Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 134498

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/498 lượt.

n hỏi. Cô không biết động tác vô thức của cô vừa rồi rất giống với thói quen trước đây của Diệp U Đàm. Diệp U Đàm thích để tóc dài, đen thẳng, thỉnh thoảng dùng tay vuốt cái sợi tóc ra sau tai, một cử chỉ vô cùng duyên dáng và nữ tính.
Im lặng hạ cánh tay xuống, Lam Tố Hinh càm thấy chỗ cổ tay vừa bị Anh Hạo Đông nắm nóng bừng. Hai má cô bỗn ửng hồng. Trước đây, bị anh ôm hôn, cô cũng từng thẹn thùng như vậy, nhưng lúc đó, cảm giác bất an và căng thẳng nhiều hơn, còn lúc này, cô chỉ cảm thấy thẹn thùng mà thôi.
Chiếc xe đỗ trước khu nhà của họ Diệp, họ sống ở tầng bảy của khu chung cư này. Anh Hạo Đông xuống xe, ngước lên nhìn, chỉ tay vào ô cửa sổ màu trắng của căn phòng cuối dãy hành lang bên phải, đó chính là Diệp gia.
Lam Tố Hinh bất giác nói: “Anh nhớ rõ như vậy sao? Lúc trước, anh thường xuyên đến đây à?”
Anh Hạo Đông lắc đầu: “Không, tôi chỉ nhớ có một tối, tôi đưa U Đàm về. Có ấy nói ô cửa đó chính là nhà cô ấy. Lúc ấy, trên trời có một vầng trăng lưỡi liềm, từ chỗ này nhìn lên, vừa khéo mảnh trăng treo ngay trên cửa sổ nhà cô ấy. Sau khi lên lầu, cô ấy còn đứng trên ô cửa sổ đó, vẫy tay chào tôi. Ánh trăng ánh lên khuôn mặt cô ấy, rất đẹp!”
Trong lời kể của anh mang theo sự nhớ nhung, rầu rĩ và thương cảm sâu sắc, biểu cảm trên khuôn mặt cũng rất nghiêm túc. Lam Tố Hinh đột nhiên hiểu ra tại sao anh lại kiên quyết muốn đi tiễn cô đến vậy, thực ra anh muốn đến thăm nơi Diệp U Đàm từng sống. Chuyện đêm đó anh vẫn nhớ rõ như vậy, cô có chút kinh ngạc, nói trong vô thức: “Vậy anh còn nhớ tối xảy ra chuyện kia chứ?”
Đột nhiên cơ thể Anh Hạo Đông khẽ chấn động, Lam Tố Hinh biết mình lỡ lời, nhất thời hối hận, chỉ muốn cắn đứt lưỡi mình. Anh trầm mặc rất lâu mới chậm rãi nói: “Có rất nhiều việc tôi đều đã nhớ lại nhưng riêng chuyện xảy ra tối hôm đó, tôi không thể nhớ ra.”
“Không nhớ được thì đừng nhớ nữa, dù sao mọi việc cũng đã qua rồi, có nhớ lại cũng chẳng ích gì.”
Ánh mắt Anh Hạo Đông ngập tràn vẻ đau khổ: “Nhưng…tôi nhất định phải nhớ lại, tôi luôn cảm thấy…tôi đã quên một chi tiết nào đó rất quan trọng.”
Anh vừa nói vừa ra sức day trán, Lam Tố Hinh biết triệu trứng đau đầu của anh lại tái phát, cô vội chuyển chủ đề câu chuyện: “Anh tiễn đến đây rồi, lên trên cùng tôi nhé!”
Anh Hạo Đông hơi ngập ngừng, cuối cùng vẫn gật đầu, dẫn cô lên nhà họ Diệp. Đây là lần đầu tiên anh đến Diệp gia, trước đây anh mới chỉ đứng ở dưới lầu. Anh nói: “Tôi chỉ tiễn cô đến đây thôi, họ không muốn nhìn thấy tôi đâu!”
