía dưới bắt đầu sụt xuống, anh tức thì rơi vào vực thẳm.
Anh cười nhận lấy, ánh mắt dừng trên mặt cô ta vài giây. Cô gái trắng bóc động lọng người này tên là Tần Thanh, là sinh viên trường đại học Texas, cũng là tín đồ Cơ Đốc. Anh chỉ nói một câu muốn nghe kinh thánh, Đường Nhất Đình đã cho người tìm cô gái này đến để nói chuyện phiếm với anh.
“Hôm nay đọc cho anh [ the Exodus '> có được không?” Tần Thanh lấy ra một quyển sách dày màu xanh sẫm, chăm chú lật sách.
“Cô thật sự coi tôi là ông già bị viễn thị sao?” Anh nhìn cô ta nói. Biểu tình của Tần Thanh có đôi khi rất giống Bạch Khả, vóc người cũng không khác mấy. Anh hoài nghi Đường Nhất Đình căn bản chính là muốn anh sinh ra tình ý với cô ta. Chỉ tiếc, trên thế giới này không có một Bạch Khả thứ hai.
“Ngoài đọc kinh thánh cho anh ra, tôi cũng không biết còn có thể làm cái gì cho anh? Dù sao cũng không thể để Đường tiên sinh lãng phí tiền thuê tôi.” Tần Thanh nói, bộ dạng giống như rất sợ làm Đường Nhất Đình thất vọng.
Anh gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, nghĩ thầm cô gái này thật đúng là giống Bạch Khả, có tâm sự gì cũng đều hiện ra mặt.
“Chúng ta nói về Đường tiên sinh của cô đi.” Anh cố ý nhấn mạnh hai chữ “của cô”.
“Sao lại là của tôi, đừng nói như vậy,” Tần Thanh thoáng đỏ mặt, “Người khác cũng thế, đối với những đồng bào rời xa quê hương như chúng tôi anh ấy đều rất chiếu cố. Việc làm của mấy người bạn tôi đều là nhờ anh ấy sắp xếp. Đương nhiên đều là lén lút. Anh cũng biết trường học không cho lưu học sinh đi làm. Đường tiên sinh thật sự đã rất chiếu cố chúng tôi, còn không muốn chúng tôi báo đáp anh ấy.”
Tần Thanh nói một mạch những lời hay về Đường Nhất Đình, anh vẫn im lặng nghe, chờ cô nói xong, hỏi: “Cô là người ở đâu?”
“Sao?” Một lúc sau Tần Thanh mới có phản ứng, “Tôi là người Trùng Khánh. Khẩu âm của tôi quá nặng sao?”
“Không, tiếng phổ thông của cô rất tốt.” Chút ánh sáng dịu dàng hiện lên trong mắt anh, anh cười cười nói, “Vợ của tôi cũng là người Trùng Khánh.”
“Anh có vợ?”
“Đúng, có lẽ cô ấy nhỏ hơn cô hai tuổi.”
“Sao chưa từng nghe Đường tiên sinh đề cập qua nhỉ? À, đúng rồi, anh xem tôi này, tôi lại quên mất hai người vừa mới đoàn viên, anh lại bệnh, chắc chắn có rất nhiều chuyện Đường tiên sinh chưa kịp hỏi. Tôi nghĩ chỉ vài ngày nữa anh ấy sẽ dẫn vợ của anh về đây.”
“Nhưng còn phải xem vợ cậu ấy có đồng ý hay không?”
Giọng đàn ông đột ngột chen vào. Tần Thanh quay đầu liền nhìn thấy Đường Nhất Đình đứng ở phía sau, cô vội vàng đứng lên chào hỏi. Đường Nhất Đình cười có lễ với cô rồi kéo ghế qua ngồi xuống.
“Rất cảm ơn vì cô đã đến, lái xe dưới lầu sẽ đưa cô về trường.” Anh ta nhìn Đường Nhất Đường nói.
“Sao? À. Được.” Tần Thanh gật đầu, hơi lung túng bước ra ngoài.
Chờ khi cửa đóng lại, Đường Nhất Đình cầm quyển kinh thánh trên bàn lên, lật lật nói: “Cô này thế nào?”
“Rất đáng yêu.” Đường Nhất Đường thành thật trả lời.
“Đáng yêu hơn đồ ngốc kia chứ!”
“......”
Đường Nhất Đình dừng động tác lật sách, cười, chống lại ánh mắt lạnh lùng của Đường Nhất Đường: “Cô ta tên là gì nhỉ? Bạch Khả? Hay là gái nhảy thấp bé đầy tàn nhang tỏ vẻ ngớ ngẩn?”
Câu cười nhạo tỏ ra vẻ ngây thơ đánh tan hàng rào sớm đã lung lay trong lòng Đường Nhất Đường, những chuyện thời thơ ấu nhảy vào ý thức anh.
“Đường Nhất Đình là một con ốc sên xấu xí, nhát gan thích khóc nhè, trên mông mọc một cái mụn nhọt to!”
“Mày mới vậy! Mày là đại ngu ngốc đi ra đường không biết mặc quần khiến đám con gái thấy ghét! Đường Nhất Đường là đại ngu ngốc!”
Mới trước đây bọn họ còn nhìn nhau không vừa mắt, suốt ngày cãi nhau, xem ai có thể dùng càng nhiều từ mới để nhục nhã đối phương. Kết quả thường thường chẳng phân thắng bại, lúc đó bọn họ lại có lý do đánh nhau, cuối cùng xem xem mẹ sẽ dỗ ai trước. Mẹ thật sự là người mẹ tốt, bà chưa bao giờ thiên vị ai. Lần nào bà cũng cười nói: “Hai đứa là cặp song sinh giống nhau như đúc, hai đứa đánh chửi đối phương chẳng khác nào là đang đánh chửi chính mình.”
Vì sao thế giới này phải có ng


Pair of Vintage Old School Fru