Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mua Dây Buộc Mình

Mua Dây Buộc Mình

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342103

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2103 lượt.

ng ổn cả.”
“Ra ngoài đi, em ăn không nổi.”
“Đáng tiếc quá, em bận cả nửa ngày.”
Không sao, dù gì em nấu ăn cũng chỉ là chơi thôi mà.”
Cuối cùng là lái xe đến nhà hàng mà họ thường ăn.
Lúc Trịnh Hài ăn lại có cảm giác bị người khác chú ý.
Anh ngẩng đầu lên nhìn xung quanh một lát, không hề nhìn thấy người quen. Một lát sau, điện thoại lại reo lên, anh nhận máy, nói một câu rồi tắt đi.
Dương Úy Kỳ hỏi: “Có việc à?”
“Không gấp. Có một người bạn, lát nữa anh qua đó chào hỏi.”
Anh đợi Dương Úy Kỳ ăn xong, mới đứng dậy vòng qua một khu khác của nhà hàng, sau tấm mành nhìn thấy Sầm Thế.
Sầm Thế ngồi rất nhàn nhã, giống như là đợi anh đã lâu. Thấy anh đi đến, đứng dậy, gật đầu khách sáo, vẻ mặt điềm nhiên: “Vốn dĩ tôi nên qua đó, nhưng anh có bạn, tôi nghĩ không tiện lắm.”
“Sầm tiên sinh lần này ở lại thành phố cũng đủ lâu nhỉ.” Vẻ mặt Trịnh Hài còn lãnh đạm hơn anh ta.
“Bạn tôi đi nghỉ tuần trăng mật, tôi giúp cậu ấy quản chút việc kinh doanh.”
“Bạn bè, hay là người hợp tác?”
Sầm Thế cười: “Trịnh tiên sinh rất muốn hợp tác với tôi sao?”
Trịnh Hài cũng cười cười: “Nếu anh muốn nói chuyện công việc, vậy hẹn thời gian với thư ký của tôi, chúng ta nói chuyện ở phòng làm việc.”
Nụ cười của Sầm Thế càng tươi hơn: “Nhiều năm qua đi, anh lại vẫn không thay đổi chút nào.”
“Nhưng anh lại thay đổi không ít.”
“Đó là điều đương nhiên. Năm đó tôi là học sinh còn anh đã là người của xã hội, tài đại chiết nhân, thế đại áp nhân. Bây giờ mặc dù anh vẫn ở trên cao, nhưng khoảng cách của chúng ta dường như đã nhỏ đi không ít, không phải sao?”
“Tôi nói rồi, nếu anh không phục, đợi sau khi đủ lông đủ cánh có thể đến tìm tôi. Sao hả, anh cảm thấy đã đến lúc rồi?”
Sầm Thế lại cười: “Làm sao có thể chứ? Tôi nịnh bợ anh còn không kịp.” Anh thấy Trịnh Hài nhìn anh không biểu hiện gì, liền thu lại nụ cười, vẻ mặt tự nhiên nói: “Tôi phát hiện tôi không thể quên nổi Hòa Hòa. Về phép lịch sự, tôi thông báo cho anh một tiếng, tránh khỏi việc anh cảm thấy tôi làm việc quá không đáng tin.”
Trịnh Hài nói lành lạnh: “Có phải anh đã hơi quá tự tin rồi không. Anh chắc chắn rằng bên cạnh Hòa Hòa không có người khác, mấy năm nay vẫn một lòng một dạ như anh, đợi anh, chỉ cần anh quay lại con bé sẽ lập tức lao vào lòng anh sao?”
Sầm Thế nói: “Tôi không thể khẳng định. Nhưng những người khác đều không đáng ngại, đừng nói đến bạn trai, ngay cả chồng không phải cũng có thể trở thành chồng cũ sao? Nhưng anh trai Hòa Hòa lại chỉ có một mình anh, một câu nói của anh có thể khiến mọi cố gắng nỗ lực của tôi mất đi mà không thể hồi lại được, khiến tôi không thể không cẩn thận.”
Trịnh Hài cười lạnh: “Anh quá đề cao sức ảnh hưởng của tôi với Hòa Hòa rồi. Con bé không chấp nhận anh, là vấn đề ở bản thân anh.”
“Anh đừng quá hạ thấp sức ảnh hưởng của mình đối với cô ấy thế.” Sầm Thế trả lời một cách khoan thai rất đúng mực.
Lúc Trịnh Hài quay lại, Dương Úy Kỳ quan sát anh một lúc lâu, hơi mỉm cười: “Vừa rồi anh đi gặp là bạn hay là thù hả?”
“Rõ ràng như vậy?”
“Đúng thế. Thật ra em rất hiếu kỳ, muốn làm cho anh thích rất khó, nhưng muốn làm cho anh ghét cũng không phải là một chuyện dễ.”
“Đừng ấu trí như Tiêu Hòa Hòa thế, sự hiếu kỳ có thể giết chết người đó.” Trịnh Hài cũng nói không tranh cãi.
Sau khi Trịnh Hài đưa Dương Úy Kỳ về nhà, nhìn nhìn đồng hồ, cũng không muộn lắm.
Anh lấy điện thoại ra gọi cho Tiêu Hòa Hòa, muốn bảo cô tối mai sau khi tan ca đi ăn cơm cùng anh, kết quả là gọi hai cuộc, vẫn là máy bận. Hai cuộc điện thoại cách nhau 1 tiếng.
Nói chuyện điện thoại với ai mà nói lâu như thế, cũng không sợ bức xạ của sóng điện thoại sao.
Anh chuyển qua nhắn tin. Chức năng nhắn tin của điện thoại anh vốn dĩ không dùng, không hề quen, nghiên cứu một lát mới hiểu được quy tắc thao tác, bấm bấm viết xong mấy chữ, nhưng lúc nhắn đi lại sai thao tác, bị mất hết.
Anh chau chau mày, từ bỏ kế hoạch tối mai.






Quá giờ tan ca 5 phút, Tiêu Hòa Hòa xách túi đi ra khỏi tòa nhà làm việc của công ty.
Từ công ty đến nhà bắt taxi mất 5 phút, ngồi xe bus mất 10 phút, đi bộ cũng chỉ mất có nửa tiếng đồng hồ. Trên đường tắc nghẽn, cho nên cô không mua xe không lái xe. Hơn nữa, Hòa Hòa có một chút khủng hoảng với tốc độ, ngay cả taxi cũng ít khi đi.
Dưới lầu có trạm đợi xe. Nhưng mấy tháng trước tòa nhà đối diện treo một bức ảnh tuyên truyền mà cô vô cùng không thích, cho đến tận bây giờ vẫn chưa thay đi, khiến cô mỗi lần đợi xe đều cảm thấy vô cùng trướng mắt, do đó luôn đi về phía trước một đoạn, đợi xe ở trạm sau.
Cứ đi cứ đi, liền đi tạt qua một con đường gần, đi bộ cả đường về nhà.
Bên đường có rất nhiều cửa hàng, cửa hàng quần áo và cửa hàng thủ công mỹ nghệ thông thường đang chuẩn bị dọn hàng, lúc này vào mặc cả là có lợi nhất, mà cửa hàng đồ ăn vặt lại bay ra những mùi thơm mê người, con đường nhỏ cô đi qua có một con phố nhỏ nổi tiếng với những cửa hàng đồ ăn vặt lâu năm. Do đó Hòa Hòa thường thường