Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342147
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2147 lượt.
ông hề cao, Trịnh Hài nhảy xuống thậm chí có thể đứng rất vững. Nhưng nơi cô đứng đó lại bố trí đúng một bậc cầu thang, ngã bị thương đó là điều không thể.
Trịnh Hài chỉ lạnh lùng cười: “Em nhảy xuống thử xem, em không dám.”
Tiêu Hòa Hòa đầu óc đã bị rượu ngấm vào chần chừ quay một lát. Nếu cô nhảy, bản thân mình sẽ chịu khổ. Nếu cô không nhảy, Trịnh Hài lại được đắc ý. Nếu cô nhảy, Trịnh Hài nhất định sẽ hối hận. Nhảy? Không nhảy? Nhảy? Cô vừa nghĩ vừa không kìm được trèo lên lan can đó, trong đầu chỉ có một tên tiểu quỷ đang giở trò xấu, trong lòng có một đứa trẻ ngoan lại lo lắng không yên, nỗ lực muốn khống chế bản thân mình đừng làm việc ngu ngốc.
Bản thân cô tranh đấu rất khổ sở, Trịnh Hài lại giúp cô một việc lớn. Anh đứng dậy kéo cô xuống, quay tay tát cô một cái.
Từ khoảng cách mà Trịnh Hài kéo cô xuống đó Hòa Hòa phán đoán, hóa ra bản thân mình thật sự đã trèo cao, nửa người đã thò ra ngoài. Bản thân cô sợ đến mức toát hết mồ hôi lạnh, nhưng anh thật sự đã dùng sức tát mạnh cô lại khiến cô khóc.
Hòa Hòa thu mình vào góc tường khóc không thành tiếng, càng khóc càng ghê, cả cơ thể thu thành một đống.
Sau đó Trịnh Hài ngồi xuống bên cạnh cô, dùng tay lau nước mắt cho cô, ôm cô vào lòng nhẹ nhàng vỗ vỗ, giọng nói rất mệt mỏi: “Đừng khóc nữa, anh đánh em là không đúng, anh sai rồi vẫn chưa được sao.”
Tiêu Hòa Hòa uống say chính là một đứa trẻ, vẫn không chịu bỏ qua, nghe thấy lời xin lỗi của Trịnh Hài, cô ngược lại càng khóc lớn hơn.
Trịnh Hài che lấy miệng cô: “Có phải là em muốn làm cho cô Trần tỉnh dậy xem trò cười không?”
Hòa Hòa há miệng ra cắn chặt lấy tay anh. Trịnh Hài giằng ra một lát không được, kệ cho cô cắn. Hòa Hòa cắn mệt rồi, tự mình bỏ miệng ra, lại khóc hu hu.
Trịnh Hài bị cô khóc đến mức phiền não, đứng dậy nói: “Lúc nào em khóc chán thì nhớ về phòng ngủ. Anh mệt, anh đi ngủ trước đây.”
Anh nhấc chân định đi, Tiêu Hòa Hòa bỗng nhiên ôm chặt lấy chân anh không cho anh đi. Thời tiết giữa hè, anh mặc quần sooc và áo ba lỗ, vừa nãy làm loạn với Hòa Hòa một trận, lúc Hòa Hòa ôm lên, dấp dính dấp dính.
Lần này Trịnh Hài mặc kệ cô, dùng sức kéo chân mình ra, vừa tiếp tục đi lên phía trước vừa nói: “Tiêu Hòa Hòa em còn làm loạn nữa, sau này anh vĩnh viễn cũng không quản việc linh tinh của em nữa. Em thích thế nào thì thế ấy, dù gì ngày kia anh cũng ra nước ngoài, lúc quay lại không biết có còn nhớ em hay không nữa.”
Hòa Hòa bị lực phản của hành động lôi ra ban nãy của anh làm cho đập vào phía sau, đầu sau đập đúng vào tường, một lúc lâu mới tỉnh táo lại được, nghe anh nói như vậy, lập tức bò từ đất lên, loạng choạng đuổi theo, trong lúc Trịnh Hài đã mở cửa phòng mình, cô từ phía sau ôm lấy eo anh, sau khi trèo lên người anh liền tủi thân khóc hu hu.
Trịnh Hài giằng ra lúc lâu không được, dứt khoát tự mình đi về phía trước, đằng sau còn kéo theo Tiêu Hòa Hòa, cuối cùng lúc anh đi đến bên cạnh chiếc ghế sô pha của mình, anh quay tay lại kéo Hòa Hòa ra, vứt xuống ghế sô pha. Hòa Hòa thu mình vào ghế sô pha tiếp tục khóc.
Trịnh Hài tự mình rót một cốc nước, vứt cho Hòa Hòa một chiếc khăn: “Khóc đủ rồi thì về phòng ngủ, giúp anh đóng cửa lại.” Sau đó anh nằm lên giường, kéo chiếc chăn hè đắp kín mặt, rất lâu không thấy động tĩnh gì, hình như là ngủ rồi.
Hòa Hòa mượn rượu làm loạn mất đi người xem, cũng không còn hứng khóc nữa, chỉ là càng ngày càng tức giận. Cô nhìn Trịnh Hài ngủ ngon giấc trên giường, một bộ dạng như không có việc gì, còn cô lại ở đây tức lộn ruột lên, trong đầu cô hiện lên một ý nghĩ xấu xa, lấy dũng khí nhảy lên giường Trịnh Hài, vừa đúng nhảy vào người anh, sau đó ôm lấy anh.
Trịnh Hài giật mình tỉnh dậy đẩy cô: “Tiêu Hòa Hòa em uống nhầm thuốc gì thế hả? Có phải là em điên rồi không?” Nhưng tay anh vừa đúng chạm vào phần mềm mại nhất trên cơ thể cô, lại vội vàng thu về.
Cuối cùng Hòa Hòa cũng có cảm giác thắng lợi một lần, cô dương dương tự đắc: “Anh muốn sau này không quản em nữa sao? Quên đi!”
Trịnh Hài đã dậy, định vứt cô trên giường, bản thân mình đổi chỗ khác tiếp tục ngủ. Nhưng đầu óc Hòa Hòa đã bị tiên tiểu quỷ xấu xa không chế, không chịu buông tha cho anh, lại kéo áo anh không cho anh đi
Thật ra Tiêu Hòa Hòa chưa hề nghĩ xong là mình rốt cuộc muốn làm gì, cô chỉ biết bản thân mình ngày hôm nay đã mất hết thể diện trước mặt Trịnh Hài, cô nhất định phải đòi lại. Trước mặt cô Trịnh Hài xưa nay làm chính nhân quân tử, cho nên chỉ cần cô cũng làm cho Trịnh Hài mất kềm chế, trong lòng cô liền được cân bằng.
Thật ra Trịnh Hài xưa nay thân thủ nhanh nhẹn, nhưng may mắn đó là động tác tối hôm đó của anh rất dịu dàng. Lúc Trịnh Hài quay đầu lại muốn đẩy cô ra, lại bởi vì động vào phần da thịt lộ ra ngoài ở một nơi nào đó của cô mà khựng lại, Hòa Hòa nhân cơ hội ôm lấy vai anh, cắn cổ anh. Trịnh Hài run mạnh một lát.
Sự việc tiếp theo đó không hề trong dự liệu của Hòa Hòa. Cô chỉ muốn gây sự với Trịnh Hài, khiến anh lúng túng. Cho dù là trong lúc say, cô cũng biết Trịnh Hài xưa nay rất lý trí, chắc chắn không thậ