XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Phần Trái Tim

Một Phần Trái Tim

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342072

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2072 lượt.

nữa.” Anh nhìn ra được, cô vẫn còn một tia tình cảm cuối cùng với người đàn ông đó.
“Tìm em đến chuyện gì?” Đầu cô vẫn chỉ cúi xuống, từng giọt nước mắt lăn dài.
Anh chỉ có thể chua chát hỏi, “Cơ thể có khỏe không?”
“Tốt cũng không tốt, anh cũng quan tâm ư?” Cô cười buồn bã.
Vừa mới nói xong cô bỗng thấy buồn nôn, ôm miệng đã muốn nôn. Khó chịu không nôn được, nhưng nước mắt lại rơi xuống.
“Xin lỗi.” Anh bị nước mắt của cô lặng lẽ lên án, thấy cô nhận hết tra tấn vì đứa bé trong bụng, cảm thấy rất áy náy.
Anh kéo cô vào lòng ôm thật chặt. Ngực anh rất nhanh liền ướt đẫm một mảng lớn.
“Hiểu Văn, thật xin lỗi!” Anh không ngừng không ngừng mà xin lỗi.
Nhưng vai người trong lòng vẫn run rẩy không ngớt.
“Chẳng phải anh không cần em sao? Vì sao vẫn còn gọi điện cho em?” Cô khóc nức nở, quả cầu sứ mệnh đập xuống vai anh.
“Làm sao anh có thể không cần em, anh vẫn yêu em, là em mà!” Anh nóng lòng thề thốt.
Tình yêu với cô, điểm này, anh chưa bao giờ nghi ngờ.
“Nhưng anh lại không cần đứa con trong bụng em.” Mắt cô chảy ra giọt lệ đau đớn, “Anh không muốn ly hôn với Tống Dư Vấn, anh không muốn cưới em!”
Đáy mắt anh cũng có linh hồn khốn khổ. Đúng vậy, anh không muốn ly hôn, tuyệt đối không muốn. Hơn nữa, anh rất sợ Hạ phu nhân biết chuyện này.
“Anh có trách nhiệm của anh, bây giờ không phải năm năm trước anh nói đi là có thể đi, giữa anh và Tống Dư Vấn đã có liên hệ cả đời này không thể cắt, anh và cô ấy có chung một con gái, em bảo anh làm sao bây giờ? Anh không thể làm tổn thương Thụy Thụy!” Sinh mệnh cùng nhịp đập với anh, cùng vui cùng buồn, Thụy Thụy của anh, quan trọng hơn tất cả!
Tình yêu không phải là hi sinh tất cả những người khác!
Nghe vậy, nước mắt cô càng rơi, không kìm lòng nổi gầm nhẹ: “Còn em thì sao? Anh có thể làm tổn thương em, còn có đứa con trong bụng em? Nó cũng là con anh đấy!”
Anh hoàn toàn đông cứng lại.
“Vì sao, anh lại không công bằng như thế?” Cô thì thào tự nói.
“Hiểu Văn, em bình tĩnh một chút, đừng làm mình xúc động, sẽ động thai đấy.” Dáng vẻ cô làm tan nát cả cõi lòng anh, làm anh rất lo lắng.
Anh biết, mình đã làm thương tổn cô.
Anh tiến lên, lại muốn giữ chặt tay cô, “Em chuyển đến đây trước, nhà này cho em, em có thể an tâm dưỡng thai…” Anh chần chờ một chút, cuối cùng vẫn lựa chọn, “Chuyện của chúng ta, về sau hãy nói.”
Anh bảo về sau hãy nói? Anh như thế làm cô thật khó xử.
“Không, chúng ta không còn gì để nói cả.” Cô không cần nhà ở, cô chẳng cần gì cả, cô chỉ cần anh!
Khóc, cô đẩy anh ra, lại chạy ra ngoài. Anh vội vàng đuổi theo.

Một trận tĩnh lặng làm cho người ta ngay cả thở cũng không thể, chỉ có thể quên đi. Tuy rằng, không diễn trên “giường”, nhưng cũng đủ khiến người ta rung động.
Làm sao anh có thể không cần em, anh vẫn yêu em, là em mà!
Còn em thì sao? Anh có thể làm tổn thương em, còn có đứa con trong bụng em? Đó cũng là con anh đấy!
Triệu Sĩ Thành tháo tai nghe xuống, lặng im nhìn cô cầm kính viễn vọng đưa lưng về phía anh không nhúc nhích.
“Đuổi theo họ không?” Cuối cùng anh vẫn hỏi một câu.
Hiện tại, nếu lập tức chạy xuống tầng vẫn có thể chặn họ ở cửa lớn, để họ lúng túng. Muộn hơn thì sẽ không kịp.
Anh dám khẳng định, cho dù đi ngăn cản cô cũng chưa chắc đã thất bại, nếu như cô cũng tỏ ra yếu đuối. Đây là trực giác của anh. Thân là đàn ông, anh có thể cảm giác được, tuy chồng cô phản bội gia đình, nhưng con gái là lợi thế lớn nhất của cô.
“Không được.” Cô xoay người lại, lạnh lùng phun ra hai chữ, muốn giữ nụ cười để biểu hiện của mình ung dung hào phóng, không hề chịu ảnh hưởng.
Có điều, mới cười được một nửa.
“Tống Dư Vấn!” Anh nhất thời kêu lên.
Bởi vì trước mắt cô là màn đen, lảo đảo về thẳng phía sau. Anh vội đỡ lấy cô.

Cô từ từ mở mắt ra trên giường bệnh.
“Hạ tiên sinh, chắc anh nên.., cơ thể của cô ấy không thích hợp để mang thai, lại càng không hợp sanh non, vợ chồng anh chị nếu không muốn có con, trong cuộc sống hàng ngày bên nam nhất định phải chủ động làm tốt công tác tránh thai, không thể ham hưởng lạc, không để ý đến sức khỏe được!” Bác sĩ nghiêm khắc chỉ trích, người bị giáo huấn không nói một lời.
“Còn nữa, lần trước khi chị nhà đến kiểm tra, tôi đã nhấn mạnh rồi, nếu không muốn phẫu thuật, cô ấy phải giữ sức khỏe thật tốt, nếu không mất nhiều máu chết trên bàn giải phẫu cũng có thể!”
Có người vẫn chỉ im lặng. Ai, thật sự là bắt nạt người thành thật.
“Bác sĩ Hồ, anh nói nghiêm trọng như thế, không chỉ khiến tôi có gánh nặng, cũng sẽ dọa người khác đó.” Cô mệt mỏi cắt ngang lời bác sĩ, nhìn thoáng qua Triệu Sĩ Thành thần sắc khá xấu hổ.
Đúng là đồ đầu gỗ, tuy đưa cô đến bệnh viện, nhưng hoàn toàn có thể giải thích và từ chối, mình chỉ là người qua đường mà.
“Tống tiểu thư, lần đầu tiên khi cô mang thai, tôi chính là bác sĩ chủ trị của cô, tôi rất hiểu biết tình hình sức khỏe của cô, nhưng cô cũng phải biết, tôi đâu có nói chuyện giật gân.” Bác sĩ thấy cô đã tỉnh, cuối cùng ngừng phát biểu ý kiến với Triệu Sĩ Thành.