Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Phần Trái Tim

Một Phần Trái Tim

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342045

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2045 lượt.

n đến Nghiễm Châu bàn công chuyện.” Cô cúi đầu. Bởi vì, không dám nhìn thẳng vào hai mắt chính trực của chồng chưa cưới.
“Mặt em làm sao vậy?” Mày Triệu Sĩ Thành hình như cũng chau lại.
Hiện tại mới chú ý tới, trên mặt cô lại có vết cào màu đỏ. Mấy ngày nay, họ không rảnh gặp mặt, đã xảy ra nhiều chuyện trời long đất lở rồi.
Đỗ Hiểu Văn nhìn về phía vị hôn phu, ngũ quan Triệu Sĩ Thành nghiêng về khỏe mạnh, mũi cao mày rậm mắt sâu, tuy không đẹp nhưng nhìn cũng biết là một người đàn ông chính trực. Cô không xứng với anh. Đặc biệt, cô đã thật bất nhã để lộ quá khứ của mình trước mặt mọi người.
“Xin lỗi.” Vẫn cúi đầu, cắn chặt môi, cô xin lỗi, “Nếu không chuyện hôn lễ, làm như mẹ anh nói tạm thời hủy đi …”
“Không cần đâu, hôn lễ sẽ cử hành như dự định.” Anh sẽ không chỉ nghe lời người khác mà dễ dàng định tội cô.
Hơn nữa, mặc dù chưa chuẩn bị tâm lý, nhưng lúc trước quả thật cô đã từng nói với anh về quá khứ của cô. Mỗi người đều có sai lầm, mà anh, có thể cảm giác được cô rất sợ đoạn quá khứ kia. Cô làm nhiều việc vì mình, đã phải trả cái giá lớn, tổn thương cũng đủ nhiều, dưới tình cảnh như thế, sao anh có thể không ủng hộ cô, lại chà đạp lên cô giống những người đó? Anh khinh thường loại hành vi này.
Môi khẽ cong lên, cô gần như không nói thành lời.
“Cám ơn.”
Cám ơn anh đã tin cô. Anh là một người đàn ông tốt, thậm chí có tác phong còn hơn cả quân nhân CJoon, làm người càng thêm chính trực, bỏ lỡ mất anh, cô thật không biết, mình sao lại còn có may mắn như thế, đi tìm một thích hợp như thế.
Nhưng cô lại – có một suy nghĩ thật đáng sợ vẫn quấn quanh đầu cô, đuổi cũng không đi. Đây gọi là tâm ma. Không cam lòng, thật sự không cam lòng.
Hôm nay cô trở thành cái gai trong mắt mọi người, nhưng vì sao lại có ý nghĩ điên cuồng như thế trong đầu? Ý niệm này như một bóng ma vẫn dụ dỗ cô. Không thể, thật sự không thể!
Trái tim đập mạnh, cô đưa thẻ qua cửa kiểm tra, lên máy bay, lặng lẽ nhìn thế giới bình tĩnh bên ngoài, yên lặng cất cánh.
Cô muốn kết hôn, Sĩ Thành đối với cô tốt như vậy, cho nên, cô không thể có tư tưởng đáng sợ như thế, không thể có lỗi với anh. Nhưng mà, nếu Tống Dư Vấn có thể đối phó với cô như vậy? Vì sao cô còn khách khí thế, còn khiến đời mình vẫn còn lại một điều nuối tiếc?
Tiếc nuối đó, chỉ là… Có người lại gần đây, ngồi xuống cạnh ghế cô. Khi radio vang ra tiếng thông báo hành khách thắt dây an toàn chuẩn bị cất cánh, cô quay sang đang muốn chỉnh thì có người đã sớm hơn cô một bước, cẩn thận thắt dây an toàn cho cô.
“Hạ Nghị …” Cô mở to mắt, cả người đều kinh ngạc.
Gương mặt điển trai kia cười nhẹ với cô. Tim cô đập như trống đánh. Cô vừa mới nghĩ đến anh, vừa mới do dự vì ý niệm điên cuồng trong đầu kia, anh lại bỗng xuất hiện.
“Sao anh lại?…”
“Bạn bè của anh rất nhiều, muốn biết tin em ngồi chuyến bay này cũng chẳng phải việc khó.” Anh nhún nhún vai, ra vẻ thoải mái mà nói.
Nghe giám đốc Hoàng nói, từ sau chuyện đó, không chỉ có xe lửa, ngay cả ô tô đường dài cô cũng không dám ngồi. Cho nên đoán cô sẽ lặng lẽ rời đi đâu phải việc khó.
“Anh…” Không phải cô hỏi việc này mà là vì sao anh lại đến Nghiễm Châu.
“Anh cũng đi công tác.” Thắt dây an toàn, anh cũng dựa vào ghế.
Dư Vấn đã ký hợp đồng thành công, làm cho cả Vấn Nghị từ trên xuống dưới làm việc phát điên lên, anh cũng thế.
Tập đoàn của Đổng phu nhân, giờ tất cả đều chuyển hướng về Nghiễm Châu, cho nên anh phải đến thăm nhà máy ở Nghiễm Châu.
“Anh…” Cho nên, là vừa khéo? Hay là …
Tim đập rất mạnh.
“Sáng thứ hai, anh đến trung tâm giao dịch nhà đất với em, làm thủ tục sang tên cho giám đốc Hoàng nhé.” Anh nói ra phán đoán của cô, “Giám đốc Hoàng vẫn có ý với em, em đi một mình chỉ sợ sẽ vẫn dây dưa với ông ta, cho nên anh đi với em thì tốt hơn.”
Cho nên, là anh không yên lòng về cô nên đưa cô đi Nghiễm Châu? Cô chỉ nhìn anh, bởi vì vẫn rất khiếp sợ. Mà thần sắc của anh rất tự nhiên, trong mắt anh đã không còn sự coi thường ngày đó làm cô sợ hãi nữa.
“Hiểu Văn, xin lỗi.” Anh xin lỗi vì thái độ không kìm chế được của mình, còn có…
“Bảy năm trước, không thể thay đổi tình cảm của chúng ta vì kiêu ngạo, năm năm trước để em rời đi trong cảm xúc thất vọng như thế, làm tổn thương trái tim em.” Bảy năm trước, và năm năm trước, họ chia tay, dường như cũng có liên quan đến Hạ phu nhân.
Ngày đó, nghe xong chuyện giám đốc Hoàng nói, trái tim anh rất đau rất đau Đều là do lỗi của anh, là anh không quản được nửa dưới của mình, là anh khiến cô không tin vào tình yêu của họ, mới khiến mọi chuyện sai nhịp, thậm chí khiến cô chịu tổn thương như thế.
Hiện tại, mỗi lần nhớ lại anh đều có cảm giác đau lòng đến nổi điên. Anh thật muốn giết cái tên súc sinh làm vấy bẩn sự tinh khiết của cô. Nhưng mà, anh hỏi mình, chuyện đi đến mức này còn có thể làm sao nữa? Hận mình không thể bảo vệ cô? Hận Hạ phu nhân ngay lúc đó không chịu tác thành? Nói gì nữa cũng chỉ là vô ích. Việc duy nhất anh có thể làm là cố gắng chăm sóc Hiểu Văn, bù lại thương tổn mình từng mang đến cho cô