Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mua Dây Buộc Mình

Mua Dây Buộc Mình

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342076

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2076 lượt.

>Sau đó cô mời anh một lần, người trả tiền đương nhiên vẫn là Trịnh Hài. Do đó ăn xong cô mời Trịnh Hài đi ăn kem.
Lần hẹn hò chính thức thứ ba và thứ 2 cách nhau khá nhiều ngày.
Lúc đó trong lòng Trịnh Hài có sự do dự, cảm thấy chỗ nào đó không được thỏa đáng, nhưng tìm không ra nguyên nhân. Hoặc là Dương Úy Kỳ quả thật không giống với những cô gái qua lại với anh trước đây, trên cơ thể cô có một chút ít khí chất khiến anh cảm thấy quen thuộc và an toàn, đến mức khi qua lại với cô anh đối đãi rất thận trọng.
Hơn nữa cô không giống với những phụ nữ trước đây, sau khi gặp 2 lần liền mấy tiếng một cuộc điện thoại hoặc một tin nhắn đến truy sát, thái độ chủ động quá rõ ràng. Cô không bám lấy người khác, nếu lúc gọi điện cho anh anh đang bận, cô liền bảo anh rỗi thì gọi lại, quyết không gọi lại nữa.
Cô gái này hoặc là không để ý, hoặc là cẩn trọng, hoặc là lạt mềm buộc chặt, nhưng cho dù là bất cứ loại nào trong đó, cũng không chủ động quấy rầy.
Trịnh Hài không chịu được nhất chính là phụ nữ chủ động. Anh luôm cảm thấy người phụ nữ thông minh cho dù thích một người đàn ông nào đó, cũng chỉ nên nghĩ cách khiến người đàn ông chú ý mà theo đuổi cô ta, chứ không phải bản thân mình lại cứ dính vào.
Trịnh Hài luôn có chủ nghĩ gia trưởng và chủ nghĩa đại nam nhân, đối với vấn đề thái độ nam nữ, bảo thủ đến mức buồn cười.
Tối đó có một bữa tiệc xã gia, theo lệ cũ anh bảo Vi Chi Huyền cùng ứng phó với mình. Kết quả là thư ký Vi bị cảm, cố gắng chống đỡ nước mũi nước mặt sụt sịt, nói chuyện thì khào khào, anh đành cho cô về nhà trước.
Anh lại tìm Tiêu Hòa Hòa, mấy ngày rồi anh không gặp cô, nha đầu này gần đây rất phấn chấn rất siêng năng, nhận được sự trả lời quả nhiên là “ Em đang làm tăng ca.”
“Không thiếu một buổi tối, nơi anh đưa em đi có thức ăn ngon của đầu bếp lớn Thái Lan làm ngay tại chỗ.”
Sau đó Hòa Hòa nói lần này Thời Lâm về nước có một hạng mục phát triểu hướng về những đứa học sinh nhỏ, công ty họ là bên hợp tác, thời gian rất gấp gáp.
Nghe thấy tên Thời Lâm, Trịnh Hài cũng không kiên quyết nữa, sau đó liền nghĩ đến Dương Úy Kỳ.
Dương Úy Kỳ cũng đang ở công ty làm tăng ca, không kịp thay quần áo, Trịnh Hài đưa cô đi mua.
“Bình thường em thường phối theo tạp chí, hoặc là chỉ mặc màu đen, như thế xác xuất sai lầm rất nhỏ. Nhưng ông chủ của em luôn không có sáng tạo.” Dương Úy Kỳ đang hoa mắt trước giá quần áo, thẳng thắn nói thật bản thân mình không hiểu thời trang, mặc dù cô luôn mặc hàng hiệu.
Trịnh Hài tiện tay lấy ra hai bộ váy: “Hai cái này hợp với khí chất của em. Em thích cái nào?”
“Màu vàng nhạt. Anh thấy sao?”
Trịnh Hài do dự một lát: “Đều được. Nhưng anh cảm thấy màu xanh da trời, đừng ngại thử tất đi.”
Dương Úy Kỳ ướm thử vào người xem xét một lát, cong môi cười nhạt: “Vậy màu xanh da trời nhạt di, chỉ thử một cái là được, không cần lãng phí thời gian.”
Cô không tranh giành chuyện trả tiền với Trịnh Hài, nhưng nhất quyết không để anh mua cho đồ trang sức, chỉ đeo chiếc dây chuyền và đồng hồ cũ của mình. Hơn nữa cô không có có lỗ tai, cho nên không đeo hoa tai.
Hình dáng chiếc dây chuyền của cô cũng rất thường thấy, một chiếc vòng hột soàn rất nhỏ, mỗi hạt soàn đều có thể chuyển động, nhưng Trịnh Hài biết giá của chuỗi hạt đó, mỗi hạt ngọc đều là ngọc lam bảo thượng đẳng hàng thật giá thật, vì đảm báo màu sắc hài hòa, mỗi một miếng nguyên liệu tốt mài thành một hạt ngọc nho nhỏ, quả thật là tàn phá thiên nhiên.
Dương Úy Kỳ thấy anh nhìn chuỗi hạt của mình, cười cười: “Có phải rất trẻ con không?”
“Không, rất đẹp.” Để ánh mắt trước ngực của một cô gái là rất thất lễ. Trịnh Hài đưa mắt nhìn đi nơi khác.
Nguyên nhân anh biết chuỗi hạt đó là vì chuỗi hạt đó xuất xứ từ một đại sư thủ công trong thành phố, tất cả có ba chuỗi, xanh đỏ lam ba loại, là kiệt tác đại sư cất giữ riêng. Bởi vì tạo hình trẻ con, giá cả không hợp thói thường, chỉ sau khi đại sư qua đời mới được đưa ra.
Hòa Hòa có một dạo thích chuỗi hạt màu xanh lục bảo đó, thề rằng lấy cái đó làm mục tiêu phấn đấu của cuộc đời. Sau này Trịnh Hài mua chuỗi hại đó về. Hòa Hòa không chịu nhận, nói anh làm tổn hại đến chí hướng cuộc đời của bản thân mình.
Trịnh Hài cũng không ép cô nhận, chỉ nói đợi cô góp đủ tiên, chuỗi hạt đó không biết đã sớm lưu lạc đến góc nào của thế giới rồi.
Đợt đó Hòa Hòa vì chuyện đó mà nói anh là gian thương. Nhưng trí nhớ cô xưa nay rất kém, thời gian lâu rồi sẽ quên đi, Thật sự nếu không phải là Dương Úy Kỳ cũng đeo một chuỗi như thế, bản thân Trịnh Hài cũng quên đi còn có chuyện đó nữa.
Dương Úy Kỳ nói: “Em biết có tất cả ba chuỗi, nhưng em chỉ mua được 2 trong số đó. Em đã từng nỗ lực nghe ngóng một người bán khác, hy vọng cô ấy có thể tiết lộ cho, nhưng bên bán từ chối lộ ra tài liệu khách hàng. Như vậy cũng tốt, không phải chuyện gì cũng được như ý.”
Trịnh Hài cúi đầu cười cười, không nói.
Cuối cùng anh đã hiểu vì sao anh cảm thấy Dương Úy Kỳ khiến anh có cảm giác quen thuộc.
Rất nhiều sở thích của cô rất giống với Hòa Hòa, bao gồm