Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Nhà Dưới Chân Núi

Một Nhà Dưới Chân Núi

Tác giả: Nữ Vương Không Ở Nhà

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341724

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1724 lượt.

o, ta chỉ muốn cùng Nhị Độc tử sống những ngày bình yên, tỷ, người cũng đừng lo lắng cho muội, Nhị Độc tử cũng không thiếu chút đồ cưới này."
Lời nói khiến Bán Hạ bật cười: "Đúng vậy, đồ của hắn không phải là đồ cưới, đồ này là của muội!"
Nhẫn Đông nghe vậy đỏ mặt, nói cho cùng nàng và Nhị Độc tử chưa kịp thành thân thì đã tằng tịu với nhau là không đúng, nàng mím môi cười nói: "Hắn là người thắng thắn."
Đang khi nói chuyện Bán Hạ lại nghĩ tới một chuyện, liền hỏi: "Muội lúc trước từng nói, cả đời này chỉ cần một mình Thạch Đản, không muốn cái thêm đứa con khác, nhưng nếu đã gả cho Nhị Độc tử, người ta muốn thì sao?"
Nhẫn Đông ngọt ngào cười: "Tỷ, ta đã thương lượng với hắn chuyện này rồi, hắn cũng nói rồi, chỉ cần ta không muốn sinh, vậy không muốn cũng không sao, dù sao cũng đã có Thạch Đản rồi. Ngưu thẩm đối với chuyện này cũng không có ý kiến gì, bà ấy nói Thạch Đản rất tốt."
Bán Hạ lúc này mới yên tâm, nàng nghĩ Ngưu thẩm và Nhị Độc tử nếu có thể bao dung chuyện này, nghĩ về sau sẽ không đối xử tệ bạc với Nhẫn Đông, không khỏi cảm thán, quay một vòng tròn, muội muội của mình cũng đã gặp được người tốt rồi.
Hôn sự của Nhẫn Đông rất nhanh đã cử hành, Nhị Độc tử và Nhẫn Đông cuối cùng cũng không cần vụng trộm nữa, có thể quang minh chánh đại mỗi đêm tiến hành cận chiến. Mà Bán Hạ, những ngày qua cũng ngẩng đầu mong đợi Tam lăng tử và Mộc Dương trở lại.
Mắt Vô Mạt vẫn không có tiến triển gì, hắn bây giờ giống như đã tiếp nhận sự thật này rồi, mỗi ngày đều bình tĩnh ở nhà nuôi gà, còn thương lượng với Bán Hạ muốn mở rộng chuồng gà trong nhà, chăm sóc kĩ một chút, như vậy cả nhà bọn họ cũng không cần đi săn cũng có thể có đầy đủ thức ăn rồi.
A Nặc bây giờ thường đi theo một người khác trong tộc đi săn, hắn vô cùng cố gắng xông xáo, không hy vọng người khác đối xử với hắn như đứa bé. Những người khác trong tộc cũng hiểu tâm tư này của hắn, khi săn bắt con thú lớn luôn để hắn đi phía trước, bình thường nhàn hạ một mình lên núi cũng sẽ gọi A Nặc cùng đi.
Vì vậy mặc dù còn nhỏ, nhưng cũng có thể được nhận con mồi mang về nhà. Hắn chịu ân tình của Vô Mạt và Bán Hạ, bây giờ mắt Vô Mạt bị mù, hắn hi vọng có thể làm chút chuyện cho gia đình.
Vô Mạt thấy A Nặc hiểu chuyện như vậy, cảm khái vuốt đầu hắn, nhưng không nói lời nào.
Buổi tối lúc ngủ, Bán Hạ sợ Vô Mạt trong lòng không dễ chịu, liền nói lời nhỏ nhẹ an ủi, ai biết Vô Mạt cũng không để ý mà nói: "Bán Hạ, ta bây giờ không hề khó chịu vì chuyện này. Trước kia ta luôn cố sức săn bắt thú, hi vọng nhà chúng ta có nhiều thức ăn. Hiện tại ta lại phát hiện, chỉ dựa vào một người cố gắng, không thể có cách gì thay đổi cả cuộc sống của Vọng Tộc. Chỉ có thể nghĩ cách lấy được nhiều lương thực hơn, mới có thể hoàn toàn cải thiện cuộc sống. Nàng xem ta hiện tại mặc dù mù rồi, nhưng ta vẫn không phải không làm gì được, ta vẫn còn đang động não, nghĩ kế tiếp Vọng Tộc chúng ta nên làm cái gì."
Hắn kéo Bán Hạ vào trong ngực, nhẹ giọng nói: "Trước kia trong đầu ta chỉ có hai người, nhưng bây giờ có cả Vọng Tộc."
Bán Hạ nghe lời này, dựa vào ngực hắn, dịu dàng nói: "Chàng có thể nghĩ như vậy, đó là không thể tốt hơn. Chàng xem thời tiết cũng đã dần ấm lên, ta cũng nên mấy hạt giống trong nhà ra, để tộc nhân đi gieo xuống rồi."
Vô Mạt gật đầu: "Ừ, thử trước một chút."
Ngày thứ hai, Bán Hạ liền chỉ huy Vô Mạt cùng A Nặc, đem hạt giống trong sơn động lấy ra, phân chia cho các tộc nhân muốn nhận, mọi người làm theo cách trồng ngô bắt đầu gieo giống.
Đang lúc mọi người loay hoay khí thế ngất trời, Tam lăng tử trở lại, đi theo Tam lăng tử trở về chính là Nghênh Xuân còn có một lão đại phu có chòm râu dê.
Nghênh Xuân hai mắt ngẩn ngơ, trong miệng vẫn lẩm bẩm: "Con a. . . . . . Con a. . . . . . Con trai của ta. . . . . ."
Nhẫn Đông và Bán Hạ ra ngoài, thấy tỷ tỷ như vậy, lại nghĩ tới cha đã qua đời, khó tránh khỏi đau lòng.
Tam lăng tử giải thích với mọi người: "Ta và Mộc Dương cùng đi ra ngoài, trước đi tìm Tề tiên sinh, đối phương giúp một tay đưa Nghênh Xuân về, nhưng con trai của Nghênh Xuân lại ——" hắn đồng tình liếc nhìn Nghênh Xuân: "Con trai của nàng đã mất rồi, tinh thần của nàng hiện tại không tốt lắm."
Tam lăng tử uống một ngụm nước, lại nói tiếp: "Còn có, Mộc Dương không thấy."
Lời vừa nói ra, Phí liền nhíu mày: "Mộc Dương đi đâu?"
Tam lăng tử lắc đầu: "Ta cũng không biết, vốn chúng ta đưa Nghênh Xuân về, nhưng đi được nửa đường, Mộc Dương lại tự mình rời đi, ta còn nghĩ hắn sẽ về nhà chứ, ai biết trở về lại phát hiện không có."
Phí nghe xong, mày nhíu lại càng chặt. Đa Hồn nghe tin tức này, bắt đầu lo lắng, bà sợ cho người khác sẽ bắt nạt con trai bà, thúc giục Nham đi ra ngoài tìm, nhưng Nham cũng không vội: "Cũng không phải là người khác trói hắn hay lừa gạt hắn, là do tự hắn muốn đi , ai biết hắn có suy nghĩ gì chứ? Ta thấy đứa con trai này, không trở lại càng tốt hơn!"
Lời này khiến Đa Hồn nhất thời phát giận, chỉ mũi phu quân mắng: "Ta thấy Mộc Dương không hổ là con của ngươi, quả thật cùng một đứ