Tuy nói như vậy nhưng anh vẫn lưu luyến nhìn cánh cửa nhà họ Diệp, cô biết anh rất muốn vào trong nhưng cũng hiểu vợ chồng Diệp thị nhất định sẽ không chào đón anh. Cô gật đầu, nói: “Cám ơn anh đã tiên tôi, tạm biệt!”
Anh Hạo Đông quay người rời đi, bước chân chậm chạp, mà ngập ngừng. Nhưng cho dù có đi chậm đến mức nào thì chẳng mấy bước đã tới trước cửa cầu thang máy.
Đúng lúc thang máy dừng lại ở tầng bảy, có người từ bên trong bước ra, nhìn thấy anh, sắc mặt người ấy trắng bệch, đó chí là bà Diệp vừa đi chợ về. Nhìn thấy Anh Hạo Đông, chiếc làn trong tay bà bỗng rơi xuống đất. Sững sốt một lúc rồi bà giận dữ, nghiến răng nghiến lợi nhào về phía anh, giáng cho anh một cái bạt tai: “Hung thủ giết người, mày lại còn dám xuất hiện trước cửa nhà tao à?”
Bà Diệp tuy là một người phụ nữ trung niên với vóc dáng không cao, thân hình gầy yếu nhưng cái tát đó lại rát vô cùng. Anh Hạo Đông loạng choạng lùi về phía sau, dựa lưng vào tường thì mới đứng được vững. Mặt anh trắng bệch, bên má in hằn năm dấu ngón tay tấy đỏ.
Bà Diệp vẫn còn muốn lao đến đánh anh, Lam Tố Hinh kinh hãi, ném túi hành lý xuống, vội chạy đến kéo bà lại, “Bà à, dì đừng như vậy!”
Nhìn thấy Lam Tố Hinh, bà Diệp kinh ngạc. “Tố Hinh, cháu cũng ở đây à?”
“Vâng, Anh thiếu gia đưa cháu đến, dì đừng nổi giận với anh ấy nữa.”
Lam Tố Hinh ngẩng đầu, nhìn Anh Hạo Đông, trong ánh mắt chất chứa sự quan tâm: “Anh không sao chứ?”
Anh Hạo Đông không nói, chỉ khẽ lắc đầu, quay người, loạng choạng bước về phía cầu thang bộ, anh không đợi thang máy nữa. Lam Tố Hinh không yên tâm, định đuổi theo nhưng bị bà Diệp kéo lại. Bà nhìn túi hành lý vứt chỏng chơ, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. “Tố Hinh, cháu chịu đến nhà dì sống rồi sao?”
“Vâng, dì à, sau này cháu làm phiền dì rồi!”
Lam Tố Hinh trịnh trọng khom người, bắt đầu từ hôm nay, Diệp gia chính là nơi cô trú chân. Tuy cũng là sống nhờ nhưng cô biết, họ nhất định sẽ đối xử tốt với cô.
“Đừng nói những lời khách sáo như vậy, dì rất vui khi cháu chịu đến đây. Đi nào, chúng ta về nhà thôi!”
Lúc bị bà Diệp kéo đi, Lam Tố Hinh bất giác quay đầu nhìn về phía cầu thang bộ, không còn thấy bóng dáng Anh Hạo Đông đâu nữa. Anh đi rồi, cô đột nhiên cảm thấy mất mát. Sau này, cố có còn cơ hội gặp lại anh nữa không?
Lam Tố Hinh nhận được sự chào đón vô cùng chân thành của Diệp gia, ông bà Diệp rất vui mừng về việc cô quyết định đến đây sống. Ông Diệp lập tức xách làm đi siêu thị mua đồ ăn, bởi những đồ ăn trước đó bà Diệp mua về quá đơn giản, ông cảm thấy khôn