Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 134522

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/522 lượt.

g đủ để chiêu đãi Lam Tố Hinh. Bà Diệp bận rộn thu dọn phòng cho cô, cô ở phòng của Diệp U Đàm trước đây, đó là một căn phòng nhỏ vuông vắn, bài trí đơn giản, trang nhã.
Bà Diệp thay cho cô một bộ chăn ga, gối đệm mới, còn sắp xếp gọn gàng đống quần áo trong túi hành lý của cô vào trong tủ, luôn miệng nói quần áo của cô quá ít, phải đưa cô đi mua thêm mấy bộ đồ mới.
Lam Tố Hinh liên tục từ chối: “Không cần đâu, quần áo của cháu đủ mặc rồi!”
“Tố Hinh, cháu không phải khách sáo với dì.” Bà Diệp dừng lại một lát rồi nói: “Cháu yên tâm, dì không phải muốn cháu thay thế U Đàm, cháu là cháu, con bé là con bé, dì hiểu rất rõ điều này. Nhưng dì nhất định sẽ chăm sóc cháu như chăm sóc con gái ruột, cháu cũng coi dì như bố mẹ đẻ của cháu, được không?”
Lam Tố Hinh nhìn bà Diệp, bà có khuôn mặt giống hệt mẹ cô, dung mạo của cô lại giống con gái bà như vậy. Cô mất mẹ, bà Diệp mất con, họ thật giống như hai nửa của hình tròn, cả hai sẽ bổ khuyết cho những mất mát của nhau.






Giây phút đó anh cho rằng mình đã nhìn thấy Diệp U Đàm phải không?
Mưa mịt mùng dày đặc giăng khắp đất trời, họ bị mưa ngăn cách ở hai đầu đường. Dòng xe qua lại, khuôn mặt đối diện thoắt ẩn thoắt hiện trong màn mưa và khói xe, tựa như ảo ảnh, Lam Tố Hinh vừa nhìn đã nhận ran gay đó là Anh Hạo Đông, khoác trên mình chiếc áo màu nâu sẫm, anh yên lặng đứng đó, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô chăm chú.
Bà Diệp thực sự yêu thương, che chở cho Lam Tố Hinh như con gái ruột. Ngày nào bà cũng dậy thật sớm để chuẩn bị bữa sáng cho cô, áo quần cô thay ra, bà đều giặt sách, là phẳng phiu rồi xếp gọn trong tủ quần áo. Ông Diệp là dân kết toán, tính vốn ít nói nhưng đối xử với cô rất mực dịu dàng, thân thiết. Họ dồn hết tình yêu thương đối với cô con gái đã mất vào cô.
Bà Diệp thường xuyên ân cần dặn dò Lam Tố Hinh. “Trong thời gian đi học, phải học hành chăm chí, đừng để ý đến những bạn nam đến bắt chuyện. Cháu hiểu không?”
Lam Tố Hinh biết vì sao bà lại nói câu này, liền ngoan ngoãn gật đầu. Thực ra, cô không quá để tâm đến những bạn nam cố ý đến bắt chuyện với cô, chỉ ngồi một mình một góc, chuyên tâm học hành, cô là nữ sinh chăm chỉ nhất và ít nói nhất lớp.
Lam Tố Hinh không biết đi xe đạp vì chư có ai dạy. Bố mất từ nhỏ, mẹ tái giá, cô cùng mẹ đến Thân gia. Thân Đông Lương chẳng phải ông bố dượng tốt, chẳng bao giờ có chuyện ông ta nhẫn nại dạy con gái tập xe đạp. Hằng ngày, ông ta lái chiếc xe taxi cũ nát, đi khắp nơi đón khách. Hôm nào làm ăn không tốt, ông ta lại mang bản mặt khó chịu về nhà, mà kể cả hôm kiếm được tiền, ông ta cũng cau có mặt mày, trách móc: “Tiền ông đây vất vả kiếm được lại phải nuôi vợ, nuôi con thay kẻ khác.”
Ông ta không thể có con nên mới lấy một người phụ nữ góa chồng, có đứa con gái làm vợ, nhưng không thể sống hòa thuận với họ, thường xuyên nói những lời lẽ oán hận. Từ nhỏ đến lớn Lam Tố Hinh sống chịu đựng như vậy, cô luôn hy vọng mình mau trưởng thành để có thể thoát khỏi nhà ông ta, không cần tiêu thêm một đồng nào của ông ta nữa. Cuối cùng, giờ cô cũng đã thực hiện được rồi, tuy nhiên hiện thực lại vô cùng chua xót.
“Em không biết đi xe đạp ư? Tố Hinh, có cần anh dạy em không?”
Bà Diệp nhiệt tình tán thành: “Tốt quá! Tố Hinh, để Quảng Viễn dạy cháu tập xe nhé, thằng bé lái xe rất giỏi, trước đây thằng bé cũng dạy U Đàm đi xe đạp đấy, có mấy ngày mà đã biết đi rồi. Nhưng Quảng Viễn này, chẳng phải cháu nói công việc gần đây rất bận sao? Cháu có thời gian không vậy?”
Lam Tố Hinh hơi ngơ ngác:”Quảng Viễn đi làm rồi sao? Anh không phải là sinh viên của trường Đại học A à?”
Quảng Viễn bật cười: “Thực ra anh đã tốt nghiệp Đại học A hồi đầu năm, lúc còn ở trường, anh từng là thành viên của đội bóng. Hôm thi đấu cùng học viện Kinh doanh Anh Tài, gần đến giờ thi đấu thì trường anh thiếu mất hai thành viên chủ lực nên thầy giáo liền gọi anh đến. Khi đó, anh ngại không muốn đi đâu nhưng nể mặt bạn bè ở trường cũ, ngại từ chối. May mà anh đi, nếu không đã chẳng gặp được em rồi. Cũng coi như chúng ta có duyên đấy nhỉ?”
Hóa ra là vậy, Lam Tố Hinh đột nhiên cảm thấy mọi việc trên thế giới này thật kỳ diệu. Trận bóng hôm đó vốn là một chuyện chẳng liên quan gì đến cô nhưng cuối cùng lại gián tiếp ảnh hưởng đến vận mệnh của cô. Cô quen biết Quảng Viễn rồi đến bà Diệp. Diệp U Đàm không còn là tên cô vô tình được nghe từ miệng của Anh phu nhân nữa, mà đã trở thành người có quan hệ huyết thống với cô. Bây giờ, cô đang sống ở nhà cô ấy, hưởng thụ sự quan tâm, yêu thương của bố mẹ cô ấy, lấp đầy những khoảng trống mà sau khi cô ấy qua đời để lại cho gia đình.
“Tố Hinh, chiều thứ Sáu chắc em được nghỉ nhỉ? Anh đến đón em, sau đó dạy em tập xe nhé! Học buổi chiều thứ Sáu và hai ngày thứ Bảy, Chủ Nhật nữa. Nếu chân tay em đủ linh hoạt, chẳng mấy chốc sẽ học được thôi!”
Lam Tố Hinh còn chưa kịp mở miệng trả lời, bà Diệp đã nói: “Được đấy, được đấy! Chiều thứ Sáu Tố Hinh chỉ học một môn thôi, Quảng Viễn, cháu đi đón con bé nh


Polaroid