Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Phần Trái Tim

Một Phần Trái Tim

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342105

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2105 lượt.

lớn, đã vượt qua giới hạn chịu đựng của bản thân, nên mới mất ngủ, xuất hiện ảo giác. Ông ấy bảo tôi phải nghĩ sang chuyện khác, ảo giác mới có thể từ từ biến mất.” Mặt cô không chút thay đổi nói.
Cô không biết mình có vấn đề gì, lại càng không nghĩ mình đã nhìn thấy ảo ảnh, chỉ là họ không tin mà thôi. Giống như bây giờ, Thụy Thụy vẫn ngồi ở sau xe họ, lộ ra nụ cười nghịch ngợm với cô và anh. Đó là linh hồn Thụy Thụy rồi, nó biết mẹ không xa được nó, cho lên trở lại bên cạnh mẹ đúng không? Cô tin chắc là thế.
Triệu Sĩ Thành chú ý tới đến bất thường của cô.
“Dư Vấn, bây giờ là buổi chiều!” Anh nhắc nhở cô.
Anh không tin vào quỷ thần, nhưng nếu bây giờ là buổi tối, anh còn có thể lừa mình, có lẽ trên thế giới này thật sự có chuyện lạ lùng tồn tại. Trên thực tế, loại trạng thái này của cô, anh đã tra được qua rất nhiều bộ sách trong phòng ba, chứng minh đúng là chứng uất ức nghiêm trọng, có biểu hiện ban đầu của tâm thần phân liệt. Nếu cứ để phát triển như thế, hậu quả sẽ không tưởng.
“Bác sĩ mới được không?” Anh lên tiếng hỏi.
Nghe vậy, cô lịch sự mỉm cười: “Cám ơn anh đã giới thiệu ba anh cho tôi.”
Những lời này của cô khiến cho anh rất mất tự nhiên, “Không phải là tôi nghĩ về việc làm ăn của ba tôi…” Anh chỉ hy vọng cô được điều trị thật tốt, cho nên sau khi nhìn bệnh án của cô hôm qua rồi đã quyết định đưa cô đến trung tâm điều trị của ba.
“Tôi biết, bác sỹ Triệu Tuyết Minh rất có tiếng, rất khó hẹn được ông ấy khám.” Cô cắt ngang lời anh nói, “Ba anh rất giỏi, khám xong tôi cảm thấy tốt hơn nhiều.”
Cả nhà họ đều rất giỏi, đến hôm nay cô mới biết được, ba và anh cả của anh đều rất nổi tiếng trong giới y học, mà anh tự nhiên chẳng cần phải nói, nghe nói năm nay em gái anh cuối cùng cũng lấy được bằng đại học y. Một gia đình y học điển hình.
Lúc trước cô còn nghĩ những bác sĩ nổi tiếng sẽ rất giỏi, nhưng vì quá nhiều bệnh nhân, sẽ khám qua loa thôi, thời gian điều trị một tháng, bệnh của cô lại chẳng những không tốt hơn, còn có chuyển biến xấu nữa. Nhưng ba anh lại khác, thời gian tư vấn cho cô gấp mấy lần bệnh nhân bình thường, về sau hỏi y tá mới biết được, anh đã nhờ ba dùng cả buổi chiều cho cô. Tổn thất kinh tế như thế với bác sỹ là rất lớn, cô biết chứ. Dù cô cảm thấy thật ra không quan trọng, chính cô cũng cảm thấy giờ rất bình thường, nhưng với dụng tâm giúp đỡ của anh, cô vẫn rất cảm kích.
“Giờ này tuần sau chúng ta lại đi.” Nghe được cô nói trị liệu rồi cảm thấy mình tốt hơn nhiều, anh thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Mấy ngày này, anh có rảnh lại đi đến nhà ba, hai cha con tâm sự rất nhiều, có thể để anh học thêm tâm lý học.
Muốn từ chối, nhưng cô không biết nên từ chối từ đâu, lời từ chối chẳng những sẽ làm tổn thương dụng tâm của anh, hơn nữa ba mẹ cô cũng không đồng ý đâu. Từ sau tai nạn của Thụy Thụy, bạn bè cũng gọi điện đến rất nhiều, nhưng cô thật sự chẳng có tâm tình mà đối đáp, dần dần, bạn cô cũng không dám “quấy rầy” đến cô quá mức thương tâm nữa, cho nên không biết bắt đầu từ lúc nào, hình như bên cạnh cô chỉ còn lại người bạn là anh.
Thật ra giao tình của họ chỉ bình thường thôi.
“Ba tôi kê đến sáu loại thuốc sao?”
“Vâng.” Cô gật đầu.
“Ừ, mỗi tối tôi sẽ đến tiêm cho cô.” Anh thở phào.
Trên thực tế, đổi bác sĩ cho cô, anh cũng rất lo lắng, mình sẽ không có lý do để gặp cô hàng ngày nữa. May mà cần phải tiêm thuốc cho tĩnh mạch nhỏ.
Đến nhà cô, anh dừng xe lại. “Thụy Thụy, xuống xe.” Cô dùng khẩu hình miệng nói với con gái.
Cô không dám nói to, sợ dọa đến Triệu Sĩ Thành, cô có thể thừa nhận sự tồn tại của linh hồn, nhưng không có nghĩa là người khác có thể. Thụy Thụy lanh lợi xuống xe, cô đưa tay nắm tay con gái.
Đắm chìm trong thế giới của riêng mình, cô cũng không biết, hành động bất thường của cô đã sớm rơi vào trong mắt Triệu Sĩ Thành, nghẹn lại trong lòng anh. Nhưng mà, anh biết là chẳng thể. Tâm bệnh phải dùng thuốc chữa tâm. Thuốc cũng chỉ là thứ yếu, cô có thể chiến thắng chính mình, mới là quan trọng nhất. Nhưng hiển nhiên, cô nào có nghĩ thế.
Mới đi vài bước, một người đứng như tượng trước cửa nhà làm cho anh và cô cùng ngẩn ra.
“Dư Vấn.” Hạ Nghị cố nén sôi trào ở đáy lòng, cất bước đi đến chỗ họ.
Cô ra ngoài rất ít, mấy ngày này, anh có rảnh lại đến trước nhà, bây giờ, cuối cùng cũng đợi được cô!
Nhíu mày, Dư Vấn xoay người bước đi.
“Bác sĩ Triệu, ra hàng ăn cơm tối đi!” Ăn cơm tối, có lẽ hai người có thể cùng tản bộ hoặc nói chuyện phiếm.
Dù sao, cô không muốn gặp Hạ Nghị!
Triệu Sĩ Thành nhìn thoáng qua Hạ Nghị lòng nóng như lửa đốt, cuối cùng vẫn quyết định, “Được, cô muốn ăn món gì?” Quả thật cô nên ra ngoài đi lại nhiều hơn, không nên mỗi ngày đều lười biếng ngồi trong nhà. Cho dù bây giờ mới chỉ bốn giờ chiều, chưa đến giờ cơm tối.
“Thế nào cũng được!” Dưới tình thế cấp bách, cô giữ chặt tay anh, một tay kéo anh, một tay kéo “không khí”, vội vàng đi đến chỗ xe anh.
Cô không thể để Hạ Nghị lại cướp mất Thụy Thụy!
“Ba, cùng đi đi, chơi với con, cùng chơi với con!” Bởi vì, Thụy Thụy quay


Teya Salat