Tác giả: Nữ Vương Không Ở Nhà
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341750
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1750 lượt.
ngơi thêm mấy ngày chứ?"
Đây thật là không mở bình thì ai mà biết trong bình có gì, lời này nghe vào tai Mộc Dương càng không có tư vị gì, trừng mắt nói: "Mẹ con các ngươi muốn làm cái gì? Chẳng lẽ ta tới nhìn nương tử ta cũng sai sao?"
Ngưu thẩm châm chọc liếc mắt nhìn Mộc Dương: "Nương tử ngươi? Thế tại sao ta lại nghe Nhẫn Đông nói đã rời nhà ngươi rồi, đã sớm không phải vợ chồng với ngươi nữa!" Nói xong bà cười hỏi Nhẫn Đông: "Có phải như vậy đúng không Nhẫn Đông?"
Nhẫn Đông mắt lạnh nhìn Mộc Dương, gật đầu nói: "Không sai, ta cùng hắn đã tách ra, về sau hắn và ta đã không có liên quan gì nữa!"
Mộc Dương nhìn Ngưu thẩm, lại nhìn Nhị Độc tử, bừng tỉnh hiểu ra: "Các ngươi, các ngươi, thì ra là các ngươi muốn cướp nương tử của ta?" Nói xong tay hắn run run chỉ Nhẫn Đông nói: "Chúng ta mới tách ra mấy ngày, ngươi thế nhưng đã rất hòa hợp với tên Nhị Độc tử đó? Không phải là người câm sao, ngươi vội vàng như vậy làm gì? Ngươi thiếu nam nhân lắm sao?"
Mắt hắn đỏ lên: "Thạch Đản đáng thương của ta, mẹ của ngươi cứ như vậy muốn vội vã tìm cha dượng cho ngươi!"
Nhẫn Đông đỏ mặt, giương mắt nhìn Nhị Độc tử, rồi ôm Thạch Đản nhi đi vào nhà.
Nhị Độc tử vốn chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Mộc Dương, thấy Nhẫn đông đi vào nhà, cũng không biết nghĩ gì, liền ngơ ngác đứng đó, nhìn cái rèm vải bông.
Ngưu thẩm thấy vậy, cười tươi như hoa, tiến lên nói: "Nói không sai, ta thấy Nhẫn Đông và Nhị Độc tử nhà ta đúng là trời sinh một đôi đó, còn ngươi, mất nương tử hoàn toàn là lỗi của ngươi, bỏ cái ý nghĩ đó đi!"
Mộc Dương hầm hừ trừng mắt nhìn Ngưu thẩm, lại đỏ mắt trừng Nhị Độc tử: "Ngươi, thì ra là ngươi thực sự cướp nương tử của ta!"
Nhị Độc tử ngay cả nhìn cũng không nhìn Mộc Dương, chỉ nhìn chằm chằm rèm vải ngây ngẩn.
Mộc Dương tức giận, vừa đúng lúc nhìn thấy số trứng gà mình mang tới, tức giận tiến lên, một cước đá đổ rổ trứng gà, nhất thời phần lớn số trứng vỡ tan tành, lòng đỏ lòng trắng trứng chảy tràn khắp nơi.
Hắn cực kỳ tức giận nói: "Một đôi gian phu dâm phụ, cứ như vậy đã cấu kết với nhau rồi!" Nói xong tức giận rời đi.
Ngưu thẩm ở sau lưng hắn "Phi" một tiếng: "Lời nói thật khó nghe, người ta đây là ngươi tình ta nguyện!"
Lại nói thật ra ban đầu Ngưu thẩm vốn nhằm vào Bán Hạ, sau đó Bán Hạ gả cho Vô Mạt, Nhị Độc tử nhà nàng lại không thể với cao rồi, vì vậy lại cảm thấy Nghênh Xuân không tồi. Về phần Nhẫn Đông, vốn đã nghĩ nàng chính là nương tử của Tộc trưởng tương lai rồi, bà không hề nghĩ đến dù một chút. Hôm nay việc đời luân chuyển, Nhẫn Đông ôm con về nhà, thường ngày có việc gì cần giúp đỡ , bà liền phái Nhị Độc tử tới đây giúp một tay, thường xuyên qua lại, bà đưa mắt nhìn hai người, liền cảm thấy rất có khả năng.
Nhẫn Đông thật ra cũng không tồi, nhìn nàng một mình mang theo đứa con không bình thường, thật sự không dễ dàng, nếu có thể đi theo Nhị Độc tử nhà mình, từ đó về sau đúng là tốt cả hai người. Ngưu thẩm đối với chuyện này rất hài lòng, lập tức đưa tay chọc chọc Nhị Độc tử: "Còn ngẩn người ra đó làm cái gì, đi giúp Nhẫn Đông bổ củi đi."
Nói xong nàng nhìn này số trứng gà vỡ nát trên đất, thở dài nói: "Làm bậy a, sứng gà mới đó, ta đi lấy cái chén tới thu thập, để ngày mai đi chưng, bồi bổ cho ngươi và Nhẫn Đông."
Mà lúc trời tối, Nhẫn Đông cho Thạch Đản ăn no, tự mình nằm suy nghĩ, nghĩ tới việc ban ngày, không nhịn được rơi nước mắt. Mình sao lại bất hạnh như vậy, lấy một nam nhân không có tiền đồ, lại rơi vào tình cảnh một mình đơn độc sống ở nhà mẹ. Nàng cúi đầu ngưng mắt nhìn Thạch Đản đang ngủ rất an tĩnh, nghĩ tới đứa nhỏ này cũng không biết đời trước tạo nghiệt gì, từ khi mới sinh đã khác thường, lại gặp phải một phụ thân như thế, rồi phải đi theo mình chịu tội.
Nàng trái lo phải nghĩ, lại nghĩ tới lời Mộc Dương đã nói, nghĩ tới Nhị Độc tử thật ra cũng là người không tồi. Chỉ là bây giờ trái tim nàng đã tàn, thật sự không muốn phó thác mình cho bất kì nam nhân nào nữa, bằng không ai biết một ngày nào đó có lại gặp chuyện đau lòng nữa không. Đây chính là một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng.
Nàng đang suy nghĩ, chợt nghe thấy ngoài cửa sổ hình như có động tĩnh. Vội vàng đứng dậy nghiêng người ra khỏi cửa sổ nhìn, lại chỉ thấy ngoài cửa sổ một nam nhân như núi nhỏ đứng sừng sững ở đó, yên lặng đứng.
Trong lòng nàng vừa động, hỏi vội: "Là ai ở đó?"
Người bên ngoài không lên tiếng.
Nàng cắn cắn môi, nhẹ giọng nói: "Là Nhị Độc tử sao?"
Người nọ giống như cử động , lại vẫn như cũ không nói lời nào.
Nàng ngưng mắt nhìn bóng dáng của người nọ, thở dài: "Đã trễ thế này, ngươi đi tới đây làm cái gì?"
Nhị Độc tử đứng ở ngoài cửa sổ, vẫn không tiếp lời.
Nàng chỉ đành ngồi dậy, không mặc y phục xuống giường, đi tới phòng ngoài mở cửa.
Cửa gỗ cọt kẹt một tiếng rồi mở ra, Nhị Độc tử ngẩng đầu nhìn sang. Dưới ánh trăng, đôi mắt hổ của hắn đang chuyên chú nhìn nàng.
Cửa gỗ cọt kẹt một tiếng bị mở ra, Nhị Độc tử ngẩng đầu nhìn sang. Dưới ánh trăng, đôi