Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342134
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2134 lượt.
đến chăm mẹ, có thể đi trộm vài bước đó.
Nếu ba hòa hợp với mẹ thành công, Thụy Thụy vẫn sẽ đánh đuổi chú Triệu đó!
Ngôn ngữ trẻ con của Thụy Thụy vẫn còn vang bên tai, anh lúc này thật không ngờ, đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng nhìn thấy bóng dáng bướng bỉnh của đứa trẻ ấy.
…
“Có thể nói cho anh biết, vì sao em lại muốn đi? Lúc này đây, anh lại đã làm sai chuyện gì?” Im lặng thật lâu sau, Hạ Nghị vẫn hỏi.
Anh không hiểu, hai người họ thật vất vả mới ở bên nhau, vì sao cô lại muốn buông tay? Chẳng lẽ, lại muốn dùng thời gian ba năm hoặc năm năm khác phân ly để rồi lại trùng phùng, nói thật ra, anh đã mệt mỏi chia chia hợp hợp như thế lắm rồi.
Hiểu Văn cúi đầu, vẫn im lặng không nói.
“Bên ngoài mưa to gió lớn, em có con, có thể đi một mình thế nào?” Nếu xảy ra chuyện gì thì phải làm sao?
Hạ Nghị nhìn thân mình mỏng manh, thần sắc đau buồn thản nhiên, liền không nhịn được muốn bảo vệ cô, không muốn để cô chịu khổ.
Cô ngăn ưu thương lại, mỉm cười.
“Em đi du học Nhật Bản, em muốn đến một nơi không có ai quen em, với đứa con trong bụng, sống cuộc sống đơn giản yên lặng.”
Đi du học Nhật Bản? Hạ Nghị nhíu mày, “Vì sao đột nhiên lại đi du học?” Du học không phải là chuyện lớp trẻ hay làm sao? Tuổi như họ, thường chỉ một lòng làm việc, rất ít khi lại nghĩ đến du học gì đó.
“Vâng, nhà trường đã thu xếp.” Không muốn nói tạm biệt, nhưng trái tim quá khó chịu, cô nhìn mũi chân mình.
Nhà trường đã thu xếp? Trường nào lại có phúc lợi tốt như vậy? Hạ Nghị có nhạy cảm của nhà kinh doanh, cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ, có nhiều điểm đáng ngờ. Có phải thật ra là Hạ phu nhân đã ra tay không, dùng mánh khóe cố ý tách họ ra? Anh lập tức liên tưởng. Trước sau anh vẫn từ chối tiếp nhận, Tống Dư Vấn là thật lòng muốn ly hôn.
“Cuộc sống có biết bao khó khăn, em hiểu không? Hơn nữa em còn đang mang thai!” Anh giữ chặt tay cô, anh phản đối, phản đối cô đi Nhật Bản du học, anh lo lắng cho cô.
Bàn tay cô mềm mại như thế, sao có thể sống một mình, sao có thể nuôi con một mình chứ?
“Em nghe đây, anh không cho phép!” Anh nói chắc nịch.
“Nhưng em ở đây để làm gì cơ chứ?” Cô nặn ra nụ cười yếu ớt, một câu nhẹ giọng hỏi lại anh.
Anh không đưa ra nổi lời hứa, vậy cô ở lại làm gì? Chẳng lẽ làm một con chim hoàng yến, mỗi ngày đợi anh rót chút lòng yêu mến? Cô có thể, nhưng đứa con trong bụng thì không.
Nhìn cô che dấu buồn tủi và ánh mắt chờ đợi, anh đông cứng. Lúc này anh có nên nói cho cô, thật ra Hạ phu nhân muốn ly hôn với anh không? Đây là sự thật, thật ra, anh còn có thể biến tin tức này thành một tin vui mà nói cho cô, anh nghĩ, chắc chắn Hiểu Văn sẽ vui vẻ mà nhào vào lòng anh.
Nhưng đây là tin vui sao? Vì sao, trái tim anh lại không khẳng định như thế. Không thể nói ra, giằng co trong lòng, anh hiểu, nó có nghĩa là gì. Nhếch cao khóe môi, muốn cười hì hì nói cho cô, nếu ở lại họ có thể có tương lai, nhưng những lời này lại chẳng thể nói ra, như bị khóa lại ở giữa cổ.
“Anh sẽ chăm lo cho cuộc sống của em, sẽ chịu trách nhiệm với đứa con trong bụng em, em đừng đi nữa nhé.” Nói ra miệng chỉ có thể là một câu này.
Hiểu Văn rất thất vọng.
“Ba!” Như một cánh bướm nhỏ, Thụy Thụy chạy từ xa lại.
Hạ Nghị vội vàng đón lấy con gái. Nét mặt trầm tối vừa rồi nhất thời bừng sáng, đúng, là anh vì Thụy Thụy!
“Ba, con mua cờ nhảy, chúng ta chơi cờ nhảy nhé!” Thụy Thụy kéo tay anh.
“Được, chúng ta về nhà chơi nhé.” Anh gật đầu đồng ý.
“À, không phải ba nói muốn ăn cơm với cô Đỗ ư?” Thụy Thụy lộ ra vẻ mặt nghi ngờ.
Đúng vậy, anh và Hiểu Văn còn chưa bàn ra kết quả, anh không thể bỏ đi.
“Chúng ta đến phòng cô Đỗ chơi đi, con muốn chơi cờ nhảy, ngay bây giờ nhé!” Thụy Thụy ra vẻ vui sướng mà kéo anh vào thang máy.
Hiểu Văn và Hạ Nghị căn bản không có cơ hội ở bên nhau, khi bọn anh vừa định nói chuyện thì…
“Ba, con muốn ăn táo!” Hạ Nghị lập tức đứng dậy đi rửa táo, còn bị yêu cầu gọt vỏ, muốn nghỉ một hai phút cũng không được.
“Ba, con muốn uống nước!”
“Ba, bóc vỏ chuối cho con.”
“Ba, con muốn xem tivi, ba ngồi cạnh con đi!”
“Dạ!” Vừa nghe thấy có thể về nhà, Thụy Thụy vui vẻ dọn cờ nhảy.
“Anh Nghị…” Thấy họ phải đi, Hiểu Văn ngồi xuống, hoảng hốt gọi tên anh, xốc chăn lên vội vàng xuống giường.
Tại sao anh có thể đi? Sao có thể vứt bỏ cô như thế? Nhưng khi mũi chân cô vừa chạm xuống đất “bịch” một tiếng, Thụy Thụy lại không cẩn thận làm đổ bàn cờ. Hiểu Văn vừa trợt ngã, cả người sắp đổ xuống trước.
“Cẩn thận!” Hạ Nghị biến sắc, vội tiến lên, giữ chặt người Hiểu Văn đúng lúc, đỡ cô khỏi ngã.
Một nửa thân thể của cô đã đặt xuống sàn.
“Anh Nghị, mau gọi bác sĩ, bụng em khó chịu!” Hiểu Văn giữ chặt cánh tay anh, ôm bụng, mồ hôi lạnh ứa ra.
Tuy lực ngã đã giảm nhiều do được Hạ Nghị kịp đỡ, nhưng lại làm cô chấn động, bụng bắt đầu đau dữ dội.
“Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi!” Lập tức ý thức được là con gái mình gây rắc rối, Hạ Nghị vội vàng lao đi tìm bác sĩ.
Hiể